Group hỗ trợ & Thảo luận: NHÓM Facebook

Hỗn Độn Thiên Đế [...] – Chương 80

Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!

Chương 80: Bộ Phi Dược

Mọi người thấy Sở Kiếm Thu ăn Tụ Khí Đan một cách tùy ý tiêu sái như vậy, tức thì vừa hâm mộ, vừa ghen ghét lại vừa kinh nghi. Tên gia hỏa này rốt cuộc là thân phận gì mà lại giàu có hào phóng đến thế.

Ngay cả Nghiêm Tuấn Bật cũng không khỏi biến sắc. Cách ăn Tụ Khí Đan như ăn đậu rang thế này, ngay cả hắn cũng không làm được. Một là không có tài lực đó, hai là cũng không cách nào luyện hóa kịp.

Với tu vi hiện tại của hắn, hạn mức luyện hóa Tụ Khí Đan mỗi ngày cũng chỉ là 60 viên, nếu nhiều hơn thì chỉ có hại chứ không có lợi. Cách ăn như Sở Kiếm Thu đòi hỏi thiên phú huyết mạch mạnh mẽ đến nhường nào và công pháp nghịch thiên ra sao.

Tốc độ và hạn mức luyện hóa hấp thu đan dược của một võ giả có liên quan mật thiết đến thiên phú huyết mạch và công pháp tu luyện của chính người đó. Thiên phú huyết mạch càng mạnh, công pháp tu luyện càng cao cấp thì hạn mức tài nguyên có thể luyện hóa càng cao, tốc độ luyện hóa hấp thu cũng càng nhanh.

Nếu nói trước đó mọi người đối với thân phận của Sở Kiếm Thu còn vài phần hoài nghi, thì bây giờ đã có thể hoàn toàn khẳng định Sở Kiếm Thu chính là thân truyền đệ tử.

Không phải thân truyền đệ tử thì căn bản không có tài lực này, càng không có công pháp tu luyện cao cấp như thế.

Đàm Du Hinh trong lòng ẩn hiện vài phần hối hận. Nếu sớm biết Sở Kiếm Thu là thân truyền đệ tử, vừa rồi dù có phải vứt bỏ mặt mũi, nàng cũng muốn làm quen với hắn. Kết giao được với một vị thân truyền đệ tử sẽ giúp địa vị của nàng tăng lên đáng kể.

Đáng tiếc, vừa rồi vì nhất thời tâm cao khí ngạo mà nàng đã bỏ lỡ cơ hội tốt. Nếu bây giờ lại sán tới thì lại quá mức thực dụng, với tính cách của Sở Kiếm Thu, chắc chắn sẽ không khách khí với nàng, như vậy chẳng khác nào tự chuốc lấy nhục.

Tuy Đàm Du Hinh nàng có chút thực dụng, nhưng cũng chưa đến mức hoàn toàn không cần mặt mũi.

Triệu Cao Trì đối với Sở Kiếm Thu càng thêm kiêng dè, thậm chí trong lòng ẩn ẩn có chút hối hận. Nếu sớm biết Sở Kiếm Thu là một tôn đại lão ẩn mình như vậy, dù thế nào hắn cũng sẽ không đắc tội với hắn.

Nghỉ ngơi xong, mọi người lại tiếp tục lên đường. Dọc đường đi, số lượng đệ tử Huyết Sát Tông và Huyền Kiếm Tông gặp phải bắt đầu nhiều lên. Hai phái đệ tử chiến đấu kịch liệt, mỗi bên đều tử thương không ít người, nhưng tử thương nhiều hơn vẫn là đệ tử Huyền Kiếm Tông, dù sao thực lực của đệ tử Huyết Sát Tông phổ biến vẫn mạnh hơn đệ tử Huyền Kiếm Tông một bậc.

Nếu không nhờ có ưu thế về số lượng tuyệt đối, kẻ bại trận cuối cùng chắc chắn là đệ tử Huyền Kiếm Tông.

Trên đoạn đường tiếp theo, cũng có không ít đệ tử Huyền Kiếm Tông gia nhập vào đội ngũ của họ. Vốn dĩ vì tranh đoạt thiên tài địa bảo mà đệ tử cùng tông vẫn thường phát sinh chiến đấu, nhưng dưới sự đe dọa của kẻ địch mạnh là Huyết Sát Tông, đệ tử Huyền Kiếm Tông cũng dần nhận ra tình cảnh hiện tại.

Một khi đệ tử cùng tông gặp nhau, chỉ cần không phải mâu thuẫn ngày thường quá gay gắt, họ đều liên hợp lại, nhất trí chống lại đệ tử Huyết Sát Tông. Chỉ khi liên hợp lại về mặt nhân số, họ mới có thể hình thành ưu thế trước đệ tử Huyết Sát Tông.

Hai ngày trôi qua, sau nhiều lần chiến đấu, đội ngũ đã bành trướng lên đến hai ba mươi người. Sở Kiếm Thu cũng nhân hai ngày chiến đấu này mà đột phá tới Chân Khí cảnh tứ trọng.

Trong vài lần chiến đấu này, mọi người đối với thực lực của Sở Kiếm Thu có nhận thức sâu sắc hơn. Sau khi Sở Kiếm Thu tấn chức lên Chân Khí cảnh tứ trọng, dù đối mặt với võ giả huyết bào Chân Khí cảnh bát trọng cũng có thể dễ dàng đánh chết đối phương.

Triệu Cao Trì đối với Sở Kiếm Thu càng thêm kiêng dè. Nếu nói trước đó hắn chỉ cảm thấy không thể ổn thắng Sở Kiếm Thu, thì hiện tại hắn ở dưới tay Sở Kiếm Thu căn bản không chịu nổi một kích.

Khi đối chiến với những võ giả huyết bào Chân Khí cảnh bát trọng đó, hắn chỉ có thể miễn cưỡng chống đỡ mà không bại, hơn nữa còn là nhờ vào pháp bảo phẩm giai không thấp trong tay, nhưng Sở Kiếm Thu lại có thể dùng tay không oanh sát một võ giả huyết bào Chân Khí cảnh bát trọng.

Nếu nói trước đó Triệu Cao Trì đối với Sở Kiếm Thu chỉ có vài phần kiêng dè, thì hiện tại hắn đối với Sở Kiếm Thu lại là nỗi sợ hãi sâu sắc, sợ Sở Kiếm Thu ghi hận những lời nói trước kia của hắn mà tìm hắn tính sổ.

Ngày này, mọi người đi tới một vùng núi rừng, nhìn thấy phía trước có hai đám người đang chém giết kịch liệt.

Số lượng của hai đám người này đều không ít, bên phía Huyền Kiếm Tông có hơn hai mươi người, mà phía Huyết Sát Tông số lượng võ giả huyết bào cũng không ít, đại khái ngang ngửa với bên Huyền Kiếm Tông.

Tuy nhiên, đệ tử Huyền Kiếm Tông dù không chiếm ưu thế về số lượng nhưng vẫn cùng đệ tử Huyết Sát Tông giết đến bất phân thắng bại, không hề rơi vào thế hạ phong.

Đây là lần đầu tiên Sở Kiếm Thu nhìn thấy một nhóm đệ tử Huyền Kiếm Tông dù không chiếm ưu thế về số lượng mà vẫn có thể đấu ngang tài ngang sức với đệ tử Huyết Sát Tông.

Trận chiến này diễn ra vô cùng kịch liệt, trên mặt đất đã nằm đầy thi thể, có đệ tử Huyết Sát Tông, cũng có đệ tử Huyền Kiếm Tông, ngay cả những võ giả đang chiến đấu cũng đều toàn thân đẫm máu.

Những võ giả huyết bào nhìn thấy nhóm đệ tử Huyền Kiếm Tông của Sở Kiếm Thu, lập tức phát tín hiệu rút lui. Họ chiến đấu với nhóm đệ tử Huyền Kiếm Tông trước mặt còn chưa chiếm được tiện nghi, giờ đối phương có viện quân tới, càng không thể tiếp tục chiến đấu nữa.

Nghiêm Tuấn Bật dẫn mọi người tiến lên phía trước, nhìn thấy người dẫn đầu nhóm đệ tử Huyền Kiếm Tông này, không khỏi kinh hỉ kêu lên: “Bộ huynh, là huynh sao! Ta còn đang tự hỏi ai có bản lĩnh lớn như vậy có thể đánh cho đám người Huyết Sát Tông này chạy trối chết, hóa ra là kiệt tác của Bộ huynh.”

Người thanh niên họ Bộ kia chắp tay, cười nói: “Nghiêm huynh quá khen rồi.”

Hắn đang định hàn huyên tiếp với Nghiêm Tuấn Bật, bỗng nhiên nhìn thấy Sở Kiếm Thu trong đám người, sắc mặt tức thì biến đổi, nói: “Sao Nghiêm huynh lại ở cùng với kẻ này?”

Lúc này Sở Kiếm Thu cũng nhận ra nhóm người này. Người thanh niên họ Bộ kia chính là đại đội trưởng chấp pháp đội của Luật Đường, Bộ Phi Dược. Lúc đó vì chuyện của Phục Lệnh Tuyết và Tư Phong Khải, hắn còn muốn tống Sở Kiếm Thu vào Viêm Băng Ngục để lấy lòng Tư Phong Khải.

Vì chuyện đó, hai người có thể nói là đã kết hạ mối thù không nhỏ.

Sở Kiếm Thu còn nhận ra trong đám người kia có vài tên chấp pháp đệ tử khác. Tên chấp pháp đệ tử có tướng mạo âm nhu kia là Kế Chí Tân, tên này là kẻ nịnh hót hiểm độc nhất, lúc đó chính hắn là kẻ lật ngược phải trái, lấy việc công làm việc tư, muốn trừng phạt mình để lấy lòng Tư Phong Khải và huynh trưởng của hắn là Tư Phong Phá.

Sở Kiếm Thu còn thấy trong đám người có một chấp pháp đệ tử còn giữ chút lương tâm là Trương Nhất Lăng.

Kế Chí Tân nhìn thấy Sở Kiếm Thu, sắc mặt cũng biến đổi, trong mắt tràn đầy sát khí âm trầm.

Trong bí cảnh này không giống như ở Huyền Kiếm Tông. Tại Huyền Kiếm Tông, với thân phận thân truyền đệ tử của Sở Kiếm Thu, không ai dám động vào hắn, tấm lệnh bài thân truyền đệ tử trong tay Sở Kiếm Thu chính là chỗ dựa lớn nhất của hắn.

Nhưng tại bí cảnh này, thân phận của Sở Kiếm Thu chẳng có tác dụng gì cả. Ở đây, hắn có một trăm cách để giết chết tên phế vật Sở Kiếm Thu này. Đến lúc đó dù Đệ Tứ Phong có muốn truy cứu cũng không có bất kỳ bằng chứng nào.

Sở Kiếm Thu tự mình tìm chết chạy vào đây, thì cũng không trách được hắn.

Trương Nhất Lăng lúc này cũng chú ý tới Sở Kiếm Thu, ánh mắt khẽ biến. Vì chuyện của Tư Phong Khải và Phục Lệnh Tuyết trước đó, hắn không giữ vững được giới luật môn quy của Huyền Kiếm Tông nên trong lòng có vài phần áy náy với Sở Kiếm Thu.

Lúc này thấy Sở Kiếm Thu xuất hiện, Trương Nhất Lăng không khỏi thầm lo lắng cho hắn. Bởi vì sau khi Tư Phong Khải từ Hang Hổ Sơn ở Tuân Liên Thành trở về đã bị phế một cánh tay, hơn nữa còn vì đả kích quá lớn mà không gượng dậy nổi.

Tư Phong Phá nhìn thấy đệ đệ mình ra nông nỗi đó, đối với Sở Kiếm Thu đã hận thấu xương.

Ở Huyền Kiếm Tông, hắn không làm gì được Sở Kiếm Thu, nhưng giờ Sở Kiếm Thu đã tiến vào Tân Trạch bí cảnh cách biệt với thế nhân này, những kẻ dưới trướng Tư Phong Phá vì muốn lấy lòng hắn, tất sẽ ra tay với Sở Kiếm Thu.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...