Group hỗ trợ & Thảo luận: NHÓM Facebook

Khủng Bố Phục Tô [...] – Chương 25

Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!

Chương 25: Cha ngươi từ đâu ra?

Dương Gian tra cứu trên trang web, rất nhanh đã tìm được một bài viết liên quan đến việc phân chia cấp bậc ác quỷ.

Mở ra xem, phía trên có một hàng chữ nhắc nhở: Dựa vào mức độ nguy hại của ác quỷ đối với thế giới, chính phủ các nước chia quỷ thành những cấp bậc dưới đây.

Chú thích: Không thể đại diện cho mức độ khủng bố của ác quỷ.

Cấp C: Cấp hạn chế.

Ác quỷ cố định trong một khu vực, mức độ nguy hại dưới 100 người, có thể bị ngự quỷ giả hạn chế, thu nhận, không có tính lan truyền.

Cấp B: Cấp nguy hiểm.

Ác quỷ đã có khả năng di chuyển, vô cùng nguy hiểm, nhưng mức độ nguy hại dưới một vạn người, không thể thu nhận, nhưng vẫn có thể bị ngự quỷ giả hạn chế, có tính khuếch tán nhất định.

Cấp A: Cấp tai nạn.

Nếu bỏ mặc không quản lý, trong thời gian nhất định có thể giết chết nhân khẩu cả một thành phố, vô cùng khủng bố, hiện nay không thể hạn chế, thu nhận, có tính khuếch tán tương đối lớn.

Cấp S: Cấp hủy diệt.

Có khả năng phá hủy nhân khẩu mấy thành phố, nếu không có cách nào kiềm chế, thậm chí có thể hủy diệt cả một quốc gia.

"Dựa vào mức độ nguy hại đối với nhân loại để phân chia cấp bậc ác quỷ, điều này không thể đại diện cho mức độ kinh khủng của ác quỷ." Dương Gian ánh mắt khẽ động, xem như đã hiểu ý nghĩa của các cấp bậc phía trên.

Dù là ác quỷ cấp C hay cấp A, mức độ kinh khủng có lẽ đều gần như nhau, chỉ vì ác quỷ cấp C gây hại cho con người chưa đủ lớn nên cấp bậc mới không cao.

"Cấp bậc này chỉ có thể tham khảo, cũng chẳng có tác dụng gì."

Dương Gian lắc đầu, cũng không để tâm đến cấp bậc phía trên, đây chỉ là cách phân chia cấp độ tai hại của các quốc gia, thực sự đụng phải quỷ thì chẳng phải vẫn là chết sao.

Chết một mình mình với chết một trăm người thì có khác biệt gì chứ?

Đều là chết cả thôi.

Dương Gian tiếp tục xem lướt qua tài liệu của mình.

Đột nhiên, một bảng danh sách đặc biệt khiến hắn vô cùng chú ý.

"Bảng xếp hạng mức độ kinh khủng của ác quỷ trên toàn cầu."

"Đến cả bảng xếp hạng cũng bày ra được, mấy tên khốn này đúng là rảnh rỗi thật, sao không làm một bảng xếp hạng nữ quỷ đi? Xem xem nữ quỷ nào ngon hơn, tình cảm hơn, nếu như còn làm thêm một màn catwalk bikini nữa thì càng tuyệt." Dương Gian lầm bầm, hắn vừa mở ra xem thì mí mắt lập tức giật giật.

Vẻ mặt lập tức trở nên ngưng trọng.

Đứng đầu bảng xếp hạng ác quỷ:

Danh hiệu: Quỷ điện báo.

Đặc điểm: Chỉ cần chuông điện thoại vang lên là chắc chắn phải chết, bất luận là nghe hay không, có nghe thấy hay không, bên người có điện thoại di động hay không đều như nhau, giết người không phân biệt trên phạm vi toàn cầu, không có thực thể, tương tự như đả kích theo quy tắc nhân quả, hiện nay khó giải, cũng may mỗi lần quỷ điện báo chỉ giết một người, hiện nay được định nghĩa là cấp B.

Chú thích: Một vị tổng thống nước ngoài đã chết vì quỷ điện báo.

"Thế này cũng được à." Dương Gian xem xong trợn tròn mắt.

Cái này quá khó giải, chuông điện thoại vừa vang là chết người, đúng là bùa đòi mạng, hơn nữa điện thoại có ở bên người hay không đều như nhau, dù ngươi là người điếc không nghe thấy thì vẫn cứ chết như thường.

Đứng thứ hai trong bảng xếp hạng ác quỷ:

Danh hiệu: Ác mộng.

Đặc điểm: Người đang ngủ sẽ chết trong mộng, hiện nay quy luật hành động không rõ, tính khuếch tán không rõ, không có thực thể, giết người không phân biệt trên toàn cầu, từng có ghi chép giết chết 351 người một lần, hiện nay được định nghĩa là cấp A.

Chú thích: Không ngủ có thể tránh được ác mộng.

Đứng thứ ba trong bảng xếp hạng ác quỷ:

Danh hiệu: Quỷ thực nhân.

Đặc điểm. . . .

Dương Gian nhìn bảng xếp hạng ác quỷ này, không khỏi cảm thấy một trận tuyệt vọng.

Giết người không phân biệt trên toàn cầu.

Mấy chữ này thật khiến người ta tê cả da đầu.

Không thể phòng ngự, không thể trốn tránh, thậm chí không có dấu hiệu, chỉ cần ngươi đụng phải là chắc chắn phải chết, dù ngươi là dòng dõi tỷ phú, hay là kẻ ăn mày nghèo rớt mùng tơi, thậm chí là tổng thống một nước. . . . . bất luận kẻ nào cũng đều nằm dưới sự uy hiếp của ác quỷ.

Những người trên toàn cầu biết đến sự tồn tại của thứ này, chắc chắn lòng người đang bàng hoàng.

"Nhưng dân số toàn cầu đông đúc như vậy, cơ hội thực sự đụng phải quỷ trên bảng xếp hạng này vẫn tương đối nhỏ, nếu thật sự gặp phải rồi bị quỷ giết chết thì chỉ có thể tự trách mình xui xẻo thôi." Sau khi kinh ngạc trong chốc lát, Dương Gian nhanh chóng khôi phục bình tĩnh.

"Đi vệ sinh cái đã, lát nữa quay lại xem tiếp."

Dương Gian xem trọn vẹn một tiếng đồng hồ, rồi đứng dậy rời khỏi máy tính.

"Ba, xem báo sao không bật đèn? Cẩn thận hỏng mắt đấy."

Hắn đi đến phòng khách, thấy đèn phòng khách không bật liền lên tiếng.

Một người đàn ông trung niên đang ngồi trên ghế sofa, cầm tờ báo che mặt, như thể hòa làm một với bóng tối xung quanh, cả người chăm chú đọc tin tức phía trên, ông ta không nói tiếng nào, không hề trả lời Dương Gian.

Dương Gian cũng không để tâm, hắn đi vệ sinh xong rồi tiếp tục lên mạng.

Nhất định phải trong thời gian ngắn nhất hiểu rõ thế giới này rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, từ đó tìm ra phương pháp sinh tồn.

Trên giấy da dê nói hắn không sống quá ba tháng.

Nhưng hắn không tin trở thành ngự quỷ giả thì nhất định không có cách nào sống tiếp.

Trước đó ở trường học, Phương Kính từng nói, hắn có phương pháp giúp ngự quỷ giả tránh khỏi cái chết do ác quỷ hồi phục.

Chỉ là Phương Kính đã chết.

Nội dung trên giấy da dê cũng đã bị sửa, Dương Gian không biết phương pháp đó là gì, nhưng hắn cảm thấy cách để sống tiếp chắc chắn tồn tại.

"Vừa tìm kiếm cách sống tiếp, vừa phải chuẩn bị phương án dự phòng xấu nhất. . ." Dương Gian thầm nghĩ trong lòng.

Sức mạnh của quỷ có thể ảnh hưởng đến mọi vật chất, nhưng chỉ có một ngoại lệ: Vàng.

Ký tên: Bruce.

Một bài luận văn xuất hiện trước mắt hắn.

Dương Gian mở ra xem, tiếp tục xem lướt qua, nhưng ngay lúc này, một chiếc điện thoại di động bên cạnh hắn lại vang lên.

Quay đầu nhìn lại,

Hóa ra là chiếc điện thoại vệ tinh định vị của Chu Chính.

"Này, ai đấy?"

Dương Gian nghe điện thoại, tiếp tục xem luận văn.

"Ngươi dám lừa ta, ngươi căn bản không gọi Trương Vĩ, ngươi tên là Dương Gian, người thôn Mai Sơn, trấn Dương, thành phố Đại Xương, tỉnh nào đó, sinh ngày 1 tháng 1, hiện tại mười chín tuổi, tuổi mụ là hai mươi. . ."

Từ phía bên kia điện thoại truyền đến giọng nói nghiến răng nghiến lợi của Lưu Tiểu Vũ.

Dương Gian cũng không thấy bất ngờ, mà nói: "Nói vậy là các ngươi đã tìm được Trương Vĩ để điều tra rồi? Hiệu suất làm việc cũng khá đấy, còn tưởng rằng sáu tiếng trước các ngươi đã phát hiện ra rồi chứ. Đừng hiểu lầm, ta mới bắt đầu sao có thể tin tưởng một số điện thoại lạ? Nhỡ đâu là lừa đảo qua điện thoại thì sao? Không cho ngươi thông tin cũng là vì nghĩ đến an toàn của bản thân thôi."

"Vì một câu nói dối của ngươi mà làm lỡ bao nhiêu thời gian, bao nhiêu tinh lực chứ?"

Lưu Tiểu Vũ nói: "Ta nghiêm trọng cảnh cáo ngươi, lần sau tuyệt đối không được làm như vậy nữa, chúng ta ở đây mỗi ngày phải xử lý rất nhiều sự kiện, nhiệm vụ rất nặng, nếu ai cũng như ngươi thì chúng ta làm sao triển khai công việc?"

"Lời thì nói vậy, nhưng ta cũng không phải cảnh sát hình sự, không thuộc quyền quản lý của các ngươi." Dương Gian thờ ơ nói.

Lúc này, người đàn ông trung niên ở phòng khách đi vào, ngồi xuống chiếc giường bên cạnh Dương Gian, ông ta không nói một lời, tay cầm tờ báo, cúi đầu đọc.

"Ba, có chuyện gì sao?" Dương Gian hỏi.

Người đàn ông trung niên không nói gì, lúc này Lưu Tiểu Vũ trong điện thoại hỏi: "Ngươi đang nói chuyện với ai đấy? Liên quan đến chuyện này ngươi nên bảo mật, không được nói cho người ngoài, tránh gây ra hoang mang, ta nên giảng giải cho ngươi một chút về điều lệ bảo mật."

"Ta đang nói chuyện với ba ta, hôm nay tới đây thôi, lần sau nói chuyện tiếp, ta còn rất bận." Dương Gian định cúp điện thoại.

"Chờ đã, chờ chút."

Đột nhiên giọng Lưu Tiểu Vũ cao lên mấy phần, có chút sợ hãi nói: "Cha ngươi? Bên ngươi đã xảy ra chuyện gì? Bên cạnh ta có lưu hồ sơ của ngươi, từ lúc ngươi sinh ra đến khi học trung học, thông tin phía ta đều thấy cả, cha ngươi ở đâu ra? Cha ngươi đã qua đời vì tai nạn xe hơi từ năm ngươi học lớp năm tiểu học rồi, người giám hộ của ngươi là mẹ ngươi."

"Hơn nữa phía trên cũng không ghi việc mẹ ngươi tái hôn."

"Nói cách khác, từ hồi tiểu học ngươi đã là gia đình đơn thân rồi."

Dương Gian nói: "Ngươi nói nhảm gì vậy, cha ta đang ngồi ngay cạnh ta đọc báo đây này."

Nói xong hắn quay đầu lại.

Người đàn ông trung niên ngồi trên giường bên cạnh không hề nhúc nhích, cánh tay ông ta giơ lên cầm tờ báo, che khuất khuôn mặt, không nhìn rõ tướng mạo. Trong phòng khách và phòng ngủ đều không bật đèn, ngoài ánh sáng từ đồng hồ máy tính, những nơi khác tối om, mà trong môi trường mờ tối như vậy thì không thể nào nhìn rõ chữ trên báo được.

"Ba, ba sao thế?" Dương Gian đưa tay định lật tờ báo kia ra.

Nhưng ngay sau đó, hắn đột nhiên nhìn thấy trên tủ trong phòng treo một tấm di ảnh đen trắng của một người đàn ông trung niên.

Nhất thời, tay hắn cứng đờ.

"Dương Gian, bên chỗ ngươi chắc chắn đã xảy ra chuyện rồi, nhanh, mau rời khỏi chỗ ở của ngươi đi." Từ phía bên kia điện thoại truyền đến tiếng thúc giục khẩn cấp của Lưu Tiểu Vũ.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...