Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
Chương 18: Hợp tác
Sở Kiếm Thu theo tên quản sự kia đi lên nhã gian lầu hai.
Trong nhã gian ngoài Dương Chấn Hải ra, còn có một thiếu nữ tuyệt sắc thân vận áo xanh, cùng với một lão giả chừng năm sáu mươi tuổi.
Sở Kiếm Thu thấy thế lập tức sửng sốt: “Dương các chủ có khách, vậy tại hạ xin cáo lui, khi khác lại tới thỉnh giáo các chủ.” Nói đoạn liền xoay người muốn rời đi.
“Đừng vội, đừng vội, vừa hay Hạ tiểu thư cũng muốn gặp mặt ngươi một chút.” Dương Chấn Hải đứng dậy cười ha hả nói, “Tới, ta giới thiệu với ngươi một chút, vị này chính là thiên kim của hội trưởng Vạn Võ Thương Hành, Hạ U Hoàng tiểu thư; vị này chính là cung phụng của Vạn Võ Thương Hành, Chu Hoàn trưởng lão.”
Sở Kiếm Thu trong lòng chấn động, thiên kim của hội trưởng Vạn Võ Thương Hành, nhân vật như vậy sao lại tới cái quận nhỏ xa xôi như Thiên Thủy Quận này.
Vạn Võ Thương Hành là một quái vật khổng lồ trong Đại Càn Vương Triều, cho dù là vương thất Đại Càn cũng phải kiêng dè vài phần. Hội trưởng Vạn Võ Thương Hành, Hạ Vạn Võ, lại càng là một nhân vật truyền kỳ, thực lực sâu không lường được.
Hạ U Hoàng chỉ khẽ gật đầu với Sở Kiếm Thu, cũng không biểu lộ quá nhiều sự thân thiện.
“Sở công tử, không biết tìm lão phu có chuyện gì?” Dương Chấn Hải có vài phần tò mò hỏi. Kể từ ngày đầu gặp mặt, tiểu tử này chưa từng chủ động tìm mình, hôm nay đột nhiên cầu kiến, không biết là có chuyện gì.
Sở Kiếm Thu liếc nhìn Hạ U Hoàng cùng người nọ.
“Hạ tiểu thư không phải người ngoài, Sở công tử cứ việc nói!” Dương Chấn Hải vẫy vẫy tay, cười ha hả nói.
Sở Kiếm Thu đại khái nói rõ ý đồ đến.
“Phù của ngươi, Vạn Võ Thương Hành chúng ta bao hết!” Không đợi Dương Chấn Hải đáp lời, Hạ U Hoàng đã đột ngột lên tiếng.
Sở Kiếm Thu sửng sốt, nhìn về phía Dương Chấn Hải.
Dương Chấn Hải ha ha cười nói: “Nếu Hạ tiểu thư nguyện ý hợp tác với ngươi, lão phu liền không tranh giành việc làm ăn này với các ngươi nữa!” Lời tuy nói vậy, nhưng trong lòng ông vẫn có vài phần xót xa. Ông đã tận mắt chứng kiến cảnh buôn bán linh phù của Sở Kiếm Thu hỏa bạo thế nào, nếu hợp tác với Sở Kiếm Thu, chắc chắn sẽ mang lại thu nhập khổng lồ cho Linh Phù Các.
Thế nhưng Dương Chấn Hải không muốn vì chuyện nhỏ này mà đắc tội Hạ U Hoàng. Tuy Linh Phù Các không trực thuộc Vạn Võ Thương Hành, nhưng ở trong Đại Càn Vương Triều, việc trở mặt với Vạn Võ Thương Hành tuyệt đối không phải là lựa chọn sáng suốt.
Huống hồ, nhường việc này cho Hạ U Hoàng còn có thể kết thêm một mối thiện duyên.
Hạ U Hoàng để mắt tới Sở Kiếm Thu không phải vì năng lực chế phù hiện tại của hắn. Ở hoàng đô Đại Càn, phù sư luyện chế ra thượng phẩm phù văn tuy không phải đầy đường, nhưng cũng không ít. Sở Kiếm Thu dù chế phù giỏi đến đâu, chung quy cũng chỉ là một nhất phẩm phù sư.
Điều Hạ U Hoàng nhìn trúng chính là tiềm lực của Sở Kiếm Thu. Ở một nơi nhỏ bé như Thiên Thủy Quận mà đã có thể đạt tới trình độ chế phù như thế, tiềm năng phát triển trong tương lai là không thể đong đếm.
Sở Kiếm Thu thấy Dương Chấn Hải tỏ thái độ như vậy, hắn đương nhiên cũng không có ý kiến gì, hợp tác với ai cũng vậy, chỉ cần kiếm được tiền là được.
Hạ U Hoàng lật tay, một tấm thẻ màu kim hoàng xuất hiện trong tay nàng.
Chu Hoàn nhìn thấy tấm thẻ kim hoàng kia, sắc mặt không khỏi hơi đổi: “Tiểu thư!” Đây chính là hoàng kim cấp khách quý tạp cực kỳ tôn quý của Vạn Võ Thương Hành, ngay cả một số con cháu quý tộc trong hoàng thành muốn có được cũng vô cùng khó khăn, không ngờ tiểu thư lại đưa loại thẻ cấp bậc này cho một tên hương dã tiểu tử.
Hạ U Hoàng vẫy tay, ngắt lời Chu Hoàn đang định ngăn cản, nàng ném tấm thẻ kim hoàng kia cho Sở Kiếm Thu: “Đây là khách quý tạp của Vạn Võ Thương Hành chúng ta, bên trong đã dự chi một vạn khối nhất phẩm linh thạch, sau này tiền bán phù chúng ta cũng sẽ chuyển vào trong đó.”
R/>
Sở Kiếm Thu chưa từng thấy qua khách quý tạp của Vạn Võ Thương Hành, căn bản không biết tấm hoàng kim cấp khách quý tạp này trân quý đến mức nào. Nhưng khi nghe nói bên trong có một vạn khối nhất phẩm linh thạch, hắn vẫn không nhịn được mà suýt chút nữa chảy nước miếng.
Mẹ nó, một vạn khối nhất phẩm linh thạch, từ nhỏ đến lớn hắn chưa từng thấy nhiều tiền như vậy, không hổ là thiên kim của Vạn Võ Thương Hành, ra tay quả thật hào phóng.
Sở Kiếm Thu đưa túi lớn Tăng Lực Phù đã luyện chế xong cho Hạ U Hoàng, hỏi: “Sau này những linh phù luyện chế xong thì giao cho ai?”
“Giao trực tiếp cho Tô Nghiên Hương là được!”
Tô Nghiên Hương là phân hội trưởng của Vạn Võ Thương Hành chi nhánh Thiên Thủy Quận.
Sở Kiếm Thu gật đầu, không ở lại thêm, cáo từ rời đi.
Hạ U Hoàng lấy một tấm từ trong túi Tăng Lực Phù ra, quan sát hồi lâu, bỗng nhiên hơi mỉm cười, đưa cho Dương Chấn Hải nói: “Dương các chủ thấy thế nào?”
Dương Chấn Hải sửng sốt, không hiểu ý tứ là gì, tiếp nhận linh phù nhìn vài lần, cũng không khỏi bật cười: “Tiểu tử tốt, giấu nghề thật đấy.”
Đạo linh phù này luyện chế có vài phần cố tình áp chế dấu vết, người luyện chế rõ ràng đang cố ý hạ thấp phẩm chất linh phù. Thủ pháp che giấu của Sở Kiếm Thu tuy ẩn nấp rất kỹ, nhưng dù sao cũng mới tiếp xúc phù trận không lâu, vẫn để lại vài sơ hở.
Dương Chấn Hải là một vị đại gia trong phù đạo, cẩn thận quan sát vẫn có thể phát hiện ra những dấu vết đó. Nhưng Hạ U Hoàng lại có thể nhìn ra những tiểu tiết này, có thể thấy tạo nghệ phù đạo của Hạ U Hoàng cũng vô cùng thâm hậu.
Hạ U Hoàng liếc nhìn Dương Chấn Hải, trong ánh mắt có vài phần ý vị khó hiểu.
Lão già này còn không biết xấu hổ mà nói tiểu tử kia, chính mình còn chẳng phải cũng cùng một giuộc sao.
Dương Chấn Hải ở Thiên Thủy Quận bề ngoài chỉ là một nhị phẩm phù sư, linh phù luyện chế cao nhất cũng chỉ đạt tới trình độ trung phẩm. Nhưng Hạ U Hoàng biết thực tế trình độ của Dương Chấn Hải xa hơn thế nhiều. Một người mà ngay cả sư phụ của nàng cũng coi trọng, làm sao có thể chỉ có chút trình độ đó.
Phải biết sư phụ nàng, Lăng Đông Tùng, chính là phù trận sư lừng lẫy của Đại Càn Vương Triều, tạo nghệ phù trận đứng trong top ba người đứng đầu toàn bộ vương triều. Người có thể được nhân vật như vậy coi trọng, há có thể là hạng người tầm thường.
Lần này nàng tới Thiên Thủy Quận, một phần lớn nguyên nhân là vì Dương Chấn Hải. Nay lại gặp được Sở Kiếm Thu, một phù sư có tiềm lực vô cùng to lớn, chuyến đi Thiên Thủy Quận này quả thực thu hoạch không nhỏ.
Nhìn bộ dạng cười như không cười của Hạ U Hoàng, Dương Chấn Hải không khỏi thầm mắng, lão già Lăng Đông Tùng kia vậy mà dạy ra được một đồ nhi không tồi, chỉ là cái tính cách này sao lại giống lão già kia đến thế.
Sở Kiếm Thu cầm tấm thẻ khách quý kim hoàng kia mua một số lượng lớn tài liệu chế phù cùng Tụ Khí Đan.
Dược lực của Tụ Khí Đan đối với võ giả Luyện Thể Cảnh thông thường mà nói là khá mãnh liệt, thân thể võ giả bình thường rất khó chịu đựng được dược lực cuồng bạo của nó. Nhưng Sở Kiếm Thu mang trong mình Hỗn Độn Thiên Đế Quyết cùng với Hỗn Độn Chí Tôn Huyết Mạch vừa thức tỉnh, với tu vi Luyện Thể thất trọng hiện tại, hoàn toàn không cần lo lắng thân thể không chịu nổi.
Dược lực một viên Tụ Khí Đan gấp ba bốn mươi lần Tôi Thể Đan, giá cả lại gần gấp 50 lần. Nếu đặt vào trước kia, Sở Kiếm Thu sẽ tiếc rẻ số tiền chênh lệch này, nhưng hiện tại hắn có một vạn khối linh thạch, tuy là dự chi nhưng cũng coi như là kẻ lắm tiền. Hơn nữa nhờ tấm thẻ khách quý kia, Vạn Võ Thương Hành còn giảm giá cho hắn 20%.
Sở Kiếm Thu vung tay lên, mua liền hai trăm viên Tụ Khí Đan.
Hai trăm viên Tụ Khí Đan, đủ để hắn đột phá đến Luyện Thể cửu trọng.
Bạn thấy sao?