Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
Trở lại biệt thự, Mạc Phàm vận chuyển Cửu Chuyển Hỗn Nguyên Công, khôi phục một chút linh khí, liền đem chuyện ở Yến Quy lâu quẳng ra sau đầu.
Bây giờ, điều hắn cần nhất vẫn là nâng cao thực lực.
Giết một tên cao thủ nội kình mà cần đến một quyền, đổi lại là kiếp trước, hắn chỉ cần một ý niệm là đủ.
Nhưng tu hành là chuyện không thể nóng vội, chỉ có thể tích lũy từng chút một, trừ phi có thiên tài địa bảo.
Suy nghĩ một chút, hắn lấy ra một hộp ngọc chứa Mộc Kim.
Mỗi cây chỉ dài hơn một tấc, tựa thạch tựa mộc, bên trên lại hiện lên từng luồng sinh cơ dồi dào.
Loại kim này tên là Hồi Xuân Kim, được làm từ những cành non mới sinh trên thân cây khô trăm năm, là tinh hoa của cảnh giới "khô mộc hồi xuân", cũng là thứ tốt hiếm gặp.
Lúc chữa bệnh cho lão gia tử Tần gia, hắn đã đánh cược với Thường Ngộ Xuân một hộp kim này. Thường Ngộ Xuân thua cuộc, gần đây mới sai người mang tới.
Hắn cầm lấy kim, trước tiên điều chỉnh hơi thở đến trạng thái đỉnh phong, sau đó đâm hai cây kim vào huyệt Vô Tuyền, huyệt Thái Dương, huyệt Ti Trúc, huyệt Chiên Trung cùng mấy huyệt vị khác.
Chỉ chốc lát sau, mặt Mạc Phàm đã đỏ bừng một mảnh, dưới làn da trắng ngần loáng thoáng có thể thấy máu đang lưu động với tốc độ cực nhanh.
Bộ châm pháp này tên là Thôi Huyết Châm, cùng với Thôi Thần Châm dùng lúc ngâm mình là cùng một bộ kim thuật, thuộc về chín đoạn Luyện Thể Thiên.
Thôi Thần Châm kích thích tiềm năng con người, phát huy những năng lực ẩn giấu trong cơ thể, đồng thời tăng tốc quá trình rèn luyện thân thể.
Thôi Huyết Châm thì tương đối đơn giản hơn, nó kích thích khí huyết, khiến khí huyết ngày càng lớn mạnh.
Thân thể tu giả có cường đại hay không liên quan mật thiết đến việc khí huyết có dồi dào hay không.
Khí huyết càng mạnh, thân thể càng cường hãn.
Nói bộ châm thuật này là Thôi Huyết, chi bằng gọi là Luyện Huyết thì đúng hơn.
Thi triển Thôi Huyết Châm cần dùng đến kim mang thuộc tính mộc, Hồi Xuân Kim lúc này tuy không phải sự lựa chọn tốt nhất, nhưng ở nơi linh khí cằn cỗi như Trái Đất mà tìm được nó đã được coi là vận khí tốt rồi.
Thân thể giống như một bình chứa, nếu bình chứa trở nên dẻo dai và bền bỉ hơn, không chỉ chiến lực tăng lên không ít, mà linh khí tích trữ trong cơ thể cũng có thể nhiều thêm một chút, hiện tại cũng chỉ có thể làm như vậy.
Ai bảo tài nguyên lại thiếu thốn đến thế chứ?
Ngày thứ hai, Đường Long đã chuyển 50 triệu vào thẻ của hắn.
Cộng thêm khoản tiền này, số dư trong thẻ của hắn đã có 120 triệu, trả hết nợ nần cho gia đình coi như không thành vấn đề.
Tuy nhiên, chuyện này còn cần phải sắp xếp một chút.
Số tiền này đối với Bất Tử Y Tiên hắn mà nói chỉ là một con số, nhưng đối với cha mẹ lại chẳng khác nào núi vàng núi bạc từ trên trời rơi xuống, phải tìm một lý do hợp lý để họ có thể tiếp nhận.
. . .
Trong giờ hoạt động tự do buổi chiều, Mạc Phàm đang nhắm mắt vận chuyển khí huyết, phát huy tối đa hiệu quả của Thôi Huyết Châm.
"Tiểu Phàm, ông luyện kiểu gì mà lợi hại thế?" Mập mạp một tay xoay bút, một tay chống cằm, tò mò nhìn chằm chằm Mạc Phàm hỏi.
Mạc Phàm cũng bằng tuổi hắn, vậy mà hắn bị tóc vàng, huấn luyện viên, rồi Triệu Phi đánh không kịp vuốt mặt, còn đám người đó ở dưới tay Mạc Phàm lại chẳng khác gì lũ gà công nghiệp.
"Ông muốn học à?" Mạc Phàm mở mắt ra hỏi.
"Muốn thì có muốn." Mập mạp lộ vẻ do dự.
Ai mà chẳng muốn trở thành cao thủ võ lâm, hành hiệp trượng nghĩa, thấy chuyện bất bình chẳng tha, khoái ý ân thù.
Dù hắn có hơi béo một chút, nhưng vẫn có một trái tim muốn ra tay là ra tay.
Dĩ nhiên còn một nguyên nhân rất quan trọng, nghe nói người luyện võ không chỉ có thể một đêm ngự ba nữ, mà còn có thể làm "nhất dạ thập nhất lang".
"Nhưng mà, ông lại không muốn chịu khổ luyện tập đúng không?" Mạc Phàm liếc xéo mập mạp, khinh bỉ nói.
Kiếp trước hắn và mập mạp quan hệ thân thiết như vậy, tên này nghĩ gì hắn chỉ cần nhìn qua là biết.
Mập mạp học Taekwondo thời gian không ngắn hơn Triệu Phi, sở dĩ đánh không lại Triệu Phi, nguyên nhân chủ yếu nhất chỉ có một: Quá lười.
"Hì hì." Mập mạp cười gượng, cũng không phản bác.
"Có môn công phu nào chỉ cần ăn với ngủ mà cũng trở nên lợi hại không? Dĩ nhiên Quỳ Hoa Bảo Điển, Liên Hoa Bảo Điển hay Tịch Tà Kiếm Phổ thì thôi nhé, lão ba tôi còn trông cậy vào tôi nối dõi tông đường đấy."
". . ."
Mạc Phàm lườm mập mạp một cái, lạnh lùng hỏi: "Hóa ra ông tưởng tôi luyện mấy thứ như Quỳ Hoa Bảo Điển, Liên Hoa Bảo Điển với Tịch Tà Kiếm Phổ à?"
"Hì hì, ông đoán xem!" Mập mạp cười gian xảo.
Mạc Phàm có thể áp chế Vương Kinh Phi, khiến cả bốn đại mỹ nữ của trung học Đông Hải đều phải chú ý, mị lực đó khỏi phải bàn.
Thế nhưng khi cả trường đều tưởng Mạc Phàm sẽ yêu đương nồng cháy với một trong số họ, thì hắn cơ bản lại chẳng thèm ra khỏi phòng học.
Người tiếp xúc nhiều nhất là Lý Thi Vũ, nhưng Lý Thi Vũ lại là chị họ của hắn.
Nếu không phải luyện loại võ công "dục luyện thử công, tất tiên tự cung" (muốn luyện công này, phải tự thiến trước) thì sao có thể lãnh đạm như vậy được.
Phải biết rằng, bất kỳ ai trong bốn đại mỹ nữ cũng có không biết bao nhiêu kẻ theo đuổi phía sau, có thể nói chuyện với họ đã là ước muốn của bao nhiêu người rồi.
Ngoài ra, nếu Mạc Phàm luyện loại tà công đó, thì việc võ công lợi hại như vậy cũng rất dễ giải thích.
"Công phu ăn ngủ mà cũng mạnh lên thì không phải là không có, nhưng công pháp ngủ sẽ khiến ông ngủ li bì, một ngày tỉnh không nổi hai tiếng; còn công pháp ăn sẽ khiến ông phải ăn liên tục, cái gì cũng ăn, ông có muốn cân nhắc không?" Mạc Phàm tức giận nói.
Thiên Miên Thần Công và Kình Thôn Đại Pháp khá phù hợp với yêu cầu của mập mạp, đó là những thứ hắn lấy được từ tay Thiên Miên lão nhân và một vị tu sĩ Yêu tộc.
Cấp bậc của chúng không hề thấp, không cần tự thiến, nhưng tác hại lại không nhỏ, không phải kỳ nhân dị sĩ thì không cách nào chịu đựng nổi.
Mập mạp bĩu môi, vì cái danh "nhất dạ thập nhất lang" mà một ngày chỉ tỉnh được hai tiếng, lại còn cái gì cũng phải ăn, hắn dứt khoát từ bỏ.
Lỡ như 11 lần còn chưa xong đã lăn ra ngủ, hoặc lại bắt đầu thèm ăn cái gì đó, thì đúng là quá xấu hổ.
"Tôi quả nhiên không thích hợp làm cao thủ, tôi vẫn nên lặng lẽ làm một tên mập thôi. Chuyện cứu thế giới cứ giao cho ông hoàn thành đi."
". . ." Mạc Phàm cạn lời, "Vẫn còn là trai tân chứ?"
Mắt mập mạp hơi sáng lên, mặt không đỏ tim không đập, cười hắc hắc nói: "Trong mộng có tính là phá thân không?"
"Không tính!" Mạc Phàm đáp.
"Vậy thì vẫn còn." Mập mạp cười nói.
Mạc Phàm lấy giấy bút, xoẹt xoẹt viết xuống một đơn thuốc, ném cho mập mạp.
"Cứ theo đơn này mà bốc thuốc, ngày mai mang đến cho tôi."
Mập mạp ngơ ngác cầm lấy đơn thuốc, mức độ kinh ngạc không kém gì lúc thấy huấn luyện viên Taekwondo bị đánh bay.
"Tiểu Phàm, ông còn biết cả y thuật à?"
Hắn không hề biết chuyện Mạc Phàm cứu lão gia tử Tần gia, cũng không biết Mạc Phàm chính là vị thần y trị ung thư đang nổi danh gần đây ở thành phố Đông Hải.
"Sư phụ dạy võ cho tôi có dạy qua một chút, ông cứ theo đó mà bốc là được." Mạc Phàm giải thích.
"À." Mập mạp gật đầu, lại tò mò hỏi: "Đây không phải là đơn thuốc linh đan diệu dược gì chứ? Ví dụ như Huyết Bồ Đề, ăn một viên tăng mười năm công lực ấy."
Mạc Phàm dở khóc dở cười, cái tên mập chết tiệt này, Huyết Bồ Đề là mọc trên cây nhé.
"Đến lúc đó ông sẽ biết."
"Được rồi!" Mập mạp hớn hở cất đi.
Võ công của Mạc Phàm đã lợi hại như vậy, đơn thuốc của sư phụ hắn chắc chắn là không có vấn đề gì.
Hai người vừa tán dóc thêm vài câu, chợt mập mạp chỉ ra ngoài cửa sổ, kêu lên một tiếng: "Mau nhìn kìa, mỹ nữ!"
Mạc Phàm còn chưa kịp nhìn, Hoàng Dao Dao đã vội vàng chạy vào phòng học, thấy Mạc Phàm liền gấp gáp đi tới.
Khuôn mặt nhỏ nhắn tuấn tú đỏ bừng, thở hổn hển, rõ ràng là vừa chạy một quãng đường không ngắn.
"Mạc Phàm, Thi Vũ đang bị Trương Siêu bắt nạt, ông mau qua đó đi!"
Bạn thấy sao?