Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
Chương 95: Thoát đi
Tả Khâu Liên Trúc hồ nghi nhìn thoáng qua Sở Kiếm Thu. Nàng thấy y tuy rằng quần áo rách nát, cả người đầy vết máu, nhưng dường như đích xác không chịu thương thế gì quá nặng, trong lòng hơi chút yên tâm.
Đại Mãng Thiên Lân Khải trên người Sở Kiếm Thu sớm đã rách nát không chịu nổi, nửa đường đã bị y vứt bỏ.
Tính toán lại cái giá phải trả cho hành động lần này, Sở Kiếm Thu đau lòng đến mức suýt chút nữa nhỏ máu.
Đại Mãng Thiên Lân Khải trị giá ba ngàn điểm cống hiến này, mới dùng một lần đã báo hỏng.
Mà việc luyện chế mê trận kia càng tiêu tốn của Sở Kiếm Thu hơn hai vạn điểm cống hiến, trong đó còn bao gồm cả đoạn Huyễn Hồn Mộc mà Mã Cảnh Diệu đổi lấy.
Cũng may nhờ có đoạn Huyễn Hồn Mộc kia của Mã Cảnh Diệu, mới khiến cho phẩm giai của mê trận này ngạnh sinh sinh tăng lên tới tam giai trận pháp, lúc này mới có thể vây khốn đầu Hóa Hải Cảnh đại yêu kia trong chốc lát.
Trừ bỏ Đại Mãng Thiên Lân Khải cùng mê trận kia, hành động lần này của Sở Kiếm Thu còn tiêu tốn không biết bao nhiêu linh phù. Sở Kiếm Thu sơ bộ thống kê một chút, số linh phù tiêu hao này ít nhất cũng trị giá mấy vạn điểm cống hiến.
Lần này đúng là lỗ đến tận xương tủy.
Còn về thương thế trên người, ngược lại chỉ là thứ yếu.
Tuy rằng một trảo của đầu Hóa Hải Cảnh đại yêu kia uy lực vô cùng lớn, nhưng sau khi trải qua mười hai đạo Kim Thuẫn quang màn cùng sự phòng hộ của Đại Mãng Thiên Lân Khải, y rốt cuộc vẫn miễn cưỡng ngăn cản được.
Với khả năng khôi phục khủng bố của Vô Thượng Võ Thể, chỉ cần thương thế không vượt quá cực hạn chịu đựng, y đều có thể nhanh chóng khôi phục lại.
Huống hồ sau đại chiến với Huyết Mãng lần đó, Sở Kiếm Thu cũng có nhận thức sâu sắc hơn về Vô Thượng Võ Thể của mình. Chỉ cần khí huyết trong cơ thể không suy kiệt, khả năng khôi phục của Vô Thượng Võ Thể sẽ không bị ảnh hưởng. Cho nên lần này tiến vào Tân Trạch bí cảnh, Sở Kiếm Thu đã luyện chế đại lượng Cường Huyết Đan.
Trong quá trình chạy trốn dọc đường, Sở Kiếm Thu đã nuốt phục một lượng lớn Cường Huyết Đan cùng Cửu Chuyển Nhuận Hoàn Đan. Dưới dược lực cường đại của hai loại đan dược này cùng khả năng khôi phục mạnh mẽ của Vô Thượng Võ Thể, tuy rằng mới chỉ qua một nén nhang, nhưng trên người Sở Kiếm Thu đã không còn nhìn thấy vết thương rõ ràng nào nữa.
Đương nhiên, những thương thế nội tại kia tự nhiên không thể khôi phục nhanh như vẻ bề ngoài, nhưng đối với y cũng không còn gây ra ảnh hưởng quá lớn.
Mọi người nhanh chóng chạy vội suốt một ngày, rời khỏi Huyền Long sơn ước chừng mấy trăm dặm, lúc này mới dừng lại nghỉ ngơi.
Bóng đêm dần sâu, trừ bỏ những người được sắp xếp thay phiên trực đêm, những người khác đều tranh thủ thời gian nghỉ ngơi.
Trong đại chiến với đầu Hóa Hải Cảnh đại yêu kia, mọi người đều hao tổn không nhỏ, nếu không tranh thủ thời gian khôi phục, ngộ nhỡ gặp phải hiểm cảnh khác thì sẽ cực kỳ phiền toái.
Về phần Thiên Cơ Huyền Long Thảo trên người Sở Kiếm Thu, lúc này không một ai nhắc tới, bởi vì mọi người đều hiểu rõ, một khi nhắc đến chuyện này, lòng người tất sẽ ly tán.
Phần thưởng cho nhiệm vụ Thiên Cơ Huyền Long Thảo này quá mức dụ hoặc, năm mươi vạn điểm cống hiến cùng thân phận thân truyền đệ tử, đủ để khiến bất cứ đệ tử Huyền Kiếm Tông nào cũng phải điên cuồng.
Trong hành động hái Thiên Cơ Huyền Long Thảo, tuy rằng Sở Kiếm Thu có công lao lớn nhất, mọi người lúc ấy cũng tận mắt thấy cảnh Sở Kiếm Thu ngạnh kháng một kích của Hóa Hải Cảnh đại yêu, nếu đổi lại là bất kỳ ai trong bọn họ, thật sự chưa chắc đã có thể sống sót dưới trảo của đại yêu kia.
Hơn nữa, Sở Kiếm Thu dùng trận pháp vây khốn đại yêu kia cũng đã tranh thủ cơ hội chạy trốn cho mọi người.
Bất quá, bọn họ cũng cho rằng nếu không nhờ bọn họ kiềm chế đại yêu kia, Sở Kiếm Thu cũng không thể hái được Thiên Cơ Huyền Long Thảo. Cho dù công lao lớn nhất thuộc về Sở Kiếm Thu, nhưng những lợi ích này ít nhất cũng nên chia cho bọn họ một phần.
Hơn nữa Sở Kiếm Thu vốn dĩ đã là thân truyền đệ tử, càng nên nhường phần công lao này ra.
Tả Khâu Liên Trúc tự nhiên cũng nhìn ra tâm tư của mọi người, cho nên dù nàng không biết Sở Kiếm Thu cất Thiên Cơ Huyền Long Thảo ở nơi nào, cũng tuyệt nhiên không hỏi tới.
Nàng luôn cảm thấy trên người Sở Kiếm Thu ẩn giấu đại bí mật, Thiên Cơ Huyền Long Thảo đặt trên người Sở Kiếm Thu sẽ an toàn hơn đặt trên người nàng.
Đối với những tâm tư quanh co của đám đệ tử kia, Sở Kiếm Thu chẳng hề để tâm. Thiên Cơ Huyền Long Thảo đã tới tay y, muốn y giao ra là chuyện không thể nào.
Chỉ khi nào ra khỏi Tân Trạch bí cảnh, y mới có khả năng giao Thiên Cơ Huyền Long Thảo ra. Ở nơi này, y căn bản không tin tưởng những người này.
Sở Kiếm Thu khoanh chân ngồi một bên điều tức. Trải qua đại chiến lần này, Sở Kiếm Thu phát hiện cảnh giới của mình thế mà lại ngưng thực thêm vài phần, xem ra chiến đấu đối với việc tu luyện Hỗn Độn Thiên Đế Quyết có trợ giúp rất lớn.
Hơn nữa, cảnh giới tăng lên trong chiến đấu càng thêm ngưng thực, không chỉ không có những tai họa ngầm do dùng đan dược cưỡng ép nâng lên, mà còn có lợi ích rất lớn đối với việc củng cố căn cơ.
Phát hiện này khiến tâm tư Sở Kiếm Thu không khỏi dao động, xem ra sau này tu luyện không thể chỉ dựa vào luyện hóa thiên địa linh khí, chiến đấu đại lượng cũng là điều không thể thiếu.
Thấy cảnh giới của mình ngưng thực, Sở Kiếm Thu lại bắt đầu yên tâm ăn Tụ Khí Đan.
Chỉ cần có thể không ngừng chiến đấu, y liền không cần lo lắng về tai họa ngầm do dùng quá nhiều đan dược.
“Uy, ngươi ăn cái gì đó? Cho ta vài viên nếm thử xem!” Hồng y tiểu cô nương nhìn thấy Sở Kiếm Thu liên tục nhai những thứ gì đó, cắn giòn tan, nhịn không được nuốt nước miếng, vươn tay về phía Sở Kiếm Thu đòi hỏi.
Sở Kiếm Thu liếc nàng một cái, rồi tiếp tục mặc kệ bản thân mà nhai Tụ Khí Đan.
Hồng y tiểu cô nương tức giận nói: “Ngươi điếc sao? Không nghe thấy ta đang nói chuyện à? Có phải muốn tìm đánh không!”
Tả Khâu Liên Trúc cười lạnh một tiếng nói: “Đường Ngưng Tâm, ngươi đúng là ba ngày không đánh liền ngứa da! Đối với tiểu sư đệ Thứ 4 Phong của chúng ta mà dám vô lễ như thế.”
Khí thế hung hăng của hồng y tiểu cô nương lập tức yếu đi, đối với Tả Khâu Liên Trúc, nàng rốt cuộc vẫn có vài phần sợ hãi, dưới tay Tả Khâu Liên Trúc nàng cũng từng nếm không ít khổ sở.
Chỉ là trong lòng có một ngụm ác khí không chỗ phát tiết, nàng thấp giọng lầm bầm: “Đúng là một đôi gian phu dâm phụ, thật đúng là xứng đôi.”
Tả Khâu Liên Trúc tuy nghe thấy lời lầm bầm của hồng y tiểu cô nương, nhưng lại làm bộ như không nghe thấy.
Nói thật, lúc này nàng đang tự phong cảnh giới, thực lực thật sự không cao hơn Đường Ngưng Tâm là bao, nếu thật sự đánh nhau, ai thắng ai thua còn chưa biết được.
Nàng sở dĩ hiện tại còn có thể đe dọa Đường Ngưng Tâm, chẳng qua là ỷ vào uy thế xây dựng từ trước mà thôi. Huống hồ nàng và Đường Ngưng Tâm hiện tại cũng coi như là minh hữu, không thể vì chút việc nhỏ này mà gây ra tranh chấp.
Hơn nữa Thứ 4 Phong và Thứ 7 Phong xưa nay giao hảo, giữa nàng và Đường Ngưng Tâm phần lớn chỉ là tranh cãi miệng lưỡi, thật sự chưa từng động thủ mấy lần.
Sở Kiếm Thu không để ý tới tranh chấp của hai tiểu nữ hài này, vẫn như cũ mặc kệ bản thân ăn Tụ Khí Đan.
Hiện tại tuy đã hái được Thiên Cơ Huyền Long Thảo, nhưng Sở Kiếm Thu đối với việc tăng tiến cảnh giới vẫn không hề thả lỏng. Trong hoàn cảnh nguy cơ tứ phía này, có thể nâng cao thêm một chút thực lực, chính là tăng thêm một phần cơ hội sống sót.
Bạn thấy sao?