Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
Chương 37: Thoát khỏi
"Nếu các người không muốn xảy ra chuyện thì tốt nhất mau chóng rời khỏi nơi này. Vừa rồi con Quỷ Anh kia dường như đã nhắm vào Vương San San, hơn nữa thứ đó đang không ngừng trưởng thành. Lần trước ta gặp nó, nó còn chưa thể sử dụng Quỷ Vực, hiện tại nó đã có dấu hiệu nắm giữ được Quỷ Vực rồi, lần tới không biết sẽ biến thành hình dạng gì nữa."
"Ta có thể cảm nhận được, một khi thứ đó triệt để trưởng thành, mức độ kinh khủng là không thể lường trước được."
Dương Gian quay lại nhà Vương Bân, lập tức lên tiếng nói.
"Ngươi... ngươi rốt cuộc là người hay là quỷ?" Vương Bân mang theo vẻ hoảng sợ hỏi.
Dương Gian đáp: "Không biết, có lẽ là người, cũng có lẽ là quỷ. Chính ta cũng không rõ lắm, bất quá có thể cứu mạng các người là đủ rồi. Nhưng bây giờ không phải lúc để nói chuyện này."
"Đúng, đúng, phải rời khỏi nơi này, ta đi thu thập chút đồ đạc." Vương Bân phản ứng lại nói.
"Thứ đó chết rồi sao? Nó sẽ không quay lại chứ?" Vương Hải Yến ở bên cạnh vẫn chưa hết bàng hoàng hỏi.
Dương Gian nói: "Chưa chết, khả năng nó quay lại là rất lớn."
Vương Hải Yến có chút kích động nói: "Cái gì? Vậy tại sao ngươi không giết thứ quỷ quái đó? Chúng ta mời ngươi tới chính là để chuyên môn đối phó với nó, hiện tại ngươi thả nó đi, sau đó chúng ta phải làm sao? Nếu ngươi không giết được nó thì chúng ta sẽ không trả tiền cho ngươi đâu, ai biết được có phải ngươi cố ý để cho nó chạy thoát hay không."
"Tuy rằng ta và Vương San San là bạn học, nhưng ân tình ra ân tình, làm ăn là làm ăn. Nghe ý của dì đây là muốn quỵt nợ sao?" Dương Gian nhìn bà ta nói.
"Sự tình chưa giải quyết mà ngươi đã muốn lấy tiền? Ngươi cho rằng năm trăm ngàn dễ kiếm lắm sao?" Vương Hải Yến nói.
Dương Gian nghiêm túc nói: "Dì à, dì sai rồi, không phải năm trăm ngàn, là một triệu."
"Ai nói là một triệu? Trước đó ta rõ ràng nghe chồng ta nói ngươi định giá năm trăm ngàn." Vương Hải Yến nói.
Dương Gian xoa xoa đầu, ngồi xuống ghế sô pha: "Thật là đau đầu. Ta vốn là một người khá giữ nguyên tắc, nên được bao nhiêu thì lấy bấy nhiêu. Nếu dì muốn ta nuốt lời thì ta cũng chịu thôi. Ta đọc sách không nhiều, kinh nghiệm xã hội lại không đủ, không tranh nổi với những người từng trải như các người. Đã như vậy, chuyến này coi như ta nể mặt Vương San San mà miễn phí tặng cho các người."
"Đúng rồi, dì Vương, dì thích loại hoa nào?"
"Hoa nhài, sao ngươi lại hỏi cái này?" Vương Hải Yến nói.
Dương Gian nói: "Lần tới có cơ hội tảo mộ, ta sẽ thuận tay mang cho dì một bó. Nếu lần sau dì lại đụng phải thứ quỷ quái đó, dì cứ đích thân ra tay đi. Cái miệng của dì lợi hại như vậy, chắc chắn có thể thuyết phục được con Quỷ Anh kia không giết các người. Ta đi đây, hy vọng các người còn có thể sống sót rời khỏi tòa nhà này."
Nói xong, hắn liền đứng dậy muốn rời đi.
Hắn muốn xem xem người mẹ này của Vương San San là coi trọng tiền hay coi trọng mạng.
Hắn không có thời gian ở đây đôi co với bà ta.
Thấy Dương Gian thực sự muốn đi, sắc mặt Vương Hải Yến lập tức thay đổi, bà ta vội vàng cười làm lành: "Bạn học này, chờ chút, chờ chút đã. Làm gì mà nóng nảy thế, có việc gì từ từ thương lượng mà? Đừng giận, dì xin lỗi. Hơn nữa ngươi và San San là bạn học cùng trường, giúp đỡ nhau là chuyện nên làm mà? Hai ngày nay San San vẫn luôn nhắc đến ngươi đấy."
"Bạn học cùng trường là không sai, giúp đỡ nhau cũng không sai. Vừa rồi ta đã giúp gia đình dì một lần, hiện tại ta đang nghèo túng, dì có nên đưa một triệu để giúp đỡ ta một chút không? Không thể nào cứ bắt ta giảng ân tình, còn các người thì nói chuyện làm ăn được. Ta nói chuyện làm ăn, các người lại giảng ân tình, khiến cho kẻ yếu thế như ta lúc nào cũng chịu thiệt, chỗ tốt toàn bộ đều rơi vào túi những người có tiền như các người."
"Cho nên ta đã khôn ra một chút, một triệu, thiếu một xu cũng không được." Dương Gian rất nghiêm túc nói.
Hắn không nổi giận trước mặt mọi người đã là hết sức kiềm chế, cố giữ thể diện cho gia đình họ rồi.
Vương Hải Yến trên mặt vô cùng lúng túng, bà ta đương nhiên hiểu Dương Gian đang ám chỉ lần trước đưa con gái San San về nhà, chính mình chỉ lấy hai trăm đồng để đuổi khéo hắn.
Dương Gian nói: "Dì cũng đừng để bụng, tuy rằng ta và Vương San San là bạn học nhưng với dì cũng chỉ mới gặp hai ba lần. Vì vậy giữa chúng ta duy trì quan hệ tiền bạc thuần túy là tốt nhất. Các người bỏ tiền, ta hỗ trợ, rất công bằng. Các người trả tiền mua mạng, ta bán mạng kiếm tiền, cũng rất công bằng."
"Đúng, đúng, cái này quả thực rất công bằng. Nhưng mà, dù sao cũng là bạn học, tiền này chúng ta đưa. Nhưng việc này ngươi cũng phải nghĩ biện pháp giải quyết giúp chúng ta chứ? Tại sao nhà khác không bị tìm mà cứ nhất định tìm đến nhà chúng ta?" Vương Hải Yến nói.
Dương Gian nói: "Nó không phải tới tìm các người, là tới tìm Vương San San. Lần trước ở trường học ta vốn muốn nói, chỉ là trong trường có thứ còn kinh khủng hơn cả con Quỷ Anh này nên ta không nhắc đến nhiều."
"Ta cảm thấy là do hai dấu tay trên cổ Vương San San. Lúc ở trường học nó đã tập kích con bé một lần, lần đó được ta cứu. Bất quá Quỷ Anh hẳn là đã đánh dấu con bé rồi, cho nên mới lại tới tập kích."
"Đương nhiên, đây chỉ là suy đoán của ta, cụ thể ta còn phải tìm người tư vấn một chút."
Vương Hải Yến nói: "Có thể giải quyết được không?"
"Trả tiền trước rồi ta mới nói cho dì." Dương Gian nhìn bà ta nói.
"Keng..."
Đột nhiên, điện thoại di động của hắn nhận được một tin nhắn.
Tin nhắn hiển thị, tài khoản của bạn đã nhận được một triệu.
"?"
Lúc này Vương Bân từ trong phòng đi ra, ông ta nói: "Bạn học, tiền ta đã chuyển cho ngươi rồi. Còn mong chuyện của San San ngươi tốn thêm tâm tư, còn có yêu cầu gì ngươi cứ đề xuất, chỉ cần nhà chúng ta làm được thì sẽ không từ chối."
Dương Gian cười nói: "Vẫn là Vương thúc thúc sảng khoái, nhìn qua là biết nhân sĩ thành công, làm việc sấm rền gió cuốn, coi trọng chữ tín... Bất quá tại sao ông lại có số tài khoản ngân hàng của ta?"
"Ta làm việc ở công ty tín dụng, xuất phát từ bản năng nghề nghiệp, trước đây khi họp phụ huynh ở trường, ta đã lấy điện thoại chụp lại một phần tư liệu." Vương Bân nói.
"Chẳng trách chỗ ngồi bên cạnh Vương San San toàn là những người có điều kiện tốt. Giống như loại người nghèo như ta, chỉ có thể ngồi ở rất xa. Vương thúc thúc lén lút tốn không ít tâm tư nhỉ." Dương Gian nói, hắn có chút khâm phục Vương Bân này.
Tài cao mới có thể tạo dựng quan hệ cho Vương San San.
Vương Bân cười ngượng ngùng, không nói gì thêm.
Đó cũng không phải ý định của riêng mình ông, mà là một nhóm phụ huynh có điều kiện tốt tự phát tổ chức, ông chỉ là tham gia một chút mà thôi.
"Được rồi, thời gian gần đủ rồi, phải đi thôi." Dương Gian nhìn đồng hồ.
Quỷ Vực còn không tới một phút nữa là tan biến.
Rất nhanh, mấy người rời khỏi khu chung cư, lên xe nhanh chóng rời khỏi nơi này.
Trong lúc đó, vì Quỷ Vực vẫn còn duy trì nên không đụng phải con Quỷ Anh kia.
Dường như trong Quỷ Vực có thể ngăn cách sự tìm kiếm của những con quỷ khác.
Điều này rất quan trọng, phải ghi nhớ.
Dương Gian thầm nghĩ trong lòng.
"Dương Gian, xin... xin lỗi."
Trên xe, Vương San San đã khôi phục lại chút bình tĩnh, lén lút kéo tay Dương Gian, nhỏ giọng nói.
"Không có gì phải xin lỗi, ta tới cũng là vì tiền thôi." Dương Gian nói.
"Cảm ơn ngươi." Vương San San vô cùng cảm kích đáp.
Vương Bân lái xe hỏi: "Bạn học, bây giờ chúng ta đi đâu?"
"Đi đâu cũng được, rời khỏi khu chung cư đó đủ xa là được. Thứ đó dù có muốn tìm đến cũng cần chút thời gian." Dương Gian nói.
"Nếu đi nước ngoài liệu có thể thoát khỏi thứ quỷ quái đó không?" Vương Hải Yến ở bên cạnh nói.
Dương Gian nói: "Nếu như không thoát khỏi thì sao? Hơn nữa nước ngoài liền không có sự kiện linh dị sao? Sự kiện linh dị ở nước ngoài bùng nổ còn nghiêm trọng hơn trong nước. Ở đó không có người chuyên trách xử lý những sự kiện này, chỉ có thể thuê Ngự Quỷ Nhân. Vì thế ở nước ngoài, giá để xử lý một sự kiện như vậy đều tính bằng mấy triệu đô la Mỹ trở lên. Vương thúc thúc, ông không tin có thể đi hỏi thăm một chút, lúc trước trên điện thoại ta không hề lừa ông."
"Vậy chuyện dấu tay trên cổ San San... ngươi có thể giải quyết không?" Vương Hải Yến khách khí hỏi, không dám phát cáu nữa.
Tiền đã đưa rồi, vạn nhất Dương Gian giận dỗi không quản nữa thì gia đình bà ta phải làm sao?
Dương Gian suy nghĩ một chút, nói: "Ta chỉ có thể hỏi thử xem, chuyện này nếu không giải quyết được thì ta cũng chịu, Vương San San chỉ có thể nghe theo mệnh trời."
Hắn lúc này cầm điện thoại vệ tinh lên, gọi cho tiếp tuyến viên Lưu Tiểu Vũ.
Dựa vào chuyện của Vương San San, hắn cũng có thể tìm hiểu thêm một chút kiến thức về ác quỷ, đối với bản thân sau này cũng có chút trợ giúp.
Rất nhanh, Lưu Tiểu Vũ ở đầu dây bên kia đã bắt máy.
"Dương Gian, là ngươi sao?"
"Là ta." Dương Gian nói: "Các người là tiếp tuyến viên, một ngày 24 giờ đều online sao? Lúc nào gọi cũng thông?"
"Chúng ta là phục vụ 1-1, một vị Ngự Quỷ Nhân chỉ có một tiếp tuyến viên. Ta là tiếp tuyến viên chuyên trách của ngươi, ngoài việc phụ trách kết nối với ngươi ra thì bình thường không làm bất kỳ công việc nào khác." Lưu Tiểu Vũ giải quyết việc công nói.
"Được rồi, ta không muốn cùng ngươi tán gẫu những chủ đề nhạy cảm như vậy." Dương Gian nói.
"?" Lưu Tiểu Vũ.
Dương Gian nói: "Ta đang gặp chút phiền toái, đại khái tình huống là thế này, ngươi xem có thể cho chút ý kiến tham khảo không."
Bạn thấy sao?