Group hỗ trợ & Thảo luận: NHÓM Facebook

Chương 47: Âm thầm giở trò

Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!

Sau khi tạm biệt Phí Bán Thanh, Diệp Quân về lại gia tộc họ Diệp.

Những lo lắng của gia tộc họ Diệp đã được giải quyết, giờ hắn cũng xem như có thể thở phào nhẹ nhõm.

Việc tiếp theo là tạm biệt Diệp Tiêu để đến thư viện Quan Huyên.

Trong sân, Diệp Quân và Diệp Tiêu ngồi trên bậc thềm đá.

Trước mặt hai người đều đặt một vò rượu.

Diệp Tiêu khẽ nói: “Ngày mai đi rồi à?”

Diệp Quân gật đầu.

Diệp Tiêu khẽ cười: “Chuyện tốt”.

Diệp Quân do dự một chốc rồi nói: “Tộc trưởng, ngài có từng nghĩ giao vị trí thế tử cho Nam tỷ chưa?”

Diệp Nam!

Con gái của Diệp Tiêu, đã gia nhập vào thư viện Quan Huyên vào một năm trước.

Tình cảm giữa hắn và Diệp Nam cực tốt, mặc dù không có quan hệ máu mủ nhưng còn thân hơn cả người thân ruột thịt.

Diệp Tiêu gật đầu: “Dĩ nhiên từng nghĩ đến”.

Diệp Quân khó hiểu: “Vậy tại sao?”

Diệp Tiêu khẽ cười nói: “Nếu ngươi là người rất bình thường, tất nhiên ta không thể giao gia tộc họ Diệp vào tay ngươi, dù sao ta là tộc trưởng, ta không thể giao tính mạng của người trong tộc cho một người bình thường, nhưng ngươi rất xuất sắc, hơn nữa đức tính còn rất tốt”.

Nói rồi ông khẽ cười: “Giao gia tộc họ Diệp cho ngươi, tương lai gia tộc họ Diệp sẽ càng tốt hơn”.

Diệp Quân do dự rồi nói: “Nhưng ta chỉ là con nuôi của gia tộc họ Diệp”.

Diệp Tiêu nhìn Diệp Quân: “Trong lòng ta, ngươi là người gia tộc họ Diệp”.

Diệp Quân không nói gì.

Diệp Tiêu lại nói: “Thằng nhóc này, sau này ngươi có tiền đồ rộng mở, có lẽ gia tộc họ Diệp chỉ là một phiền toái với ngươi, ta…”

Diệp Quân bỗng nói: “Gia tộc họ Diệp không phải là phiền toái với ta, nơi này là nhà của ta”.

Diệp Tiêu nhìn Diệp Quân, Diệp Quân nghiêm túc nói: “Tộc trưởng, tin ta, tương lai gia tộc họ Diệp chắc chắn sẽ là gia tộc đứng đầu trong hàng vạn thế giới này”.

Diệp Tiêu bỗng bật cười: “Ta tin ngươi”.

Diệp Quân bỗng lấy một chiếc nhẫn ra đưa cho Diệp Tiêu, Diệp Tiêu khó hiểu: “Đây là?”

Diệp Quân bình tĩnh nói: “Trong chiếc nhẫn này có một ít kim tinh, là thứ để lại cho Diệp Khải đệ, thiên phú của đệ ấy rất tốt, tu luyện cần có tiền, những thứ này có lẽ có thể giúp được đệ ấy”.

Diệp Tiêu im lặng một lúc rồi gật đầu, sau đó cất chiếc nhẫn đi rồi cầm vò rượu lên uống cạn.

Diệp Quân cũng cầm vò rượu lên uống cạn.

Một đêm trôi qua.

Sáng sớm hôm sau, Diệp Quân đã rời khỏi gia tộc họ Diệp.

Hắn không nói tạm biệt ai cả.

Vì tối qua đã nói tạm biệt rồi.

Nhưng hắn không biết hắn vừa ra khỏi Diệp phủ không lâu Diệp Tiêu xuất hiện trước cổng Diệp phủ.

Diệp Tiêu nhìn bóng lưng Diệp Quân, một lúc lâu sau ông mới xoay người rời đi.

Ở một bên khác, Diệp Khải nhìn Diệp Quân đi khỏi gia tộc họ Diệp, sau đó cũng xoay người đi.

Trong điện.

Diệp Tiêu nhìn Diệp Khải trước mặt: “Ngươi cũng muốn đi à?”

Diệp Khải gật đầu: “Vâng”.

Diệp Tiêu im lặng không nói một lúc, sau đó lấy một chiếc nhẫn ra đưa cho Diệp Khải: “Tối qua Tiểu Quân đưa nó cho ta nhờ ta đưa cho ngươi”.

Diệp Khải do dự một chốc rồi nhận lấy chiếc nhẫn: “Cảm ơn tộc trưởng”.

Diệp Tiêu khẽ nói: “Gia tộc họ Diệp mãi mãi là nhà của các ngươi”.

Diệp Khải cúi người thật thấp: “Tộc trưởng, gia tộc họ Diệp luôn là nhà của ta”.

Nói rồi y xoay người đi ra ngoài.

Trong điện Diệp Tiêu nhìn Diệp Khải rời đi, cảm thấy không nỡ nhưng nhiều hơn là vui mừng.

Hai đứa trẻ gia tộc họ Diệp này đều có cuộc đời của mình, gia tộc họ Diệp nhỏ bé không nên trở thành sự ràng buộc của chúng.

Ngoài gia tộc họ Diệp.

Diệp Khải nhìn chiếc nhẫn trong tay, suy ngẫm một lúc rồi mỉm cười, sau đó đi về phía đằng xa.

Trên đường đi, Diệp Khải nói: “Sư phụ, chúng ta đi đâu?”

Một giọng nói già nua vang lên trong đầu Diệp Khải: “Đến Thần Châu của Trung Thổ, ở đó có ba ấn Pháp Tắc”.

Diệp Khải gật đầu: “Vâng ạ!”

Nói rồi y sải bước biến mất ở cuối đường.

Diệp Quân đến cổng thành, vừa đến đó đã nhìn thấy Nạp Lan Ca và Phí Bán Thanh.

Nhìn thấy Diệp Quân, Nạp Lan Ca mỉm cười.

Diệp Quân đi đến trước mặt Phí Bán Thanh, cúi người: “Phí đạo sư”.

Phí Bán Thanh gật đầu: “Đi thôi”.

Nói rồi bà ấy dẫn hai người bước vào tầng mây, sau đó bà ấy xòe bàn tay ra, một con thuyền mây dài mấy mươi trượng xuất hiện trong tầng mây.

Phí Bán Thanh dẫn hai người bước lên thuyền mây, Diệp Quân nhìn xuống dưới, lúc này cả thành Hoang Cổ vô cùng nhỏ bé.

Phí Bán Thanh bỗng nói: “Tiểu Quân, thân phận kiếm tu của ngươi phải luôn che giấu cho thật kỹ”.

Diệp Quân nhìn Phí Bán Thanh, Phí Bán Thanh trầm giọng nói: “Truyền thừa kiếm đạo là chuyện rất quan trọng, nhất là trước đây từng có một yêu thú cấp Đế xuất hiện ở nơi này, nếu ngươi bại lộ thân phận kiếm tu vào lúc này, người ngoài sẽ cho rằng ngươi có liên quan đến yêu thú cấp Đế đó, lúc đó mọi chuyện sẽ trở nên rất phiền phức”.

Diệp Quân gật đầu: “Ta hiểu rồi, nên sau khi đến thư viện, ta sẽ cố gắng khiêm tốn làm người, phách lối làm việc”.

Phí Bán Thanh nhìn Diệp Quân: “Ngươi không được gây rắc rối cho người khác, nhưng người khác có thể đến gây chuyện với ngươi”.

Diệp Quân bình tĩnh nói: “Ta là người biết nói lý đấy”.

Phí Bán Thanh: “Nếu người khác cứ vô lý kiếm chuyện thì sao?”

Diệp Quân im lặng một lúc rồi nói: “Ta giết người, người giải quyết hậu quả”.

Phí Bán Thanh nhìn Diệp Quân không nói gì.

Nạp Lan Ca lắc đầu khẽ cười.

Phải nói rằng vị hôn phu này của mình đúng là một nhân tài.

Một lúc sau Phí Bán Thanh nói: “Ta có thể cho ngươi ảo tưởng rằng mình vô địch. Nhưng ta phải nhắc nhở người rằng trong thư viện, mọi thứ đều phải có quy tắc, cũng chính là quy tắc Quan Huyên, bất kỳ ai vi phạm luật này đều phải bị viện chấp pháp trừng trị nghiêm khắc, kể cả có là viện trưởng cũng không ngoại lệ.”

Diệp Quân gật đầu: “Ta đến thư viện thì sẽ học các quy định của thư viện Quan Huyên trước”.

Phí Bán Thanh nhìn Diệp Quân rồi lắc đầu.

Lúc này bà ấy cảm thấy hơi lo lắng.

Đừng thấy tên này nho nhã như thế mà lầm, một khi ra tay không phải là tàn nhẫn bình thường đâu.

Trực giác cho bà ấy biết tên này đến thư viện Quan Huyên, thế hệ trẻ của thư viện Quan Huyên sắp thay đổi.

Bây giờ bà ấy cảm thấy hơi đau đầu rồi.

Nạp Lan Cả bỗng nói: “Sư phụ, nhà họ Nam và nhà họ Trịnh sẽ chịu để yên sao?”

Phí Bán Thanh lắc đầu: “Chắc chắn là không! Tổn thất mất hai thiên tài, hơn nữa không nhận được lợi gì, sao chúng có thể chịu để yên được”.

Nạp Lan Ca cau mày: “Nói cách khác có thể chúng sẽ âm thầm giở trò xấu”.

Phí Bán Thanh gật đầu: “Nhà họ Trịnh còn đỡ, mấy năm nay thế hệ trẻ của họ không có thực lực như trước, nhà họ Nam…”

Bà ấy ngừng lại chốc lát rồi nói: “Một vị thiên tài của nhà họ Nam đang ở thư viện, tên là Nam Huyền, người này là học sinh sau cùng của Tiêu đạo sư”.

Nạp Lan Ca không nói gì.

Nam Huyền!

Chương 22: Đổi mục tiêu

Thư viện Quan Huyên có ba đại đạo sư là Phí Bán Thanh, Tiêu Các, Tống Từ.

Trước kia Tống Từ suýt nữa nhận Diệp Quân là học sinh, dĩ nhiên không phải là học sinh sau cùng.

Một đạo sư có thể có rất nhiều học sinh, nhưng học sinh sau cùng chỉ có một, mà Nạp Ca Lan chính là học sinh sau cùng của Phí Bán Thanh.

Phí Bán Thanh nhìn Diệp Quân rồi lắc đầu.

Chuyến này chắc chắn thư viện Quan Huyên sẽ không được bình yên.

Diệp Quân bỗng nói: “Phí đạo sư, chúng ta không gây chuyện nhưng cũng không sợ”.

Phí Bán Thanh cười nói: “Đúng thế! Nhớ lấy, ngươi đừng gây chuyện cho ta nhưng cũng đừng sợ ai, nếu ai bắt nạt ngươi, ngươi cứ đánh lại cho ta. Nhưng ngươi phải nhớ một điều, nếu ngươi đánh thua một người trong thế hệ trẻ, ta sẽ không cứu vãn được cho ngươi. Nhưng ngươi yên tâm, nếu ai dám ỷ lớn ức hiếp nhỏ, ta chắc chắn sẽ ra mặt cho ngươi”.

Diệp Quân gật đầu: “Được ạ”.

Phí Bán Thanh nhìn hai người: “Các ngươi nói chuyện đi”.

Nói rồi bà ấy xoay người rời đi.

Diệp Quân nhìn về phía chân trời xa xa, nhẹ giọng nói: “Sân khấu lớn hơn rồi”.

Phải nói rằng hắn cũng rất mong chờ thư viện Quan Huyên.

Đây là thế lực lớn mạnh nhất Nam Châu.

Ở đó có rất nhiều thiên tài đỉnh cấp.

Nạp Lan Ca nhìn Diệp Quân sau đó cười nói: “Tại sao ta cứ cảm thấy chuyến này huynh đi sẽ có chuyện nhỉ?”

Diệp Quân cười nói: “Còn cách nào khác nữa, vị hôn thê của ta đẹp quá mà”.

Nạp Lan Ca cong môi nói: “Trong thư viện có nhiều cô gái đẹp lắm”.

Diệp Quân cười nói: “Thiên hạ này người đẹp nhiều đến thế nào? Nhưng đó có liên quan gì đến ta? Nếu cứ gặp được một người đẹp rồi thích một người, thế chẳng phải ta biến thành ngựa giống rồi sao?”

Nạp Lan Ca nói: “Ta từng đọc một cuốn sách, tác giả nói háo sắc là bản tính của đàn ông, huynh nghĩ sao?”

Diệp Quân chớp mắt: “Ta có thể không trả lời được không?”

Nạp Lan Ca nhìn Diệp Quân: “Được”.

Diệp Quân bật cười.

Nạp Lan Ca quay đầu nhìn bầu trời, cô vuốt nhẹ tóc mai, khẽ nói: “Huynh nghĩ tương lai chúng ta sẽ ở bên nhau sao?”

Diệp Quân ngẫm nghĩ rồi nói: “Muội ghét ở bên ta sao?”

Nạp Lan Ca lắc đầu.

Diệp Quân cười nói: “Ta cũng không ghét ở cạnh muội”.

Nạp Lan Ca cười nói: “Vậy tương lai cứ giao cho ý trời đi”.

Lúc này một cơn gió thổi đến.

Nhiệt độ trên thuyền mây lập tức giảm xuống.

Diệp Quân cởi áo ngoài của mình ra, sau đó khoác lên cho Nạp Lan Ca.

Nạp Lan Ca nhìn bầu trời không nói gì.

Diệp Quân quay đầu nhìn bầu trời, khẽ nói: “Tiểu Ca, ta muốn nhờ muội làm một việc”.

Nạp Lan Ca nhìn Diệp Quân, Diệp Quân giơ tay phải ra.

Nạp Lan Ca nhìn Diệp Quân một lúc, sau đó đặt tay mình vào trong tay Diệp Quân.

Diệp Quân bật cười: “Kiếm!”

Vèo!

Kiếm Hành Đạo bỗng bay ra từ trong người Diệp Quân, sau đó vững vàng rơi dưới chân hắn.

Diệp Quân dẫn Nạp Lan Ca đạp lên kiếm, ngay sau đó dưới sự điều khiển của Diệp Quân, kiếm Hành Đạo biến thành một luồng kiếm quang bay ra.

Kiếm phá tan tầng mây bay lên trời.

Trong tầng mây, Diệp Quân dẫn Nạp Lan Ca ngự kiếm bước đi, từng tầng tầng mây bị xé tan, liên tục vang lên tiếng phá tan không khí.

Hai tay Diệp Quân đỡ eo Nạp Lan Ca nhưng hắn vẫn giữ khoảng cách.

Nạp Lan Ca đứng trước nhìn xung quanh, khuôn mặt xinh đẹp nở nụ cười rạng rỡ.

Cô chưa từng cười rạng rỡ như vậy.

Ngự kiếm phi hành!

Hễ là người tu luyện, có ai mà không thích ngự kiếm phi hành đâu?

Phí Bán Thanh đứng trên thuyền mây trầm mặc nhìn hai người bay trên trời.

Ngự kiếm phi hành!

Bà ấy biết bà ấy vẫn đánh giá thấp học sinh mới thu nhận này.

Ngự kiếm phi hành không chỉ có truyền thừa kiếm đạo mà yêu cầu với kiếm cũng cực kỳ cao, dù là thư viện Quan Huyên ở Nam Châu hiện giờ cũng không có một thanh kiếm nào có thể đạt đến yêu cầu này.

Tại sao một thiếu niên ở thành Hoang Cổ có thể có truyền thừa kiếm đạo?

Phí Bán Thanh có vô vàn điều ngờ vực.

Một lúc sau, Phí Bán Thanh lắc đầu, xoay người đi khỏi đó.

Bà ấy không muốn ăn cơm chó!

Một lúc lâu sau, Diệp Quân dẫn Nạp Lan Ca quay lại thuyền mây.

Cả người Nạp Lan Ca vẫn cảm thấy lâng lâng.

Diệp Quân cười nói: “Muội thích không?”

Nạp Lan Ca nhìn Diệp Quân, cười nói: “Thích lắm”.

Diệp Quân ngẩng đầu nhìn bầu trời sao: “Tiếc là bây giờ ta vẫn chưa có đủ thực lực, không thể xuyên qua tầng khí quyển để đi vào bầu trời sao, nhưng ta tin chắc ngày nay không còn quá xa, đến lúc đó ta sẽ dẫn muội vào trong trời sao ngắm vẻ đẹp của vũ trụ”.

Nạp Lan Ca nhìn Diệp Quân: “Hứa nhé”.

Diệp Quân nói: “Tất nhiên”.

Hai người nhìn nhau bật cười.

Vào ban đêm.

Bầu trời đầy sao, thuyền mây khoác lên mình một chiếc áo giáp bạc.

Diệp Quân ngồi khoanh chân ở mũi thuyền mây, hắn nhắm mắt lại.

Vừa định tu luyện thì như nghĩ đến gì đó, hắn bỗng hỏi: “Tháp gia, ngươi biết thư viện Quan Huyên không?”

Một lúc sau, Tiểu Tháp nói: “Biết”.

Diệp Quân tò mò hỏi: “Tháp gia, vậy ngươi biết Kiếm Chủ Nhân Gian - viện trưởng đầu tiên của thư viện Quan Huyên không?”

Tiểu Tháp nói: “Biết”.

Diệp Quân tỏ ra vẻ khao khát: “Nghe đồn Kiếm Chủ Nhân Gian bất khả chiến bại trong thời đó, trấn áp tất cả… Mục tiêu của ta là trở thành cường giả tuyệt thế như Kiếm Chủ Nhân Gian, ta…”

“Dừng!”

Tiểu Tháp bỗng ngắt lời Diệp Quân: “Hay là ngươi đổi người khác làm mục tiêu đi?”

Diệp Quân cau mày khó hiểu: “Tại sao?”

Tiểu Tháp trầm giọng nói: “Ngươi đổi người khác làm mục tiêu, ta cho ngươi chút lợi ích”.

Diệp Quân: “…”

Chương 23: Tu luyện kiếm kỹ

Đổi người khác làm mục tiêu!

Diệp Quân hơi hoài nghi: “Tại sao?”

Tiểu Tháp nói: “Đổi mục tiêu, ta cho ngươi một kiếm kỹ cực mạnh!”

Diệp Quân vội vàng nói: “Được!”

Vừa dứt lời, một ánh kiếm đột nhiên xâm nhập vào giữa hai chân mày của Diệp Quân!

Ầm!

Một luồng thông tin đột nhiên chảy vào trong bộ não của hắn.

Nhất Kiếm Định Sinh Tử

“Nhát kiếm này chém ra, ta muốn ngươi sống thì ngươi được sống, muốn ngươi chết thì ngươi phải chết...”

Lúc này, khí huyết Diệp Quân sục sôi!

Quá đỉnh!

Đây chính là cảm giác duy nhất của hắn lúc này!

Diệp Quân run giọng nói: “Tháp gia, kiếm kỹ này có cấp bậc gì thế?”

Tiểu Tháp bình tĩnh nói: “Không có cấp bậc!”

Diệp Quân nhíu mày: “Không có cấp bậc hả?”

Tiểu Tháp nói: “Không có cấp bậc, có thể phát huy tới mức độ nào đều phụ thuộc vào bản thân ngươi. Nhớ kỹ, kiếm kỹ này chú trọng một loại tâm cảnh, một loại tâm cảnh vô địch, còn cả khí thế, khí thế vô địch! Nhát kiếm này của ta mà chém ra, sự sống chết của ngươi chỉ diễn ra trong khoảnh khắc!”

Diệp Quân khẽ gật đầu: “Đã cảm nhận được rồi! Tháp gia, người tạo ra kiếm kỹ này nhất định rất lợi hại nhỉ?”

Tiểu Tháp nói: “Chính là chủ nhân thanh kiếm của ngươi!”

Diệp Quân hơi ngẩn ra, sau đó nói: “Tỷ tỷ váy trắng đó sao?”

Tiểu Tháp nói: “Ngươi nên gọi cô ấy là... cứ gọi là tỷ tỷ đi!”

Diệp Quân nhíu mày, thấy hơi nghi hoặc.

Lúc này, Tiểu Tháp lại nói: “Kiếm kỹ này, ngoại trừ tỷ tỷ váy trắng của ngươi, cộng thêm ngươi, tổng cộng có hai người từng tu luyện, mà người trước đây thì đã bỏ dở việc tu luyện kiếm kỹ này rồi! Bây giờ chỉ trông vào ngươi thôi!”

Diệp Quân phấn khích nói: “Ta nhất định không phụ sự kỳ vọng của Tháp gia và tỷ tỷ váy trắng!”

Hắn vừa nói vừa bắt đầu nghiền ngẫm kiếm kỹ!

Kiếm kỹ đấy!

Cái này không biết còn quý hơn võ kỹ bao nhiêu nữa!

Diệp Quân rất quý trọng!

Thời gian dần trôi qua, nháy mắt trời đã sáng.

Lúc này, Nạp Lan Ca cũng đi ra ngoài.

Hôm nay Nạp Lan Ca mặc một chiếc váy dài màu xanh, có lẽ là bởi vì thời tiết hơi lạnh nên cô còn khoác thêm một chiếc áo bông mỏng màu xanh biếc, thân hình của cô rất đẹp, đặc biệt là vòng eo thon gọn và đôi chân dài miên man đủ để khiến cho bất cứ người đàn ông nào cũng phải say mê.

Trong tay Nạp Lan Ca bưng chút điểm tâm.

Nạp Lan Ca đi tới trước mặt Diệp Quân, cười nói: “Tu luyện cả một buổi tối luôn à?”

Diệp Quân gật đầu, đứng dậy: “Phải!”

Nạp Lan Ca cười nói: “Nếm thử xem!”

Diệp Quân cũng không khách khí, cầm một miếng bánh nhỏ lên ăn.

Nạp Lan Ca nói: “Sư phụ bảo ta tới nói với huynh, chúng ta phải tới thư viện Quan Huyên rồi!”

Diệp Quân cười nói: “Thật mong chờ!”

Hắn thật sự khá mong chờ được đến thư viện Quan Huyên!

Nơi này là thánh địa trong lòng vô số người tu luyện đấy!

Đúng vào lúc này, tốc độ của thuyền mây đột nhiên dần chậm lại.

Phí Bán Thanh bước ra, bà ấy cười nói: “Tới rồi à?”

Diệp Quân vội vàng quay người nhìn ra, núi non san sát, nối liền nhau không thấy điểm cuối. Bên trong những dãy núi đó đầy rẫy những đỉnh núi treo lơ lửng trên bầu trời, những đỉnh núi này đều treo ngược, thẳng tắp như kiếm, bên trên là một tòa cung điện đầy khí thế!

Ở chính giữa những dãy núi đó có một thanh kiếm lơ lửng giữa khoảng không, kiếm dài vạn trượng dựng giữa đất trời, khiến cho người ta nhìn mà e sợ!

Nhìn cảnh tượng trước mắt này, trong lòng Diệp Quân càng thêm chấn động!

Khoảnh khắc này, hắn mới cảm nhận được bản thân mình nhỏ bé ra sao!

Phí Bán Thanh đi tới bên cạnh Diệp Quân, cười nói: “Kinh hãi hả?”

Diệp Quân gật đầu: “Kinh hãi!”

Phí Bán Thanh bật cười ha hả: “Ta nói cho ngươi biết, mấy thứ này chưa là gì đâu! Tổng viện thư viện của vũ trụ Quan Huyên trong truyền thuyết mới là khí thế!”

Diệp Quân nhìn Phí Bán Thanh: “Phí đạo sư từng tới tổng viện rồi sao?”

Phí Bán Thanh lắc đầu: “Vẫn chưa! Chỉ có thiên tài tuyệt đỉnh mới có tư cách tới vũ trụ Quan Huyên, gia nhập vào tổng viện thư viện Quan Huyên! Mà dù là Nam Châu chúng ta, Trung Châu hay là Bắc Châu thì đã gần một nghìn năm qua, không một ai có đủ tư cách để tới tổng viện!”

Diệp Quân nhủ thầm trong lòng: “Tháp gia, ngươi biết tổng viện thư viện Quan Huyên không?”

Tiểu Tháp nói: “Biết!”

Diệp Quân hỏi: “Từng tới rồi à?”

Tiểu Tháp nói: “Đã từng!”

Diệp Quân thật tâm lên tiếng: “Tháp gia, ta thật ngưỡng mộ ngươi!”

Tiểu Tháp: “...”

Đúng vào lúc này, thuyền mây dừng lại, Diệp Quân nhìn về phía xa, bên trong những dãy núi đột nhiên có mấy chục con hạc trắng bay lên. Những con hạc trắng này có thân hình to lớn, trông cứ như những bức tượng khổng lồ, mỗi lần vỗ cánh là lại lóe ra tia sét dị thường.

Diệp Quân nhẹ giọng nói: “Đây là?”

Phí Bán Thanh liếc nhìn Diệp Quân: “Lôi hạc, do thư viện nuôi, xét về phẩm cấp thì thấp nhất cũng là cấp Linh”.

Diệp Quân cảm thán: “Lợi hại!”

Phí Bán Thanh cười nói: “Còn có thứ lợi hại hơn! Sau này ngươi tự khám phá dần nhé!”

Nói xong, bà ấy dẫn Diệp Quân và Nạp Lan Ca đi tới bên trên một đỉnh núi, trên đỉnh núi này chỉ có lác đác mấy tòa cung điện, cực kỳ lạnh lẽo.

Phí Bán Thanh nói: “Đây là núi Bán Thanh, cũng chính là địa bàn của ta, ta có tổng cộng hai học trò, cũng chính là hai người các ngươi luôn!”

Bà ấy chỉ vào một tòa cung điện phía bên phải: “Nhóc con, tòa cung điện này giờ cho ngươi ở. Bên trong có vài cuốn sách, ngươi có thể xem trước, đặc biệt là Quan Huyên Pháp, ngươi có thể nghiên cứu cho thật kỹ. Ở bên trong thư viện, đọc thuộc Quan Huyên Pháp thì không có bất lợi gì cho ngươi cả!”

Diệp Quân gật đầu: “Được!”

Phí Bán Thanh lại nhìn về phía Nạp Lan Ca: “Đi, ta dẫn con đi tu luyện!”

Nạp Lan Ca nhìn Diệp Quân, sau đó nói: “Gặp lại sau nhé!”

Diệp Quân cười nói: “Ừ!”

Phí Bán Thanh dẫn theo Nạp Lan Ca biến mất.

Diệp Quân nhìn tòa cung điện còn to hơn mấy lần so với Diệp phủ ở phía xa kia, cảm thán: “Tháp gia, có phải sự hiểu biết của ta về cuộc đời hơi hạn hẹp không?”

Tiểu Tháp nói: “Hơi hạn hẹp!”

Diệp Quân cười ha ha, sau đó đi vào bên trong cung điện, xung quanh cung điện đều là những giá sách đồ sộ.

Diệp Quân đi tới trước một cái giá sách, hắn lấy xuống một cuốn sách cổ và bắt đầu đọc!

Khoảng một tiếng đồng hồ sau, Diệp Quân đã hiểu rõ hơn về thư viện Quan Huyên và cả thế giới này!

Thế giới mà hắn đang ở bây giờ là hạ giới, hạ giới phân thành ba châu lớn, cũng chính là Nam Châu, Bắc Châu và cả Trung Châu, mỗi một châu đều có một thư viện Quan Huyên!

Mà bên trên hạ giới chính là thượng giới!

Liên quan tới thượng giới, trong sách không nói quá nhiều, chỉ biết cuộc thi võ mười năm tổ chức một lần chính là lên thượng giới tham gia.

Điều đáng nói là hạ giới còn có một thương hội lớn mạnh và thần bí tên là Tiên Bảo Các!

Quan hệ giữa Tiên Bảo Các và thư viện Quan Huyên là quan hệ hợp tác, đồng thời cũng là thế lực duy nhất tính tới bây giờ của cả hạ giới có thể sánh ngang với thư viện Quan Huyên.

Đương nhiên, quan hệ của hai thế lực này luôn rất tốt!

Bởi vì nghe đồn quan hệ giữa viện trưởng nhiệm kỳ đầu của thư viện Quan Huyên và người sáng lập ra Tiên Bảo Các không hề tầm thường!

Thời gian tiếp theo, Diệp Quân bắt đầu học Quan Huyên Pháp.

Ở bên trong thư viện Quan Huyên, tất cả đều phải tuân thủ pháp luật, không được làm gì tùy tiện.

Đương nhiên, ngoại trừ học Quan Huyên Pháp, hắn còn bắt đầu tu luyện kiếm kỹ dưới sự chỉ dẫn của Tiểu Tháp!

Tay trái Quan Huyên Pháp!

Tay phải kiếm Hành Đạo!

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...