Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
Chương 5 : Phù dung trướng ấm
Chu lão gia tử cùng Chu lão thái thái trong việc dốc lòng nuôi dạy đứa con lớn nhất, quả thực không tiếc tiền vốn, nhất là từ khi đứa con lớn Chu Thủ Nhân lấy được danh xưng học trò nhỏ, tuy nói viện thử chưa đỗ tú tài, nhưng vẫn khiến hai ông bà mừng rỡ như điên. Từ đó về sau, lại càng toàn tâm toàn lực ủng hộ con cả khoa cử. Chỉ là, mấy năm nay tiêu pha của cải, muối bỏ biển, quả thực không còn tiền để nuôi thêm một người đọc sách nữa.
Chu lão thái thái trầm mặc một lát, mới chậm rãi mở miệng: "Lão đại à, trong nhà hiện tại quả thực không còn dư dả để cho Tuấn nhi học vỡ lòng đâu."
Đại bá mẫu Ngô thị muốn tranh thủ thêm một chút, liền bị đại bá dưới mặt bàn kéo tay ra hiệu, đại bá mẫu mới không cam lòng gật đầu đồng ý.
Bởi vì Chu Bình An mới năm tuổi, vóc dáng nhỏ bé, cho nên vừa vặn thấy được hành động mờ ám của đại bá dưới bàn, đối với vị đại bá này lại hiểu thêm được vài phần, tâm tư của người đại bá này quả thật không đơn giản.
Đúng vậy, đại bá! Con đường đến tư thục ở thôn bên cạnh học vỡ lòng không thông, không phải trong nhà còn có đại bá sao? Đại bá tuy nói chưa thi đỗ tú tài, nhưng cũng là người thông thạo thi thư, mình đi theo học chữ phồn thể, chẳng phải cũng là đường cong cứu quốc sao.
"Vậy con có thể theo đại bá học vỡ lòng không ạ?" Chu Bình An ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn, chìa bàn tay bé xíu ra hỏi.
Chu gia đại bá chưa kịp mở miệng, đại bá mẫu đã không chịu nổi, bắt đầu ân cần dạy bảo, phê bình một trận: "Tiểu Trệ à, đại bá con còn phải ôn thi, mỗi ngày hắn hận không thể có hai ngày để đọc sách, làm sao có thời giờ dạy con biết chữ đọc sách. Nếu làm lỡ việc đại bá con thi tú tài, trạng nguyên, con có gánh nổi tội không!"
Tóm lại, đại bá mẫu chính là vẻ mặt ghét bỏ! Bộ dáng kia cực kỳ giống nhạc mẫu của Vương Đại Chùy.
"Đợi sau khi bá phụ thi đỗ tú tài, sẽ dạy con vỡ lòng." Chu gia đại bá nói chuyện nghe dễ chịu hơn đại bá mẫu nhiều, nhưng ý tứ vẫn là một, chính là từ chối, một người thì cứng nhắc, một người thì uyển chuyển, chẳng khác biệt là bao.
Mình bây giờ tuy tuổi nhỏ, nhưng cũng không phải nhất định phải dựa vào ông ta để học vỡ lòng, chỉ là tìm một cái cớ để chậm rãi thể hiện học thức của bản thân mà thôi.
Nếu đợi ông ta đỗ tú tài, thì rau cúc vàng cũng đã nguội lạnh từ lâu. Mình vừa vào cửa đã nhìn qua, nếu số mệnh là thật, thì phỏng chừng đại bá trong thời gian ngắn khó mà đỗ tú tài được. Trên đỉnh đầu đại bá tuy cột số mệnh màu trắng có đậm hơn những người khác trong nhà một chút, nhưng cuối cùng vẫn là màu trắng, màu trắng chính là bạch đinh. Màu trắng là khí vận của dân thường. Muốn bước lên Thanh Vân, phải là sắc xanh mới là phong thái quan lại.
Chu Bình An thầm nhả rãnh trong lòng.
Đồ ăn tuy không ngon, nhưng dựa vào tinh thần tiết kiệm là vinh quang, lãng phí là đáng xấu hổ, Chu Bình An vẫn ăn sạch bánh bột ngô cùng cháo trong chén, thậm chí còn liếm sạch cả chén.
Ai bảo mình miễn cưỡng cũng coi như là một tiểu béo mầm chứ.
Khẩu vị tốt của Chu Bình An cùng với Chu Bình Tuấn đang chọn chọn lựa lựa đối diện tạo thành sự đối lập rõ rệt.
"Lão Nhị, lại đi xới thêm nửa bát cháo cho Tiểu Trệ đi." Lão gia tử tuy thiên vị nhà con cả và con út, nhưng đối với con cháu trong nhà vẫn rất bao che, thấy Chu Bình An ăn cơm như hổ đói, trên mặt cũng lộ vẻ hài lòng, sợ đói bụng đứa nhỏ.
Mỗi khi lúc này, mẫu thân Trần thị luôn tỏ vẻ tự hào.
Cơm tối sắp kết thúc, ngoài cửa lớn có người gọi cửa, là lời nhắn từ trấn trên gửi tới, nói là gia đình đại gia gia muốn đi tìm người con trai đang làm ăn ở phương nam, Tết nhất không thể về tế tổ, cho nên muốn ba ngày sau trước khi đi sẽ tới bái tế phần mộ tổ tiên cáo biệt.
Chu lão gia tử có ba anh em, Chu lão gia tử là con út, ở giữa còn một người chị đã gả lên trấn trên, đại gia gia từ nhỏ đã lên trấn làm học đồ, sau khi thành gia cũng chuyển hẳn lên đó.
Tuy cách biệt hai nơi, nhưng ngày lễ ngày tết hoặc khi có việc, vẫn thường xuyên qua lại.
Hiện tại Chu lão gia tử đột nhiên nghe tin đại ca muốn dọn đi phương nam, khó mà gặp lại, không khỏi thổn thức, thở dài một hơi, cơm cũng không ăn nữa mà về phòng.
Lão gia tử đi rồi, Chu lão thái thái trong lòng lo lắng, cũng vội vàng đi theo khuyên nhủ, cả nhà lục tục tản ra, ai về nhà nấy.
Tin tức đại gia gia dọn đi phương nam đối với những người trong nhà ngoài Chu lão gia tử ra thì không ảnh hưởng gì lớn, dù sao sau khi đại gia gia dọn lên trấn, quan hệ tuy tốt nhưng cũng không quá mật thiết, nhiều nhất là đi trấn trên thiếu một chỗ đặt chân mà thôi.
Chu gia đại viện có chút tương tự với tứ hợp viện ở Bắc Kinh, chỉ là so với tứ hợp viện thì rộng lớn và phức tạp hơn một chút, chia làm nhà giữa cùng hai bên sương phòng, trong sân có một cái giếng nước. Nhà giữa có ba gian đại phòng, một gian làm khách sảnh, một gian là phòng ngủ của Chu lão thái thái và Chu lão gia tử, gian còn lại là chỗ ở của nhà đại bá. Hai bên là sương phòng, bên trái là đông sương phòng nơi gia đình Chu Bình An ở, phía bên phải là tây sương phòng nơi gia đình tam thẩm ở. Ngoài ra, gần cổng lớn còn có một gian nhà bếp và một gian sài phòng.
Trăng sáng sao thưa, trong đông sương phòng ánh đèn leo lét, tỏa ra ánh sáng mờ nhạt, đáng tiếc còn chẳng sáng bằng ánh trăng xuyên qua cửa sổ. Trong phòng tuy không đến mức bốn bức tường trống trơn, nhưng cũng chẳng có mấy món đồ giá trị, chỉ là gian phòng được thu xếp cực kỳ sạch sẽ chỉnh tề, đồ đạc phân loại ngăn nắp rõ ràng.
Mẫu thân Trần thị đang ngồi trước bàn dưới ánh đèn may vá quần áo cho Chu Bình An, phụ thân ngồi một bên làm mấy việc mộc đơn giản.
Nghiêng đầu cắn đứt đầu chỉ, Trần thị đưa quần áo trong tay đặt bên cạnh Chu Bình An: "Thử xem có vừa người không!"
"Vừa người, chắc chắn vừa người, nương làm thì khẳng định vừa người. Nương, người tốt quá." Chu Bình An cười toe toét, nói ngọt như bôi mật. Sự kháng nghị của mình cuối cùng cũng có hiệu lực, cuối cùng cũng không cần mặc tã nữa.
"Thằng nhóc con chỉ được cái miệng ngọt, kiếp trước ta nợ gia đình ba người các ngươi!" Mẫu thân miệng thì càu nhàu, nhưng vẻ từ ái lại không thể che giấu.
"Ban ngày có ánh sáng không dùng, buổi tối lại phí dầu đèn."
Tổ mẫu đi ngang qua ngoài cửa sổ thấy ánh đèn trong đông tây sương phòng liền không nhịn được càm ràm vài câu, hai cô con dâu này đúng là đồ phá gia, tốn biết bao nhiêu dầu, nếu trước kia biết tiết kiệm, buổi tối không dùng đèn, thì tiền đã đủ cho cháu nội đích tôn của ta học vỡ lòng rồi.
"Dạ, biết rồi nương, con tắt đèn ngay đây." Phụ thân Chu Thủ Nghĩa lập tức đáp lời.
"Con còn mấy món quần áo chưa may xong mà." Mẫu thân Trần thị trừng mắt nhìn phụ thân, phụ thân chỉ biết cười ngây ngô, điều này làm mẫu thân tức giận mà không phát tiết được, chỉ biết trừng mắt nhìn chồng.
"Cười, cười, chỉ biết cười ngây ngô, vợ con bị mẹ anh bắt nạt chết rồi, anh cũng chỉ biết cười ngây ngô!" Mẫu thân Trần thị không quen nhìn bộ dạng nhu nhược của phụ thân, tiến lên véo mạnh vào cánh tay ông một cái.
Chu Thủ Nghĩa là anh nông dân rắn rỏi, Trần thị véo vào căn bản không có tác dụng gì, vẫn giữ vẻ mặt cười ngây ngô, giống như đấm vào bông, ngược lại càng khiến Trần thị tức giận.
"Lão nương gả cho anh đúng là xui xẻo tám đời!" Trần thị tức giận dùng ngón tay chọc mạnh vào trán Chu Thủ Nghĩa.
"Anh là tích đức tám đời mới cưới được người vợ tốt như em."
Chu Thủ Nghĩa bình thường nhìn thì chất phác, lúc này thốt ra lời nói lại có trình độ cực cao, làm Chu Bình An thay đổi hoàn toàn cái nhìn về người cha hờ này, hóa ra người cha chất phác hơn cả Quách Tĩnh này cũng có lúc dỗ dành ngọt ngào, cũng phải thôi, nếu không làm sao cưới được người vợ tốt như mẫu thân.
Trần thị mặt đỏ bừng, lão già không biết xấu hổ, không sợ làm hư con cái à!
Dưới đèn nhìn mỹ nhân, nhất là vẻ thẹn thùng hiếm thấy của Trần thị, Chu Thủ Nghĩa nhất thời nhìn đến ngẩn người.
"Ca, đệ mệt rồi." Chu Bình An cười ha ha, kéo đại ca đang tỉ mỉ đan giỏ tre bên cạnh, đi vào căn phòng nhỏ được ngăn cách bằng ván gỗ trong sương phòng để nghỉ ngơi.
À, tiếp theo là nội dung thiếu nhi không nên xem.
Phù dung trướng ấm mỡ đông hoạt, ngâm nga trận trận tựa tiếng trời.
Bạn thấy sao?