Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
Chương 53: Xấu hổ thoát đi
Trong cửa hàng mờ tối, tĩnh mịch bao trùm.
Tiếng thang máy hoạt động đã dừng hẳn, tiếng bước chân vây quanh tứ phía lúc trước cũng im bặt.
Ngay cả tiếng kêu cứu cũng tắt ngấm.
Thế nhưng, sự tĩnh lặng trong cửa hàng lại chẳng hề vắng vẻ.
Một luồng mùi tanh tưởi tràn ngập từng tấc không gian, những bóng người sắc mặt trắng bệch, thân thể đang thối rữa đứng ở tầng năm trung tâm thương mại, chặn đứng lối đi, dường như không muốn để bất cứ ai vượt qua.
Những người này đã chết từ lâu, nhưng ngay lúc trước, những kẻ vốn đã chết này lại từ các góc trong trung tâm thương mại bước ra.
Gọi bọn họ là người thì không đúng, gọi là một đám quỷ thì chính xác hơn.
Đường lão bản lúc này cả người căng cứng, nhắm nghiền mắt, không dám mở ra nhìn khung cảnh đáng sợ trước mắt.
Hắn không ngừng niệm A Di Đà Phật trong lòng, mong Bồ Tát phù hộ, cầu cho đám quỷ kia đừng hại mình, nếu rời khỏi đây được, hắn nhất định sẽ đốt thêm hương cúng bái thần linh.
Một lát sau, Đường lão bản phát hiện xung quanh đã không còn động tĩnh.
Mà mình vẫn còn sống, cũng chẳng hề hấn gì.
Lý do hắn còn sống dĩ nhiên không phải nhờ nhắm mắt cầu nguyện, mà là vì Dương Gian đã cứu hắn.
"Đường lão bản, đừng giả chết nữa, mau mở mắt ra đi. Lời ta nói lúc nãy đừng có coi như gió thoảng bên tai, các người chỉ tạm thời an toàn mà thôi, liệu có rời khỏi đây được hay không vẫn chưa chắc chắn. Nếu các người chịu thanh toán phí dịch vụ, ta có thể đảm bảo, mỗi người các người đều có thể sống sót rời khỏi đây." Dương Gian nói.
Đường lão bản lúc này mới thận trọng mở mắt ra, hắn quan sát xung quanh, nhìn thấy từng bộ thi thể thối rữa vẫn đứng đó, lại sợ đến mức tim đập thắt lại.
"Đây... đây, Đường lão bản, ông thấy sao?" Dương Gian đứng một bên hỏi.
Đường lão bản nhìn thấy Dương Gian là người sống thì thở phào nhẹ nhõm: "Cậu thực sự có thể đảm bảo để tôi sống sót rời khỏi đây?"
"Đường lão bản đang nghi ngờ năng lực nghiệp vụ của ta sao? Cũng không nhìn xem vừa nãy là ai cứu ông. Đúng rồi, ông đừng đứng lên, cứ nằm trên đất, tạm thời như vậy mới an toàn." Dương Gian nói.
Một bên Nghiêm Lực cũng nói: "Đừng thấy cậu ta trẻ tuổi, cậu ta là cảnh sát hình sự quốc tế, thuộc phân khu Á Châu, nằm trong biên chế quốc gia, lời của cậu ta rất đáng tin. Hơn nữa, ngoài cậu ta ra, chẳng ai có thể đảm bảo ông sống sót nổi. Tình cảnh lúc nãy ông cũng thấy rồi, cục diện hiện tại đã vượt quá khả năng của tôi."
"Vì vậy tôi kiến nghị ông hãy để Dương Gian bảo vệ mình rời đi, đương nhiên nếu ông keo kiệt tiền bạc thì coi như tôi chưa nói gì."
Hắn làm người tốt, biết thời biết thế nhường lại mối làm ăn này cho Dương Gian.
Dù sao hắn cũng không có năng lực để kiếm tiền.
"Thế nào? Suy tính một chút đi, ta sẽ không cho các người quá nhiều thời gian, nhiều nhất mười phút, ta sẽ rời khỏi đây." Dương Gian lấy điện thoại di động ra xem giờ nói.
Hắn sẽ không kéo dài tới lúc trời tối.
Nơi này khi trời tối sẽ thực sự chẳng thấy gì cả, giống như rơi vào quỷ vực, nguy hiểm tăng gấp bội.
Đường lão bản thận trọng hỏi: "Vậy vị cảnh sát hình sự huynh đệ này, cậu muốn bao nhiêu phí dịch vụ? Năm triệu có đủ không?"
Dù sao số tiền này đưa cho Nghiêm Lực cũng là đưa, đưa cho vị cảnh sát hình sự trẻ tuổi này còn tốt hơn, ít nhất có thể tạo mối quan hệ, kết giao bạn bè, dù sao người ta cũng là cảnh sát hình sự quốc tế, có thân phận chính quy.
Tuy rằng năm triệu rất xót xa, nhưng so với mạng sống thì vẫn chẳng đáng là bao.
"Được, năm triệu." Ánh mắt Dương Gian sáng lên.
Quả nhiên, trước tiên phải để Đường lão bản này sợ hãi thì giá tiền mới dễ tăng cao. Nếu ngay từ đầu trực tiếp tìm Đường lão bản nói chuyện này, người ta không chỉ không tin mà giá cả cũng không tăng nổi.
"Bất quá phải trả tiền trước, làm việc sau, đây là phong cách của ta. Nếu không có vấn đề gì thì bây giờ có thể bắt đầu thanh toán." Dương Gian nói.
"Không... không vấn đề gì." Đường lão bản lập tức đáp ứng.
Đối với loại ông chủ điều hành một trung tâm thương mại lớn như hắn, năm triệu đúng là số tiền có thể lấy ra được ngay.
"Ông, đúng, chính là ông, đừng giả câm giả điếc, Lý quản lý, ta đang nói ông đấy. Đường lão bản bỏ ra năm triệu để mua sự an toàn cho mình rời đi, còn ông thì sao? Đừng tưởng rằng ta sẽ miễn phí mang ông ra ngoài, nếu ông không trả nổi tiền, ta sẽ để ông ở lại đây." Dương Gian lại nói.
Sắc mặt Lý quản lý lập tức biến đổi, hắn nhìn về phía Dương Gian cầu xin: "Tôi... tôi không lấy ra nổi năm triệu đâu, tôi chỉ có năm trăm ngàn... Tôi chỉ là một người quản lý, làm sao có nhiều tiền như vậy."
"Ta nhìn thấy sự gian trá trong mắt ông, bất quá ta là người tốt. Ông vừa mắng ta vài câu, nhưng người như ta sao lại chấp nhặt với ông được, đúng không? Vì vậy, xin ông hãy mở tài khoản ngân hàng trực tuyến ra, nếu thấp hơn năm trăm ngàn thì ta lấy bấy nhiêu, còn nếu cao hơn năm trăm ngàn, thật ngại quá, tiền trong đó hoặc là toàn bộ dùng trả phí dịch vụ cho ta, hoặc là ông tự nằm ở đây chờ cứu viện."
"Người như ta làm ăn rất công đạo, tuyệt đối sẽ không làm khó ông, cũng không hẹp hòi hay lấy việc công trả thù riêng, quản lý cứ yên tâm."
Dương Gian nhìn hắn với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.
"Hả?" Lý quản lý nhất thời trợn tròn mắt.
"Đừng kéo dài thời gian, không lấy được tiền, ta sẽ mang Đường lão bản đi một mình." Dương Gian nói.
"Đưa... đưa cho cậu, tôi đưa cho cậu được chưa?" Lý quản lý khóc không ra nước mắt, hắn đưa điện thoại cho Dương Gian.
Dương Gian mở tài khoản ngân hàng của hắn ra nhìn số dư, không khỏi chậc lưỡi nói: "Lý quản lý, ông cũng thật nhiều tiền, hơn 1,8 triệu cơ à. Những người có tiền như các ông trong thẻ ngân hàng đều giàu có thế này sao? Cái nghèo của ta đúng là không thể nào hiểu nổi, bất quá bây giờ là của ta, phiền ông chuyển khoản đi."
Hắn lại đưa điện thoại trả lại cho Lý quản lý.
"Gian thương, đây đúng là một tên gian thương, mặc cả kiểu này, đây chẳng khác nào vơ vét." Lý quản lý thầm nghĩ trong lòng, muốn mắng tên bảo vệ này nhưng lại không dám mở miệng.
Nhưng không trả cũng không được.
Xem ra hôm nay số tiền mình kiếm được từ việc đi cửa sau trong trung tâm thương mại, lần này đều tiện nghi cho tên bảo vệ nhỏ này cả.
Tiền mất còn có thể kiếm lại, mất mạng thì coi như mất tất cả.
Cuối cùng hắn cũng trả tiền.
Thu tiền xong, Dương Gian lại nhìn về phía La đại sư, hắn có chút khách khí đi tới, nắm lấy bàn tay đang run lẩy bẩy của La đại sư nói: "Đại sư, hôm nay thực sự làm phiền ông rồi, cái cách làm phép đóng cửa của ông đúng là ưu tú, không chỉ thành công hại chết mấy tên đồ đệ của mình, còn hại chết không ít nhân viên trung tâm thương mại."
"Ngay cả bản thân mình cũng suýt chút nữa khó thoát một chết, tìm đường chết mà làm được đến mức này, cũng thực sự là hiếm thấy."
"Vì cái thao tác khóa cửa xinh đẹp lúc nãy của ông, ta quyết định sẽ chăm sóc ông đặc biệt..."
Dương Gian giơ ngón tay cái về phía La đại sư.
Nếu không phải tại hắn khóa cửa làm phép, căn bản sẽ không có nhiều chuyện như vậy, tất cả mọi người có thể rời đi, cũng không cần chết nhiều người như thế.
"Ta... ta..." Sắc mặt La đại sư vô cùng kỳ quái, không biết là sợ hãi hay tức giận.
Cuối cùng nhịn nửa ngày, hắn mới lộ vẻ uất ức lên tiếng: "Trên người ta chỉ có hơn 3 triệu, nhiều thế thôi, những thứ khác đều để ở quỹ bảo hiểm trong nhà. Ta đưa hết cho cậu, cậu chỉ cần mang ta rời khỏi đây là được, chuyện lúc trước là ta không đúng, ta xin lỗi cậu được không?"
"Đại sư, ông nói gì vậy? Ta là loại người thấy tiền sáng mắt sao? Đường lão bản người ta còn lấy ra năm triệu, ông là phong thủy đại sư, mua bán không vốn, của cải chắc chắn không ít. Như vậy đi, lấy cái may mắn, tám triệu, ta mang ông rời khỏi đây. Tiền trên người không đủ cũng không sao, lấy đồ đặt cọc cũng giống nhau." Dương Gian nói.
La đại sư run cầm cập, cuối cùng vẫn chuyển cho Dương Gian hơn 3 triệu, cộng thêm một chiếc đồng hồ đeo tay, một miếng ngọc bài phỉ thúy, một chùm chìa khóa xe và một vài thứ kỳ lạ khác trên người, mới miễn cưỡng gom đủ.
"Hơn 10 triệu, hiện tại ta cũng là người có tiền rồi." Dương Gian nhìn thông báo số dư trong tin nhắn điện thoại, trong lòng có chút kinh hỉ.
Nếu không phải trở thành ngự quỷ nhân, số tiền này dựa vào công việc đọc sách của hắn, làm mấy chục năm thậm chí cả đời cũng không kiếm được.
Nhưng sau khi trở thành ngự quỷ nhân, chỉ trong vòng một ngày ngắn ngủi đã kiếm được nhiều như vậy.
Chẳng trách ngự quỷ nhân nước ngoài đều là lính đánh thuê, nhận treo thưởng làm việc, bởi vì phương thức lợi nhuận cao, nguy hiểm cao này thực sự rất hấp dẫn người ta.
"Tiểu huynh đệ, vậy khi nào thì cậu mang chúng ta rời khỏi đây?" Đường lão bản có chút nóng nảy hỏi.
Dương Gian cất điện thoại nói: "Ngay bây giờ."
Hắn đi vào phòng chứa đồ lặt vặt kia, móc từ trên thi thể Lệ tỷ ra chiếc chìa khóa đại môn.
"Đi theo ta, bất quá vẫn là câu nói đó, không cho phép đứng lên, phải bò lùi."
"Bò lùi đi thế nào?" Lý quản lý hỏi.
Dương Gian nói: "Thấy sâu róm bao giờ chưa? Cứ bò ngược lại là được, gần giống như bơi ngửa, rất dễ."
"Cái gì? Cậu để chúng ta một đám đàn ông lớn xác bò trượt trên đất giống như sâu róm? Cậu chắc chắn là cố ý trêu chọc chúng ta, tại sao cậu đứng lên đi lại chẳng sao cả." Lý quản lý có chút xấu hổ nói.
Dương Gian nói: "Ta là cảnh sát hình sự quốc tế, có năng lực đối phó ác quỷ, ông có không? Ông cảm thấy động tác này xấu hổ cũng không sao, đứng lên mà chết thì ta không chịu trách nhiệm đâu."
". . ."
Lý quản lý trầm mặc một chút, hai chân hắn nhanh chóng đẩy trên mặt đất, như một con sâu róm trượt nhanh trên sàn.
"Là thế này sao?"
"Đúng, cứ như vậy, động tác của ông rất tiêu chuẩn đấy, trượt vừa nhanh vừa ổn, rất tốt." Dương Gian gật đầu.
Bạn thấy sao?