Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
.
Nơi Văn Đình Quang muốn đưa Lăng Phong tới, xa vô cùng.
Lúc bắt đầu, Lăng Phong thúc giục Thanh Linh Quang Cánh, miễn cưỡng vẫn còn theo kịp Văn Đình Quang, thế nhưng hơn nửa ngày sau, chân khí trong cơ thể hắn đã tiêu hao gần hết, rốt cuộc không cách nào thúc giục Thanh Linh Quang Cánh được nữa.
“Tiểu tử, ngươi cũng thật là bướng bỉnh.” Văn Đình Quang vốn dĩ thỉnh thoảng lại xoay người đánh giá Lăng Phong, hắn thực sự muốn xem thử, một tiểu tử Ngưng Khí cảnh như thế này thì có thể phi hành được bao lâu.
Chẳng qua, thời gian Lăng Phong kiên trì đã vượt xa dự liệu của hắn.
Nhìn thấy mặt mũi Lăng Phong nghẹn đến đỏ bừng, thở hổn hển, thân ảnh Văn Đình Quang chợt lóe, lướt đến bên cạnh Lăng Phong, cười ha hả nói: “Thế nào, hiện tại ngươi chắc sẽ không từ chối sự giúp đỡ của ta chứ?”
Lăng Phong hữu tâm vô lực, đành phải gật gật đầu: “Làm phiền tiền bối.”
Văn Đình Quang nhướng mày, nắm lấy bả vai Lăng Phong, nhàn nhạt cười nói: “Tiểu tử, chúng ta phải gia tốc thôi!”
Lời còn chưa dứt, Văn Đình Quang xách theo Lăng Phong, tốc độ đột nhiên bùng nổ tăng mạnh, chỉ nghe bên tai tiếng gió gào thét, cảnh tượng trước mắt như tinh di vật đổi, nhanh chóng lùi lại phía sau, Lăng Phong lúc này mới biết Văn Đình Quang vẫn luôn nhường nhịn mình.
Lăng Phong hít sâu một hơi, lại hỏi: “Chúng ta muốn đi đâu, tiền bối tổng cộng có thể nói cho ta biết chứ?”
“Đế đô bắc giao, Thiên Cao sơn!”
“Thiên Cao sơn?” Lăng Phong ngẩn người, hiển nhiên chưa từng nghe qua cái tên này.
Bất quá, hắn lại nhớ rõ Nhạc Vân Lam kia dường như chính là đại tiểu thư của Thiên Cao phái, Thiên Cao sơn, Thiên Cao phái, lẽ nào hai cái này có liên hệ gì với nhau chăng?
Nếu như Văn Đình Quang biết được ý nghĩ trong đầu Lăng Phong lúc này, chỉ sợ sẽ trực tiếp phun ra một ngụm lão huyết.
Thế gian này cư nhiên còn có người kiến thức hạn hẹp như vậy, nghe đến Thiên Cao sơn mà lại không thể phản ứng kịp.
Thiên Cao sơn, tự nhiên chính là sơn môn của Thiên Cao phái, nếu không, trong phạm vi Thiên Bạch đế quốc, còn có ngọn núi nào dám sử dụng hai chữ “Thiên Cao” để đặt tên?
Thiên Cao phái là hộ quốc thần tông, tông môn thực lực cường đại không cần bàn cãi, hơn nữa Thiên Cao phái còn nắm giữ Thần Vệ doanh của đế quốc, ngự trị thần quyền vô thượng của đế quốc, căn bản không phải là tông môn hay thế gia tầm thường có thể sánh bằng.
Hóa ra, Văn Đình Quang này chính là một tâm phúc bên cạnh chưởng môn Thiên Cao phái, thay ông ta âm thầm tìm kiếm danh y thuốc quý, vừa vặn Nhạc Vân Lam vì chữa bệnh cho phụ thân cũng đang khắp nơi hỏi thăm các loại manh mối về y đạo, hai người lại tình cờ đều tìm tới Lăng Phong.
Thật đúng là vô xảo bất thành thư!
……
Văn Đình Quang mang theo Lăng Phong băng qua chừng bảy quận phủ, giữa đường có thể nói là ngày đêm không nghỉ.
Dù vậy, với tốc độ của Văn Đình Quang, vẫn phải bay mất ba ngày ba đêm mới tới được bắc giao đế đô.
Nói là bắc giao, kỳ thực cũng không phải nơi rừng núi hoang vắng gì, mà là một tòa thành trì vô cùng khổng lồ hùng vĩ.
Đế đô của Thiên Bạch đế quốc bản thân đã vô cùng rộng lớn, có thể so với vài cái quận thành cộng lại, hơn nữa ở ngoài đế đô còn có vài tòa cổ thành ngàn năm quy mô lớn, đều do một số đại gia tộc nắm giữ thực quyền trong đế đô khống chế.
Phía bắc của bắc giao, cách chừng ba trăm dặm, có một tòa thánh sơn linh khí thiên địa dị thường dồi dào, nơi đó chính là mục đích của chuyến đi này, Thiên Cao sơn.
Bên ngoài Thiên Cao sơn canh phòng nghiêm ngặt, ngay cả đệ tử giữ cửa tầm thường cư nhiên cũng có tu vi Ngưng Khí cảnh thất trọng trở lên.
Mà võ giả như vậy, ở Vấn Tiên tông đã có thể trở thành đệ tử nội môn, hơn nữa còn là đệ tử nội môn có địa vị khá cao.
Chỉ chốc lát sau, Văn Đình Quang mang theo Lăng Phong đáp xuống bên ngoài sơn môn, từ đằng xa cách Thiên Cao sơn mấy ngàn mét đã bắt đầu thiết lập trạm gác.
“Người tới là ai!”
Đệ tử thủ sơn đề phòng nghiêm ngặt, nhìn thấy có hai bóng người hạ xuống, lập tức tiến lên hỏi han, thần thái uy nghiêm, ẩn ẩn mang theo một loại tự hào xuất thân từ đại tông môn.
Văn Đình Quang từ trong tay áo lấy ra một tấm lệnh bài, quơ qua trước mắt đệ tử thủ sơn kia, nhàn nhạt nói: “Ta có thể vào chứ?”
“Nguyên lai là Văn các lão, mời vào!”
Đệ tử thủ sơn nhìn thấy lệnh bài thân phận của Văn Đình Quang, lập tức trở nên vô cùng cung kính, cúi đầu khom lưng, hết sức lễ phép.
“Ân.” Văn Đình Quang gật gật đầu, lại quay đầu nhìn Lăng Phong một cái, nhàn nhạt nói: “Đi thôi.”
Lăng Phong nheo mắt lại, đi theo sau lưng Văn Đình Quang, trong lòng lại có chút nghi hoặc.
Văn Đình Quang này hiển nhiên có địa vị không thấp ở Thiên Cao phái, mà người được Văn Đình Quang gọi là “đại nhân vật” thì thân phận lại tôn quý đến nhường nào?
Nhân vật như vậy, thực lực chỉ sợ đã đạt tới mức độ mình không thể tưởng tượng nổi.
“Cao thủ bậc này, nếu chỉ là vết thương đao kiếm thông thường thì căn bản không cần mời y giả điều trị, xem ra người bệnh này tương đương khó giải quyết.” Lăng Phong thầm nghĩ trong lòng.
Võ giả nghịch thiên cải mệnh, chính là để thoát khỏi xiềng xích ốm đau và thọ nguyên của phàm nhân. Cho nên tu vi cường giả càng tinh thâm, ngũ tạng lục phủ đều được rèn luyện vô cùng kiên cố, rất ít khi bị bệnh tật quấn thân.
Đương nhiên, một khi đã xuất hiện triệu chứng bệnh, chỉ sợ sẽ là trọng bệnh vô cùng nan giải.
Văn Đình Quang thấy Lăng Phong lộ vẻ lo lắng, quay đầu lại cười nói: “Tiểu tử, ngươi cũng không cần có gánh nặng tâm lý gì, lần trước ta tuy nói nếu ngươi không trị khỏi cho vị quý nhân kia sẽ phế đi đôi tay ngươi, đó cũng chỉ là hù dọa ngươi thôi. Nếu có thể trị thì tự nhiên là tốt nhất, còn nếu trị không được...”
Văn Đình Quang nói đoạn, nhịn không được thở dài một hơi: “Tốt nhất vẫn là có thể trị đi...”
“Ta sẽ cố gắng hết sức.” Nghe Văn Đình Quang nói vậy, Lăng Phong ngược lại thở phào nhẹ nhõm. Nhưng mặt khác, Lăng Phong cũng rất tò mò, rốt cuộc là quái bệnh gì mà lại khó trị đến thế.
Vượt qua đệ tử thủ sơn, Lăng Phong nhìn thấy ngay trung tâm sơn môn sừng sững một tấm bia đá khổng lồ hình thanh kiếm, trên bia đá khắc ba chữ lớn rồng bay phượng múa “Thiên Cao phái”.
“Thiên Cao phái?” Lăng Phong nheo mắt, thầm kinh ngạc, “Cư nhiên thật sự là Thiên Cao phái...”
Lăng Phong trong lòng cười khổ, không biết người mà Văn Đình Quang muốn mình chữa trị có phải chính là người mà Nhạc Vân Lam muốn tìm mình tới trị hay không?
……
Dọc theo đường đi tới, mãi cho đến trước một tòa gác mái lơ lửng giữa không trung, Văn Đình Quang mới cuối cùng dừng lại.
Lăng Phong tập trung nhìn kỹ, hóa ra dưới tòa Phù Không Các kia còn có sáu cột trụ khổng lồ chống trời chế tạo từ kim ngọc, sáu cột trụ này dường như tạo thành một loại trận pháp thượng cổ kỳ lạ nào đó, hội tụ thiên địa nguyên khí cuồn cuộn đổ về.
Xung quanh gác mái, cứ cách ba mươi ba trượng lại có một tòa gác mái tương tự lơ lửng giữa không trung, tổng cộng có bốn mươi chín tòa gác mái, dường như hiện ra dị tượng tinh tú vây quanh.
Bốn mươi chín tòa gác mái này lại được bố trí thành một loại trận thế huyền diệu khác, khí thế ngút trời, như long như hổ!
Không chỉ có thế, bốn phương đông tây nam bắc đều có bố cục tương tự, mỗi một phương bố cục đều khác nhau, thiết kế tinh diệu như vậy, công trình to lớn như thế, thật không biết đã hao phí bao nhiêu tâm huyết của các vị luyện trận đại sư mới có thể hoàn thành.
“Thật là đại thủ bút!” Lăng Phong nhịn không được cảm thán một tiếng, so sánh ra thì chủ điện của Vấn Tiên tông căn bản không bằng bất kỳ một tòa gác mái nào ở đây.
Văn Đình Quang đã quen với cảnh tượng này nên không có cảm giác gì, trong lòng thầm cười: Đúng là một tiểu tử chưa từng thấy qua sự đời.
Hắn nhướng mày, cắt ngang sự kinh ngạc của Lăng Phong, nhàn nhạt nói: “Được rồi, chúng ta vào đi thôi!”
“Ân.” Lăng Phong hít sâu một hơi, hắn lờ mờ có thể đoán được thân phận của người bên trong sẽ tôn quý đến mức nào.
Tuy nhiên, bất kể là ai, chỉ cần mời mình tới chữa bệnh thì cũng chỉ là người bệnh mà thôi. Trong mắt hắn, sinh mệnh của bất kỳ người bệnh nào cũng đều như nhau, không có phân biệt sang hèn.
Bạn thấy sao?