Group hỗ trợ & Thảo luận: NHÓM Facebook

Hỗn Độn Thiên Đế [...] – Chương 11

Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!

.

Lúc chạng vạng, Lăng Phong đã thế Đoan Mộc Thanh Y thi châm, tạm thời áp chế kiếm khí trong thân thể lão, không đến nỗi sẽ tùy thời bùng nổ.

Bất quá, muốn hoàn toàn chữa khỏi ám thương cho lão, chỉ có thể kết hợp dược vật tiến hành phụ trợ.

Đây đều là việc cấp bách, bất quá dưới sự trị liệu của Lăng Phong, khí sắc của Đoan Mộc Thanh Y đã tốt hơn rất nhiều.

Sau khi thu thập đủ dược liệu, Lăng Phong liền bắt đầu ở trong sân tu luyện hai môn võ kỹ đã phục chế được nhờ “Thiên Đạo Nhãn” hôm nay, đó là Hắc Phong Trảo và Truy Vân Bộ.

Tuy rằng đều không phải võ kỹ gì cao thâm, nhưng Lăng Phong trước nay chưa từng tiếp xúc qua bất kỳ võ kỹ nào, hiện tại nắm giữ cũng chỉ có hai môn này mà thôi.

Ngày mai sẽ còn có nhiều đối thủ mạnh mẽ hơn tìm tới cửa, nắm giữ tốt một hai môn võ kỹ, ít nhất cũng không đến nỗi không chút sức lực chống cự.

Dẫu sao, võ kỹ tạm thời phục chế được, nếu gặp phải tình huống chân khí bị áp chế, chỉ sợ cũng chỉ có thể rơi vào cảnh bị đánh tơi bời.

Lăng Phong vẫn luôn tu luyện đến đêm khuya tĩnh lặng mới quay trở về trúc ốc của mình, bắt đầu tận dụng ba mươi tức thời gian mở Thiên Đạo Nhãn, cảm thụ khổng lồ thiên địa linh khí hội tụ vào cơ thể, khiến chân khí trong người lại bạo trướng thêm một đoạn.

……

Mặt trời mọc ở phương đông.

Lăng Phong sớm đã bò dậy, ngay khi nắng sớm mờ mờ, liền chạy tới dược viên.

Sương sớm của Thạch Tủy Hoa cần phải thu thập vào lúc ánh mặt trời vừa ló rạng, đây cũng là một vị thuốc dẫn vô cùng quan trọng.

Lăng Phong lấy ra một cái ống trúc, bận rộn hơn nửa canh giờ mới thu thập đủ lượng sương sớm cần thiết. Tin rằng rất nhanh có thể bắt tay vào phối dược.

Trong trúc lâu, Đoan Mộc Thanh Y tựa lan can nhìn ra xa, tự lẩm bẩm: “Tiểu tử này……”

Lăng Phong lau mồ hôi trên trán, thở dài một tiếng, cất ống trúc vào trong lòng ngực, đang định về phòng thì nghe thấy bên ngoài trúc lâu truyền đến tiếng bước chân.

“Hừ hừ, ta ngược lại muốn xem, rốt cuộc là kẻ nào lại dám đánh đệ tử của Phi Tinh Phong ta!”

“Thạch sư huynh, ngài nhất định phải báo thù cho chúng ta!”

Vừa nói, vài bóng người đã dừng lại ngoài trúc lâu, trong đó có Nhậm Nhất Phi bị đánh chạy ngày hôm qua, còn kẻ cầm đầu lại là một nam tử mặt chữ điền, thân hình cao lớn, cơ bắp cuồn cuộn.

Nam tử mặt chữ điền kia mày dựng thành hình chữ bát, khoanh tay đứng ngoài trúc lâu, vênh mặt hất hàm sai khiến: “Tiểu tử, ngày hôm qua chính là ngươi đánh Nhậm Nhất Phi?”

Ánh mắt Lăng Phong híp lại, không cần nghĩ cũng biết đối phương tới không có ý tốt.

“Đánh thì đã sao, ngươi muốn thế nào?” Lăng Phong siết chặt nắm tay, cảnh giác nhìn đối phương.

Khí thế của kẻ này hoàn toàn khác biệt với Nhậm Nhất Phi, toàn thân mang theo một tia mùi máu tươi nhàn nhạt, hiển nhiên là hạng người đã kinh qua chém giết.

Loại người này đã trải qua quá nhiều trận sinh tử, chân khí cùng võ kỹ đều đã mài giũa đến mức viên dung ý chuyển, muốn đối phó thật sự rất khó!

“Tiểu tử cuồng vọng!” Thạch Quá Long lạnh lùng nhìn chằm chằm Lăng Phong, giống như một con rắn độc âm lãnh, “Cuồng vọng là phải trả giá đắt!”

Lời còn chưa dứt, Thạch Quá Long đã lao tới, một bước bước ra, khí thế như mãnh hổ xuống núi.

Cũng là Truy Vân Bộ, nhưng tốc độ của Thạch Quá Long lại nhanh hơn Nhậm Nhất Phi gấp mấy lần!

Kình phong đập vào mặt!

Cơ bắp toàn thân Thạch Quá Long cuồn cuộn, bộc phát ra lực lượng khiến người ta kinh tâm động phách.

“Chết đi!”

Thạch Quá Long ra tay vô cùng tàn nhẫn, một trảo vươn ra, nhắm thẳng vào yết hầu Lăng Phong.

Lăng Phong phản ứng cũng không chậm, thúc giục Truy Vân Bộ lùi lại, Thiên Đạo Nhãn mở ra, muốn phục chế võ kỹ của Thạch Quá Long.

“Hừ hừ, Truy Vân Bộ sao? Ngươi thi triển lên thật chậm chạp đáng thương!”

Thạch Quá Long cười quái dị một tiếng, một trảo xé rách không khí, một luồng chân khí từ đầu ngón tay chảy ra, năm ngón tay tức thì như năm thanh cương đao, xé thẳng về phía ngực Lăng Phong.

Mí mắt Lăng Phong giật mạnh, hình thức chân khí ngoại phóng này tương tự như chân khí hóa kình, nếu không có chân khí thâm hậu và cô đọng thì tuyệt đối không thể đạt tới bước này.

“Cho ta quỳ xuống!”

Thạch Quá Long đã nhận ra Lăng Phong chỉ là tu vi Ngưng Khí Tam Trọng, dưới sự bùng nổ của chân khí, lập tức phong tỏa mọi đường lui của Lăng Phong.

“Không xong!” Lăng Phong siết chặt nắm tay, chính mình hoàn toàn không phải đối thủ của Thạch Quá Long, trừ phi dùng kim châm kích thích huyệt Bách Hội trên đỉnh đầu, mở ra Đệ Tam Nhãn!

Thế nhưng, nếu mở Đệ Tam Nhãn ở đây, chỉ sợ Vấn Tiên Tông sẽ không còn chỗ cho mình dung thân.

Ngay lúc Lăng Phong cùng đường bí lối, sắp bị Thạch Quá Long bắt lấy cổ ——

“Cút!”

Nói thì chậm, khi đó thì nhanh!

Trong trúc lâu bộc phát ra một tiếng gầm giận dữ kinh người, tiếp theo đó là một luồng khí thế cuồng bạo quét ra.

Một bóng hình màu xanh lơ chợt lóe, Đoan Mộc Thanh Y lặng lẽ bay vọt từ trong trúc lâu ra, đứng bên cạnh Lăng Phong.

Vô hình khí kình từ trong cơ thể lão bộc phát ra, thân thể Thạch Quá Long lập tức không chịu khống chế, trực tiếp bị đánh bay ra ngoài, một ngụm nghịch huyết cuồng phun ra!

“Thật lợi hại!”

Trong ánh mắt Lăng Phong tràn đầy vẻ kích động, sư tôn của mình quả thực cường đến đáng sợ!

Lão chỉ đứng đó, còn chưa ra tay, chỉ bằng vào khí thế đã đánh bay Thạch Quá Long.

Đoan Mộc Thanh Y khoanh tay đứng thẳng, lạnh lùng nhìn chằm chằm vài tên đệ tử Phi Tinh Phong ngoài viện, lạnh giọng nói: “Các ngươi, dám đụng đến đệ tử của Đoan Mộc Thanh Y ta?”

Hai chân Nhậm Nhất Phi mềm nhũn, “bịch” một tiếng ngã ngồi xuống đất.

Khí thế của Đoan Mộc Thanh Y thực sự quá đáng sợ, căn bản không phải loại võ giả Ngưng Khí Cảnh nhỏ bé như bọn chúng có thể chịu đựng.

“Lão tử mấy ngày không ra tay, thế nào, Dương Uy cái tên phế vật kia đã quên mất sự lợi hại của lão tử rồi sao?” Giọng nói lạnh băng của Đoan Mộc Thanh Y từ từ truyền ra, khiến Thạch Quá Long, Nhậm Nhất Phi đám người như rơi vào hầm băng.

Trong lòng Lăng Phong dâng lên một luồng nhiệt huyết, đến khi nào mình mới có thể mạnh mẽ như Đoan Mộc Thanh Y, có thể gọi phong chủ của Vấn Tiên Tông là “phế vật” cơ chứ!

“Đoan Mộc sư bá tổ, tha…… tha mạng a!” Thạch Quá Long phun máu, vừa lăn vừa bò quỳ xuống, hoàn toàn không còn chút ngạo khí nào, dập đầu lia lịa, “Tha mạng a! Tha mạng a!”

“Hừ, các ngươi còn chưa xứng chết trong tay lão tử!” Đoan Mộc Thanh Y phất tay áo, lạnh lùng nói: “Về nói với Dương Uy, Lăng Phong đã là quan môn đệ tử của Đoan Mộc Thanh Y ta, hắn mà dám động đến một sợi tóc của Lăng Phong, thì tự mình cân nhắc xem có chịu nổi cơn giận của ta hay không!”

“Là! Là!”

Thạch Quá Long như được đại xá, vừa lăn vừa bò trốn khỏi Tiểu Trúc Phong, mấy tên đệ tử Phi Tinh Phong khác cũng sợ đến mức tè ra quần, kẻ nào kẻ nấy chạy trối chết.

“Đa tạ sư tôn ra tay tương trợ!” Lăng Phong quay đầu nhìn về phía Đoan Mộc Thanh Y, nếu không phải lão ra tay, e rằng hôm nay mình đã mất mạng dưới tay Thạch Quá Long.

Ân tình này, Lăng Phong ghi tạc trong lòng.

“Ngươi cũng đừng cao hứng quá sớm, ta thu ngươi làm quan môn đệ tử, cũng đồng nghĩa với việc chọc phải phiền toái không dứt.” Đoan Mộc Thanh Y vỗ vỗ vai Lăng Phong, “Tiểu tử, từ hôm nay trở đi, ta sẽ truyền cho ngươi suốt đời tuyệt học!”

“Tạ sư tôn!” Lăng Phong trong lòng đại hỉ, bản lĩnh của Đoan Mộc Thanh Y hắn đã tận mắt chứng kiến, nếu có thể học được, giả lấy thời gian, ngay cả Dương Uy kia hắn cũng sẽ không để vào mắt.

Đoạt lại bộ thứ hai của 《 Quá Huyền Châm Cứu Kinh 》 cho gia gia, đã có hy vọng rồi!

“Ăn cơm trước đã.” Đoan Mộc Thanh Y nhàn nhạt cười, “Bận rộn cả buổi sáng, vất vả rồi.”

Lăng Phong gật gật đầu, không ngờ sư tôn của mình lại là người biết săn sóc người khác như vậy!

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...