Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
Tối nay chuyện này là để trợ giúp cảnh sát phá án.
Nếu có thể hoàn thành, đến lúc đó sẽ luận công ban thưởng, mang thêm một người thì công lao sẽ chia bớt đi một chút.
Đối phương là cao thủ cấp bậc nội kình, nơi này cũng chỉ có hắn mới có thể khuất phục đối phương, tự nhiên không hy vọng có những kẻ không có nhiệm vụ đến cướp công lao của hắn.
"Hắn là người do ông chủ Đường đề cử." Cục trưởng Bành liếc nhìn Mạc Phàm một cái, nói bằng giọng không nóng không lạnh.
Long Khiếu khẽ nhíu mày, lạnh lùng nói với Mạc Phàm: "Tiểu tử, tên bắt cóc này rất lợi hại, không muốn chết thì trở về đi, đừng vì chút tiền mà mất mạng nhỏ."
Mạc Phàm cười một tiếng: "Ý ngươi là ngươi rất lợi hại?"
Một câu nói này vừa dứt, nụ cười trên mặt Long Khiếu liền cứng đờ.
"Tiểu tử, ngươi tự tìm cái chết phải không? Dám nói chuyện với sư phụ ta như vậy, có tin ta đánh gãy xương ngươi cho giống cái bàn cẩm thạch này không?" Đệ tử của Long sư phụ là Trần Thiên Tinh tức giận nói, nắm đấm bóp kêu răng rắc.
"Thiên Tinh, không được vô lễ với quý khách của Đường tổng." Long sư phụ giơ một tay ngăn lại.
Trần Thiên Tinh trừng mắt nhìn Mạc Phàm một cái đầy hung ác, không cam lòng lùi về sau.
"Tiểu tử, khẩu khí thật lớn, sư phụ ngươi là ai?" Long Khiếu trầm giọng hỏi.
"Công phu của ta là một y sinh dạy, nói ra ngươi cũng không biết." Mạc Phàm thản nhiên đáp.
"Y sinh dạy?" Long Khiếu cười một tiếng, nhất thời yên tâm.
Nếu không có sư phụ chính thống mà cũng dám phách lối trước mặt hắn?
"Tiểu tử, ngươi ngay cả sư phụ trong giới võ thuật cũng không có, chắc chắn không ai nói cho ngươi biết, lúc ta Long Khiếu đánh khắp Đông Hải không đối thủ thì ngươi còn chưa ra đời đâu."
Mạc Phàm lắc đầu: "Đánh khắp Đông Hải không đối thủ? Lời này của ngươi để Đường gia và Tần gia lão tam nghe được, sẽ có cảm tưởng gì?"
Long Khiếu nhất thời đỏ mặt tía tai. Ở thành phố Đông Hải, những người có chút bối cảnh cơ bản đều biết, người lợi hại nhất là gia chủ Đường gia, thứ yếu mới là Tần gia lão tam, hắn có thể xếp hạng thứ ba hay không còn chưa chắc.
"Tiểu tử, ngươi là muốn thử một chút đúng không." Long Khiếu không nhịn được giận dữ hét lên.
"Long sư phụ đừng tức giận, chỉ cần chuyện này có thể làm xong, 20 triệu nhất định sẽ chuyển vào tài khoản của ngài, ta sẽ đưa thêm cho ngài 10 triệu nữa." Đường Long vội vàng ngăn cản nói, không ngăn nữa thì chưa tìm thấy cừu nhân, người phe mình đã đánh nhau trước rồi.
Long Khiếu hừ lạnh một tiếng: "Ta đây là có lòng tốt, ngươi không biết phải trái, tự tìm đường chết, đến lúc đó ta không bảo vệ được ngươi thì đừng trách ta không nhắc nhở. Xong việc rồi, chúng ta vào thôi."
Nói xong, lão không thèm để ý đến Mạc Phàm nữa, hướng vào bên trong tửu lầu đi tới.
Cục trưởng Bành cũng không nói gì, theo sát phía sau.
Đường Long áy náy cười với Mạc Phàm một cái, dẫn theo A Hào cũng đi theo.
Ngược lại là đệ tử của Long Khiếu, Trần Thiên Tinh, chặn ngay trước mặt Mạc Phàm.
"Bây giờ rời đi vẫn còn kịp, đã vào nhà hàng rồi thì muốn đi chỉ có thể nhảy lầu, nghe nói xế chiều hôm nay đã có hơn 60 tay mơ đi vào mà chưa thấy ra."
"Ví tiền của ngươi rơi kìa." Mạc Phàm khóe miệng khẽ nhếch, chỉ vào phía sau lưng Trần Thiên Tinh nói.
Trần Thiên Tinh gần như theo bản năng nghiêng đầu, nhìn về phía sau.
"Ở đâu?"
Mạc Phàm cười một tiếng rồi lách qua bên cạnh, ném một cái ví tiền sang một bên, cười lạnh nói: "Ngươi không chỉ mù, mà còn ngu."
Trần Thiên Tinh sững sờ một chút, lúc này mới ý thức được mình bị Mạc Phàm trêu đùa, cả khuôn mặt ngay tức thì đỏ bừng, hung tợn nhìn chằm chằm Mạc Phàm.
"Tiểu tử, ngươi đừng phách lối quá sớm, đã vào nhà hàng rồi, không có sư phụ ta bảo vệ, xem ngươi làm sao từ trên lầu đi xuống."
Mạc Phàm giống như không nghe thấy gì, cứ thế đi lên lầu.
Kiến hôi ồn ào, không cần thiết phải nghe.
Đến cửa tửu lầu, bất kể là Đường Long, cục trưởng Bành hay Long Khiếu, sắc mặt nhất thời đều trở nên trịnh trọng, dù sao bên trong cũng là cao thủ nội kình.
Sư tử vồ thỏ cũng cần toàn lực, huống chi đối thủ cũng là một con sư tử.
"Oanh!" Cửa tửu lầu bị Long Khiếu đẩy ra, mấy người tiến vào nhà hàng đèn mờ tối, tầng một không một bóng người.
"Tôn Hổ, không phải ngươi tìm ta sao, ta tới rồi, mau cút ra đây cho lão tử!" Đường Long nhắm mắt hét lớn.
Âm thanh vang vọng trong tửu lầu yên tĩnh, nhưng không có ai đáp lại.
"Không phải thấy sư phụ ta tới nên chạy mất rồi chứ?" Đệ tử của Long Khiếu là Trần Thiên Tinh khinh thường cười nói.
Lời hắn vừa dứt, từ phía cầu thang truyền tới tiếng bước chân.
Bước chân rất chậm, nhưng mỗi một tiếng đều giống như trấn hồn chung, gõ mạnh vào ngực Đường Long.
Đường Long nhìn về phía hành lang, không ngừng nuốt nước miếng, nút áo sơ mi rõ ràng đã mở ra một cái lại một cái, sắc mặt khó coi vô cùng.
Rất nhanh, ở cửa cầu thang xuất hiện một người.
Ánh mắt Mạc Phàm nheo lại, nhìn về phía cầu thang.
Người này mặc đồ thể thao màu đen, máu tươi trên nắm tay từng giọt từng giọt rơi xuống, hắn đội mũ áo trùm lên đầu, cả khuôn mặt đều giấu trong mũ, lộ vẻ vô cùng thần bí.
Nhưng cái mũ này lại không ngăn được ánh mắt của Mạc Phàm.
Người này tuổi tác xấp xỉ Đường Long, hơn ba mươi tuổi, mặt như đao gọt, ánh mắt vô cùng sắc bén, giống như hai thanh đao vậy.
Người này chính là Tôn Hổ mà Đường Long nhắc tới.
Tôn Hổ đi xuống tầng một, quét mắt nhìn mọi người một lượt, rồi bỏ mũ xuống, khóe miệng cong lên một nụ cười hung ác.
"Long ca, đã lâu không gặp."
"Ngươi còn dám trở lại, thủ hạ của ta đâu?" Đường Long đè nén sự bất an trong lòng hỏi.
"Đám ngu xuẩn đó, những kẻ trung thành đã bị hắn nhốt ở tầng chín rồi, không phải sao, hì hì." Tôn Hổ liếm vết máu trên tay, cười gằn nói.
Hắn rốt cuộc đã làm những gì, không nói cũng hiểu.
Đường Long khẽ nhíu mày, ánh mắt gần như muốn phun ra lửa.
Đó chính là hơn 100 thủ hạ của hắn, trong đó có mấy kẻ trung thành, chắc chắn đã bị Tôn Hổ hành hạ không ít, nhìn máu trên tay Tôn Hổ là biết.
"Tôn Hổ, coi như ngươi tàn nhẫn." Đường Long nghiến răng nói.
"Coi là ta tàn nhẫn? Năm đó sau khi ta chạy trốn, ngươi đối xử với thủ hạ của ta thế nào?" Tôn Hổ cười gằn đáp.
Đường Long cau mày, năm đó Tôn Hổ chơi đùa phụ nữ của hắn nên kết thù.
Hắn mượn lý do này để lừa Tôn Hổ tới, âm thầm sắp xếp sát thủ, cuối cùng Tôn Hổ dùng chính người phụ nữ kia đỡ mấy nhát dao, mới tránh thoát một kiếp mà chạy trốn.
Còn về thủ hạ của Tôn Hổ, kẻ nào chịu quy phục thì hắn thu nhận, không chịu theo hắn thì cơ bản đều bị hắn đánh cho tàn phế.
Bây giờ, Tôn Hổ dùng chính cách đó để trả đũa hắn, sắc mặt Đường Long nhất thời âm trầm vô cùng.
"Tôn Hổ, ngươi đừng tưởng rằng ngươi luyện võ đạt đến nội kình thì có thể phách lối ở Đông Hải, nói cho ngươi biết, ta đã dám tới đây thì đã chuẩn bị vạn toàn rồi."
Tôn Hổ cười khinh bỉ, lạnh lùng liếc nhìn Mạc Phàm và mấy người kia, cuối cùng dừng lại trên người Long Khiếu đang đứng giữa.
"Đây chính là cao thủ nội kình mà ngươi mời tới?"
"Long sư phụ, nếu ngài có thể giúp ta bắt hắn, ta sẽ đưa thêm cho ngài 20 triệu nữa." Đường Long dốc toàn lực nói.
Tôn Hổ lần này trở về chắc chắn muốn lấy mạng hắn, vậy thì chỉ có thể đặt cược lên người Long sư phụ.
Hắn có gia sản hàng chục tỉ, bỏ ra 50 triệu mà có thể sống sót thì đối với hắn chẳng đáng là bao.
Long Khiếu hơi vui mừng, chỉ trong chốc lát mà thù lao đã tăng lên gần gấp đôi.
"Thiên Tinh, kẻ này sát khí quá nặng, ngươi giúp vi sư dạy dỗ hắn trước đi." Long Khiếu nói với Trần Thiên Tinh.
Loại chuyện này không cần đến lượt lão ra tay, đệ tử của lão là đủ rồi, chỉ là một cao thủ nội kình mà thôi, tên đệ tử này của lão vừa mới luyện được nội kình, đối phó với tên bắt cóc này là đủ.
"Vâng, sư phụ!"
Trần Thiên Tinh lộ vẻ ngạo nghễ trên mặt, đi về phía Tôn Hổ rồi chắp tay: "Mời!"
"Chỉ bằng ngươi? Không biết sống chết!" Tôn Hổ cười lạnh, ánh mắt sắc bén không chút che giấu.
Sư phụ không ra tay mà phái tên đệ tử, rõ ràng là xem thường hắn.
"Loại người như ngươi căn bản không cần sư phụ ta ra tay, ta thu thập ngươi là đủ rồi, động thủ đi, nếu không đừng trách ta hạ thủ vô tình!" Trần Thiên Tinh hất cằm, khiêu khích nói.
"Khoác lác, đi chết đi!" Tôn Hổ cười lạnh một tiếng, trong mắt tinh quang bỗng nhiên bạo tăng, một cước cực nhanh đạp về phía Trần Thiên Tinh.
"Rắc rắc!" Tiếng xương gãy vang lên.
Trần Thiên Tinh còn chưa kịp phản ứng đã bay ra ngoài, đập mạnh vào tường, khiến vách tường rung lên bần bật.
Sắc mặt Long Khiếu đại biến, vội vàng đi kiểm tra thương thế của Trần Thiên Tinh.
Sắc mặt Đường Long nhất thời trầm xuống, khó coi vô cùng.
Converter Dzung Kiều cầu ủng hộ bộ Thiên Nguyên Tiếu Ngạo https://truyen.tangthuvien.vn/doc-truyen/thien-nguyen-tieu-ngao
Bạn thấy sao?