Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
Khoảng năm giờ chiều, mặt trời ngả về tây, nhưng ánh nắng bên ngoài vẫn rực rỡ, chẳng hề thấy chút dấu hiệu của tuổi xế chiều, vậy mà Chu Bình An đã sớm rời khỏi Quá Thương tan tầm.“Sao lại đi sớm thế kia? Ha hả, phỏng chừng là không kiên trì nổi, phải về nhà nghỉ ngơi rồi.”“Ta thấy đấy, nhiều nhất…
Bạn thấy sao?