Group hỗ trợ & Thảo luận: NHÓM Facebook

Hỗn Độn Thiên Đế [...] – Chương 28

Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!

.

“Tới rồi, chính là nơi này!”

Vương Thông hạ thấp giọng, khom người dẫn mọi người ẩn nấp vào một lùm cây rậm rạp.

“Lấy ra tới đi.” Vương Thông quay đầu nhìn nam tử có dáng người hơi gầy gò bên cạnh, trầm giọng nói.

“Ân.” Gã gầy gò thò tay vào ngực áo lục lọi một hồi, lấy ra một cục đồ vật màu vàng xen lẫn sắc đen, trông có vẻ nhầy nhụa, nhưng lại tỏa ra một mùi ngọt thanh nhàn nhạt.

Ngay sau đó, chỉ thấy gã nam tử nhỏ gầy kia phủ phục trên mặt đất, bò ra khỏi lùm cây, vòng qua phía sau một tảng đá lớn, dồn hết sức bình sinh ném mạnh cục đồ vật nhầy nhụa kia ra ngoài.

Tiếp đó, một chuỗi âm thanh “thình thịch” vang lên, tựa như đất rung núi chuyển, hiển nhiên là con Vân Văn Điếu Tình Hổ đang canh giữ thiên địa dị quả đã bắt đầu hành động.

“Đó là mồi nhử được chế từ máu của hàng trăm loại thú khác nhau trộn lẫn với mật ong, hắc hắc, Vân Văn Điếu Tình Hổ dù lợi hại đến đâu thì chung quy cũng chỉ là loài thú, một khi bị mùi máu kích thích sẽ lập tức không khống chế được bản thân.”

Vương Thông cười hắc hắc nói: “Mà trong mồi nhử chúng ta dày công chuẩn bị còn bỏ thêm lượng thuốc tê đủ để đánh gục mấy trăm con trâu mộng. Cho dù Vân Văn Điếu Tình Hổ có ăn vào, trong nhất thời nửa khắc cũng sẽ tay chân tê liệt, phản ứng và động tác đều trở nên vô cùng chậm chạp. Đến lúc đó chúng ta nhân cơ hội ra tay, yêu thú và thiên địa dị quả đều sẽ là vật trong túi.”

Lăng Phong lúc này mới hiểu ra, dưới tác dụng của thuốc tê, thực lực của Vân Văn Điếu Tình Hổ sẽ giảm mạnh, nên bọn họ mới dám thừa cơ đột nhập.

Còn về lý do tại sao không dùng độc dược, hẳn là vì loại yêu thú này đa phần đều có khứu giác nhạy bén, nếu ngửi thấy mùi độc dược, e rằng sẽ không mắc mưu.

Rất nhanh sau đó, quả nhiên vang lên một tiếng “uỳnh” thật lớn, chính là tiếng con yêu thú ngã gục xuống đất.

“Ha ha, đắc thủ rồi!” Vương Thông cười lớn một tiếng, là người đầu tiên nhảy ra khỏi lùm cây.

“Mọi người động thủ đi, thừa dịp súc sinh này còn đang trong trạng thái tê liệt, nhất định phải kết liễu nó!”

Dứt lời, mấy tên đệ tử Thiên Vân Kiếm Tông lần lượt nhảy ra, bao gồm cả gã nam tử gầy gò kia cũng lăn một vòng từ sau tảng đá lớn ra ngoài.

Những người này rõ ràng là một đội ngũ đã qua phối hợp vô số lần, năm người liên thủ, ẩn ẩn kết thành một kiếm trận bao vây Vân Văn Điếu Tình Hổ. Từng người ra tay không chút lưu tình, muốn thừa lúc dược lực của thuốc tê chưa tan mà chém giết con yêu thú này.

Lăng Phong sờ sờ mũi, ánh mắt đảo qua, quả nhiên ở phía sau Vân Văn Điếu Tình Hổ chừng vài chục mét, hắn nhìn thấy một gốc dị thảo dài hơn ba tấc, toàn thân xanh biếc, ba phiến lá to bằng bàn tay trẻ con đang khép lại, bên trong là một chùm quả đỏ tươi như máu, từng viên kết lại thành cụm, to chừng ngón tay cái.

Trái cây kia tươi mọng ướt át, chỉ nhìn một cái đã khiến người ta thèm nhỏ dãi.

Vương Thông cùng đồng bọn đằng đằng sát khí, hung hăng vung trường kiếm chém tới tấp lên người Vân Văn Điếu Tình Hổ.

Vân Văn Điếu Tình Hổ dù sao cũng là bách thú chi vương, chẳng sợ trúng thuốc tê, một cái đuôi lớn quất mạnh vẫn khiến nó giữ vững thế không bại.

“Rống!”

Thú vương gầm thét, con Vân Văn Điếu Tình Hổ kia lồm cồm bò dậy từ dưới đất, đôi đồng tử huyết sắc nhìn chằm chằm vào đám nhân loại trên sân, chân trước vỗ mạnh xuống đất khiến mặt đất rung chuyển như mặt trống bị nện.

Uy thế bực này khiến đám người biến sắc.

“Mẹ kiếp, trúng thuốc tê rồi mà vẫn sung sức thế này, biết vậy đã hạ độc gấp mười lần!” Một tên võ giả oán hận thốt lên.

“Sợ cái gì, giết!”

Vương Thông rũ bỏ vẻ ngoài hàm hậu lúc trước, trong mắt sát ý lồng lộng, hai tay giơ cao, nhảy vọt lên, hung hăng chém ra một kiếm.

Bốn người còn lại cũng lập tức thu hẹp trận hình, vây khốn Vân Văn Điếu Tình Hổ. Vương Thông chủ công, bốn người còn lại quấy nhiễu, phối hợp vô cùng ăn ý.

“Rống!”

Thấy đám nhân loại này dám vây công mình, Vân Văn Điếu Tình Hổ gượng dậy tinh thần, nâng hổ trảo vỗ mạnh một cái. Lực lượng của vị vua muông thú kinh khủng biết nhường nào, một chưởng này nếu vỗ trúng, e rằng đầu người cũng phải vỡ nát.

Vương Thông cũng có chút bản lĩnh, thân hình xê dịch giữa không trung, né tránh được cú tát của mãnh hổ, xoay người tung một kiếm chém mạnh vào trán Vân Văn Điếu Tình Hổ.

Keng!

Mũi trường kiếm cư nhiên chỉ để lại một vệt trắng trên đầu con hổ. Súc sinh này đã tu luyện đến mức đồng bì thiết cốt.

Lăng Phong không trực tiếp ra tay mà quan sát kỹ từng cử động của Vân Văn Điếu Tình Hổ và nhóm Vương Thông, thần văn ở mắt phải ngưng tụ, Thiên Đạo Nhãn lặng lẽ mở ra.

“Không đúng, công phu của mấy gã này hoàn toàn khác biệt, tuyệt đối không phải đệ tử cùng một tông môn.” Lăng Phong vốn đã nghi ngờ bọn họ, vừa lúc bọn họ ra tay, bất luận là chân khí hay kiếm chiêu, bộ pháp đều hoàn toàn khác nhau, không hề giống đệ tử tông môn chút nào.

“Lăng Phong huynh đệ, ngươi còn không ra tay sao?” Vương Thông thấy Lăng Phong vẫn đứng ngoài cuộc, trong mắt lóe lên một tia tức giận, nghiến răng rống lớn.

Lăng Phong bĩu môi, chậm rãi rút Trảm Nguyệt Kiếm sau lưng ra.

Vút!

Thân ảnh lóe lên, Lăng Phong tựa như một luồng gió thanh lướt qua, chỉ thấy một vệt kiếm quang màu bạc như ngân hà đổ xuống. Kiếm khí sắc bén ngưng tụ tại một điểm, phảng phất như muốn xuyên thủng cả trời đất, nhất kiếm hung hăng đâm ra!

Nhất kiếm này quá nhanh, quá mạnh!

Đám người Vương Thông thấy cảnh này đều trợn tròn mắt, trong mắt lóe lên vẻ hưng phấn tột độ.

“Phanh!”

Kiếm khí nện thẳng vào trán Vân Văn Điếu Tình Hổ, một tiếng nổ vang lên, Toái Tinh kiếm khí xuyên thủng hộp sọ cứng rắn của nó. Một dòng máu tươi từ sau gáy mãnh hổ phun ra, nhuộm đỏ cả khoảng không, cao tới mấy trượng!

Mãnh hổ chồm người đứng thẳng, đôi đồng tử khổng lồ nhìn chằm chằm vào kẻ đã giết mình, ánh mắt dần rã rời, rồi ngửa đầu đổ rầm xuống.

“Uỳnh!”

Một tiếng động lớn vang lên, mặt đất rung chuyển, bụi đất bay mù mịt. Vân Văn Điếu Tình Hổ thở ra luồng hơi nóng cuối cùng, giãy giụa vài cái trên mặt đất rồi lịm dần, cuối cùng bất động hoàn toàn.

Vị bách thú chi vương này đã chết hẳn!

“Kiếm pháp... thật mạnh!” Vương Thông hít sâu một hơi, nuốt nước bọt cái ực, ánh mắt nhìn về phía Lăng Phong, liếm liếm môi, vẻ tham lam trong mắt không hề che giấu.

Những tên đồng bọn khác cũng bị uy lực từ nhất kiếm của Lăng Phong làm cho kinh ngạc đến ngây người.

Cổ nhân có câu “đầu đồng xương sắt thắt lưng đậu phụ”, bộ phận cứng nhất của Vân Văn Điếu Tình Hổ chính là xương sọ, vậy mà Lăng Phong chỉ một kiếm đã xuyên thủng, đủ thấy sức xuyên thấu của môn kiếm thuật này kinh người đến mức nào.

“Hô...” Lăng Phong thở dốc từng hồi, sắc mặt có chút trắng bệch, tựa lưng vào một gốc cây đại thụ phía sau, hổn hển vài hơi mới cười nói với nhóm Vương Thông: “Thế nào, có thể phân chia chiến lợi phẩm được chưa?”

“Không không không.” Vương Thông đưa ngón trỏ tay phải ra, khẽ lắc lắc vài cái, “Vẫn còn một con mồi nữa, chúng ta cần phải xử lý nốt.”

“Con mồi? Ở đâu còn con mồi nữa?” Lăng Phong giả bộ kinh ngạc, ngó nghiêng xung quanh tìm kiếm, “Không có mà, đâu còn yêu thú nào khác!”

“Ha ha ha, cái thằng ngốc này!” Một tên võ giả cuối cùng cũng tháo bỏ lớp mặt nạ giả tạo, “Cái chết cận kề mà cư nhiên chẳng có chút cảm giác nào!”

“Đã bảo đám đệ tử tông môn này đều là lũ ngu mà, tùy tiện nói vài câu là tin sái cổ.” Chu Hà uốn éo eo thon tiến lên, cười khanh khách nói: “Tiểu ca ca, thật là đáng tiếc, ngươi trông cũng tuấn tú đấy, sao lại đần độn thế này?”

“Được rồi, đừng trêu hắn nữa.” Vương Thông cầm trường kiếm chậm rãi đi tới trước mặt Lăng Phong, “Nếu biết điều thì giao bội kiếm và kiếm phổ của môn kiếm thuật vừa rồi ra đây, sẵn tiện đưa luôn cả công pháp Ngưng Khí của Vấn Tiên Tông cho ta, chúng ta có thể tha cho ngươi một con đường sống.”

“Các ngươi... lừa ta?”

Lăng Phong cúi đầu, không một ai nhìn thấy trong mắt hắn lúc này đang lóe lên một tia hàn mang.

Đó là tia hàn mang tràn ngập sát khí!

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...