Group hỗ trợ & Thảo luận: NHÓM Facebook

Hàn Môn Quật Khởi – Chương 3

Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!

Chương 3 : Nông gia tiểu viện thị phi nhiều

"Đủ rồi, lão Nhị gia, nàng cũng chỉ là thuận miệng nói thôi mà." Chu lão thái thái rõ ràng thiên vị tiểu Triệu thị, nói gần nói xa đều là trách Trần thị chuyện bé xé ra to.

"Nương, người đừng nói vậy, đây đâu phải là việc nhỏ, nào có người trong nhà lại vu oan người trong nhà! Con trai của con còn nhỏ, không chịu nổi lăn qua lăn lại đâu." Triệu thị đứng phắt dậy, trừng mắt phản bác, che chở Chu Bình An như gà mái mẹ bảo vệ con.

"Nhị tẩu, sao tẩu lại ăn nói với nương như vậy." Tiểu Triệu thị tránh nặng tìm nhẹ, nói sang chuyện khác, chỉ trích Trần thị không tôn kính Chu lão thái thái.

"Ngươi đúng là đồ châm ngòi thổi gió!" Trần thị cười lạnh.

"Đủ rồi, ăn một bữa cơm mà cũng không yên." Chu lão gia tử gõ gõ tẩu thuốc, trừng mắt nhìn con thứ và con út, ý bảo bọn họ quản cho tốt vợ mình, đừng để bữa cơm cũng không được yên ổn.

Chu Thủ Nghĩa đưa tay kéo Trần thị, bảo nàng ngồi xuống ăn cơm. Trần thị tuy vẻ mặt không vui, nhưng vẫn nể mặt trượng phu mà ngồi xuống.

"Cha, con cũng là vì chúng ta tốt cả thôi, vạn nhất nó trúng tà, mang xui xẻo về nhà, vậy thì thảm lắm." Tiểu Triệu thị trên mặt có chút ngượng ngùng, nhưng vẫn cười cười, không chịu buông tha chuyện trúng tà.

"Phóng cái rắm vào mặt mẹ ngươi!" Trần thị thấy tiểu Triệu thị vẫn không chịu buông tha, lập tức nổi nóng, hận không thể lao lên cào cấu nàng ta.

"Tính toán chi li, thật là làm nhục gia phong." Đại bá vẻ mặt thanh cao không vướng bụi trần, phẩy tay áo thở dài.

Đại bá mẫu thấy thế thì khoái chí, cũng không khuyên can, còn cố gắng bồi dưỡng phong thái quý phu nhân, nghĩ bụng một ngày kia trượng phu thi đỗ tú tài, mình sẽ là tú tài nương tử, nếu trượng phu đỗ cử nhân, mình chính là quan thái thái, kiểu gì cũng phải bồi dưỡng khí chất. Thấy hai đệ muội không màng hình tượng cãi vã, bà ta càng thấy mình tài trí hơn người, khí phách thông tuệ.

Nhưng Chu Bình An lại cười nhạt với đại bá mẫu, nếu là quý phu nhân thật sự, lời này đã sớm dập tắt tranh cãi, chứ không phải như đại bá mẫu đang đứng xem kịch vui.

Nhìn sắc mặt đen kịt của tổ phụ, Chu Bình An thấy cứ tiếp tục thế này cũng chẳng hay ho gì, dù sao đây cũng là thời đại phong kiến gia trưởng, mang tiếng bất hiếu thì trong thôn sẽ bị người ta chọc cột sống.

"Nương, tứ thẩm, hai người sao vậy ạ?" Chu Bình An rửa tay xong, bước chân ngắn cũn cỡn đi tới bên cạnh mẫu thân, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn búng ra sữa tò mò hỏi.

Đáng yêu lại lễ phép như vậy, còn thân thiết chào hỏi tiểu tứ thẩm, khiến người vừa chửi bới mình là tiểu tứ thẩm cũng thấy ngượng ngùng.

"Tứ thẩm con nói con bị trúng tà đấy." Trần thị trừng mắt nhìn tiểu Triệu thị, tức giận nói.

"Nương, sao lại gọi là trúng tà ạ?" Chu Bình An hỏi như một đứa trẻ hiếu kỳ.

Trần thị lại trừng tiểu Triệu thị một cái.

Lão gia tử cũng chuyển ánh mắt sang tiểu Triệu thị, có vài phần bất mãn. Tiểu Triệu thị cười gượng, cũng cảm thấy mình hơi làm quá, nhưng vẫn không bỏ được mặt mũi, cúi người dỗ dành Chu Bình An: "Trệ nhi, thẩm thẩm hỏi con, sao gần đây con lại bắt đầu rửa tay rửa mặt thế?"

Chu Bình An không phải đứa trẻ năm tuổi thật, đương nhiên sẽ không để lộ sơ hở, cậu bé vui vẻ chạy vào lòng Trần thị, dựa vào người mẫu thân, đôi mắt to tràn đầy vô tội nhìn tiểu tứ thẩm nói: "Lần trước Trệ nhi ốm, ông lão râu bạc khám bệnh cho Trệ nhi bảo là vì tay bẩn nên mới ăn hỏng bụng. Trệ nhi không muốn uống thuốc đắng, nên mới làm theo lời ông lão, trước khi ăn cơm đều rửa tay rửa mặt ạ."

Nói đến vị đại phu râu bạc, Chu Bình An lén quan sát biểu cảm của mọi người, ai nấy đều đã tin sái cổ. Phải biết Chu Bình An đã làm bài tập rồi, vị ông lão râu bạc này không phải người thường, ông là danh y nổi tiếng trong huyện, bình thường rất ít khi khám tại nhà, dù có cũng chỉ cho quan lại quyền quý. Lần trước khám cho Chu Bình An hoàn toàn là trùng hợp, ông đi thăm bạn tiện đường đi ngang qua, thấy người nhà Chu gia rối loạn không chịu nổi, sinh lòng trắc ẩn nên mới ra tay.

"Được rồi, việc này dừng ở đây. Từ nay về sau không ai được nhắc lại chuyện trúng tà tinh quái gì nữa, đều là máu mủ Chu gia cả. Nếu ta nghe được lời đồn đãi không hay về người nhà mình ở bên ngoài, đừng trách ta lôi gia pháp tổ tông ra!" Chu lão gia tử vẫn phân biệt được nặng nhẹ, không để con dâu cãi nhau không dứt, lập tức vỗ bàn chấm dứt tranh chấp.

Gia hòa vạn sự hưng, nhân khẩu thịnh vượng là khâu quan trọng của gia tộc, Chu lão gia tử không cho phép lời đồn xấu xuất hiện, ông ngày đêm mong ngóng gia tộc hưng thịnh trong tay mình.

Tranh chấp lặng đi, lão gia tử đặt tẩu thuốc xuống, cầm đũa.

Chu lão gia tử gắp miếng đầu tiên, người nhà Chu gia mới bắt đầu ăn tối, đúng là phong cách gia trưởng phong kiến cổ đại. Mười mấy ngày nay, Chu Bình An cũng thấy quen rồi. Điều duy nhất đến giờ vẫn khó chấp nhận là đồ ăn trên bàn, cái gọi là món ăn chỉ là luộc hoặc hấp rồi rắc muối. Trong ấn tượng của cậu, món xào chỉ phổ biến sau khi phương pháp chiết xuất dầu thực vật thời Thanh Trung kỳ xuất hiện, hiện tại món xào hẳn là đặc quyền của nhà giàu, nông gia không nỡ dùng mỡ động vật để xào rau. Món chính là bánh bột ngô, vừa giống bánh bao vừa giống bánh nướng, vị rất chán, nghẹn cổ họng, phải tốn sức lắm mới nuốt trôi. Cháo thì còn tạm, chỉ là quá loãng.

Trên bàn cơm, lượng ăn là định mức, do Chu lão thái thái nắm giữ. Đàn ông mỗi người hai cái bánh bột ngô, phụ nữ và trẻ con chỉ có một. Cháo cũng chia loại, trước mặt đàn ông là cháo đặc, trước mặt phụ nữ và trẻ con là nước cơm loãng.

Tổ mẫu Chu lão thái thái cũng bất công, phân bánh và cháo đều có sự khác biệt. Bánh trước mặt đại bá và tứ thúc đều là loại lớn, nhà mình và tam thúc gia đều là loại nhỏ. Hơn nữa đại bá còn được hẳn ba cái, lý do là ông ta đọc sách tốn não. Những ví dụ bất công như vậy còn rất nhiều, như món trứng xào hiếm hoi, Chu lão thái thái cũng chia nhiều cho phía đại bá và tứ thúc.

Nhất là hôm nay, tổ mẫu không biết là bù đắp hay tính toán gì mà thỉnh thoảng lại gắp trứng xào cho tiểu tứ thúc và tiểu tứ thẩm. Tiểu tứ thẩm còn cố ý khoe khoang với mẫu thân Trần thị, kết quả làm mẫu thân tức giận suýt chút nữa lao lên cắn bà ta. Cả bàn ăn giương cung bạt kiếm, thần hồn nát thần tính, chẳng có lấy một phút bình yên.

Nhớ lại lúc mới xuyên qua, Chu Bình An từng thử gắp trứng, kết quả bị tổ mẫu dùng đũa chặn lại, nói trứng gà là để cho người lớn bồi bổ thân thể, họ làm việc vất vả. Chỉ là Chu Bình An chưa từng thấy tổ mẫu gắp trứng cho phụ thân bao giờ.

Mỗi nhà mỗi cảnh.

Ăn không no, ăn không ngon, đối với kẻ sành ăn mà nói, đây quả là hình phạt chí mạng.

Chu Bình An dù sao tâm trí cũng đã hơn hai mươi tuổi, còn chịu đựng được, chỉ là nhìn cô bé Ngọc Nhi trong lòng tam thẩm cứ mút ngón tay, đôi mắt to ngập nước nhìn chằm chằm đĩa trứng gà, cậu thấy hơi không đành lòng.

Mẫu thân Trần thị, tam thẩm, đại bá mẫu cùng tiểu tứ thẩm trên bàn cơm thường xuyên vì đủ loại lý do mà tranh chấp, như cùng cầm một cái bánh, cùng gắp một món ăn... tóm lại là bàn cơm không bao giờ yên tĩnh.

Thực ra rất nhiều mâu thuẫn trong nhà đều quy về một chữ: Nghèo. Nếu có bạc triệu gia tài, sẽ chẳng vì mấy chuyện vặt vãnh này mà sinh mâu thuẫn. Đúng là "người nghèo chí đoản, ngựa gầy lông dài".

Chỉ là, nhìn đôi tay đôi chân bé xíu của mình, muốn làm giàu quả thực khó càng thêm khó. Kinh nghiệm kiếp trước ở đây khó mà áp dụng, hơn nữa chuyên ngành của cậu là văn học cổ Hán ngữ, không biết chế tạo thủy tinh hay mấy thứ phát minh kia, thậm chí mấy kỹ năng nấu nướng xào rau trong mấy bộ truyện xuyên không cậu cũng không rành. Tất nhiên không phải nói mình chẳng làm được gì, ít nhất mình còn có kinh nghiệm thường thức của mấy trăm năm và kiến thức Hán ngữ cổ, làm giàu tuy đường xa nhưng không phải là không thể chạm tới.

Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...