Group hỗ trợ & Thảo luận: NHÓM Facebook

Khủng Bố Phục Tô [...] – Chương 78

Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!

Chương 78: Câu lạc bộ Tiểu Cường

Dương Gian trong lòng có chút thất vọng.

Tại sao tên Diệp Tuấn này đánh thế nào cũng không chết.

Cũng khá giống Nghiêm Lực.

Thế nhưng...

Nhìn tứ chi Diệp Tuấn vặn vẹo dị dạng, không ngừng thối rữa tỏa ra mùi tanh tưởi, thi thủy chảy ròng ròng, có thể đoán ra tình trạng của hắn còn nghiêm trọng hơn Nghiêm Lực.

Đây cũng là một gã ngự quỷ nhân sắp chết vì ác quỷ phục hồi.

"Ta muốn biết, rốt cuộc làm thế nào mới có thể giết chết một vị ngự quỷ nhân? Xem ra vũ khí làm bằng vàng chỉ có thể gây thương tích, chứ không thể giết chết được." Dương Gian ngồi xổm trước cái xác vặn vẹo dị dạng kia, cầm gậy vung vẩy đống thịt thối rữa.

Đầu óc rạn nứt, tay chân gãy vụn, toàn bộ khuôn mặt vặn vẹo biến dạng.

Nội tạng nát gần hết, biến thành màu đen bốc mùi.

Trong tình huống này, Diệp Tuấn vẫn có thể mở miệng nói chuyện, vẫn có thể sống sót, không thể không nói, đây đúng là một kỳ tích vĩ đại của giới y học.

Có thể đi xin giải thưởng gì đó rồi.

"Ngươi... không giết chết được ta đâu, quỷ của ta rất đặc thù." Diệp Tuấn trầm mặc một chút nói.

"Dương Gian, náo loạn như vậy là đủ rồi. Đây là câu lạc bộ, không chỉ có mình ngươi là ngự quỷ nhân, tốt nhất ngươi nên khiêm tốn một chút."

Gã nam tử từng uống rượu với Diệp Tuấn lúc nãy nhíu mày, bước tới.

Dương Gian thấy thế liền nhếch miệng cười: "Vừa nãy ta đột nhiên nghĩ thông suốt, tại sao đám tiền bối các ngươi lại muốn tới dọa dẫm người mới."

"Bởi vì các ngươi đều sắp chết rồi... phải không?"

"Mức độ phục hồi của ác quỷ đã nghiêm trọng đến mức chỉ cần sử dụng năng lực vài lần nữa là sẽ chết, cho nên các ngươi mới ngồi chờ ở câu lạc bộ, đợi người mới tới. Khi họ hoàn thành sự kiện linh dị và tiến hành giao dịch, các ngươi nhân cơ hội liên kết lại để dọa dẫm, vơ vét. Như vậy, các ngươi có thể ngồi đây lấy tiền mà không cần lãng phí năng lực."

"Quả là một ý hay, Nghiêm Lực đã từng chịu thiệt trên tay các ngươi rồi sao?"

Sắc mặt gã đàn ông đang bước tới liền ngưng trọng.

Đây là quy tắc ngầm của câu lạc bộ, mặc dù ai cũng hiểu rõ trong lòng, nhưng người dám thẳng thắn nói ra như Dương Gian thì vẫn chưa có.

"Nếu ngươi đã rõ, thì nên tuân theo. Ngươi là người mới không sai, cách thời điểm ác quỷ thức tỉnh vẫn còn một khoảng thời gian, nhưng ngươi cũng sẽ chết. Chỉ cần ngươi tuân thủ quy củ này, chờ sau này có người mới tới, ngươi cũng có thể hưởng đãi ngộ tương tự. Chuyện của Diệp Tuấn tạm thời bỏ qua, nhưng 50% tiền hoa hồng kia vẫn phải tồn tại."

"Trừ phi, ngươi có thể một hơi giải quyết hết thảy ngự quỷ nhân ở đây." Gã đàn ông này nói với vẻ mặt bất thiện.

Dương Gian liếc mắt nhìn: "Ngươi đây là đang gây hấn với ta?"

"Ngươi có thể coi lời của ta là khiêu khích." Gã đó nói.

Người tên Trương Hàn đang trốn rất xa nói: "Người mới, ta chân thành khuyên ngươi nên tuân thủ quy củ ở đây. Ngự quỷ nhân trong câu lạc bộ không chỉ có mấy người chúng ta, còn có những kẻ lợi hại hơn hôm nay chưa lộ mặt. Vòng tròn này nước rất sâu, ta không biết ngươi hiểu biết bao nhiêu về ngự quỷ nhân, ác quỷ, hay thậm chí là những chuyện khác."

"Nhưng ngươi nên biết, ngươi rốt cuộc cũng chỉ là một người mới."

"Lải nhải nói nhảm nhiều như vậy làm gì, muốn động thủ thì cứ tới."

Dương Gian mang theo vài phần dữ tợn, đôi mắt hắn lóe lên hồng quang quỷ dị nhìn chằm chằm những người này.

"Không đánh lại các ngươi cũng không sao, kéo dài tới khi ác quỷ của các ngươi phục hồi thì coi như ta thắng."

Quỷ vực của hắn có thể duy trì trong năm phút, vượt quá hạn chế thì tỷ lệ phục hồi sẽ tăng lên, một khi đạt tới giới hạn, hắn sẽ chết.

Nhưng hắn càng khẳng định, giới hạn của đám người này tuyệt đối không tới năm phút.

Uy hiếp không có tác dụng sao?

Tên điên lòng dạ độc ác lại thêm một kẻ trẻ con miệng còn hôi sữa.

Trong lòng mọi người chùng xuống.

Nếu thật sự đánh trường kỳ kháng chiến, tỷ lệ những kẻ như bọn họ chết vì ác quỷ phục hồi là rất lớn.

"Sao thế, đều không nói gì à?" Dương Gian mang theo vài phần giễu cợt nói: "Sợ rồi? Hay là nói, các ngươi không nỡ liều mạng."

Khốn kiếp.

Tên này không phải đang nói nhảm sao.

Nếu cam lòng liều mạng, bọn họ đã đi xử lý sự kiện linh dị rồi, chứ không phải ngồi đây uống rượu tán gẫu bắt nạt người mới.

"Đã không động thủ thì đừng có lải nhải nữa, cút sang một bên mà chơi đi." Dương Gian đưa chân đá cái xác của Diệp Tuấn sang một bên.

. . .

"Tên này thật phách lối." Nhìn Diệp Tuấn bị đá như một món rác rưởi, sắc mặt gã kia vô cùng khó coi.

Suýt chút nữa là hắn đã xông tới động thủ với Dương Gian.

Nhưng, hắn vẫn nhịn được.

Liều mạng với người mới, thật sự là không liều nổi.

"Bộp! Bộp! Bộp!"

Tiếng vỗ tay vang lên, một thanh niên trẻ tuổi mặc đồ nhàn nhã, nhìn qua là biết con nhà giàu, vừa vỗ tay vừa đi tới. Hắn mang theo nụ cười nhàn nhạt, nhưng ánh mắt lại luôn ẩn chứa vài phần lạnh lẽo dị thường.

"Quả là một màn tranh đấu đặc sắc, ngươi chính là Dương Gian do Nghiêm Lực giới thiệu? Quả thực rất không tầm thường, ta có chút thưởng thức ngươi đấy."

Dương Gian nghiêng đầu nhìn hắn: "Ngươi là ai? Cũng muốn giảng quy củ với ta?"

"Không, không, không, ngươi hiểu lầm rồi. Ta chỉ là người phụ trách câu lạc bộ này, trước tiên tự giới thiệu một chút, ta gọi Vương Tiểu Cường, ngươi có thể gọi ta là Tiểu Cường."

Nam tử trẻ tuổi tự xưng là Vương Tiểu Cường này nói.

"Cái tên tùy ý này của ngươi là nghiêm túc đấy à?" Dương Gian nói.

Vương Tiểu Cường cười cười: "Tuyệt đối không có ý lừa gạt ngươi, ta thật sự tên là Vương Tiểu Cường, đây là danh thiếp của câu lạc bộ."

Nói xong hắn đưa ra một tấm danh thiếp màu vàng.

Câu lạc bộ này đúng là có tiền, một tấm danh thiếp mà làm bằng vàng ròng.

"Câu lạc bộ Tiểu Cường, chủ tịch, Vương Tiểu Cường."

"Tuy vừa nãy hai vị bằng hữu có chút bất hòa, nhưng có câu 'cười một tiếng xóa tan oán hận'. Mọi người đều là nhân tài đặc biệt, vì chút chuyện nhỏ mà náo loạn thì không đáng. Ta hy vọng hai vị dừng tay, chuyện hôm nay cứ xem như chưa từng xảy ra, thế nào?" Vương Tiểu Cường nói.

Dương Gian nhìn hắn nói: "Tiểu tử ngươi cũng khôn lỏi thật đấy, bây giờ mới tới điều đình, lúc hắn bắt nạt ta sao không thấy ngươi tới can ngăn."

Nụ cười của Vương Tiểu Cường hơi cứng lại.

"Trả lại cho ngươi."

Dương Gian vứt tấm danh thiếp màu vàng kia lên người hắn.

"Ngươi là kẻ xử sự bất công, năng lực làm việc kém cỏi, ta thấy câu lạc bộ này của ngươi mở không lâu dài đâu. Trước khi tới đây ta còn có chút hứng thú với câu lạc bộ Tiểu Cường của ngươi, nhưng giờ thì chút hứng thú với cái nơi che giấu chuyện xấu này cũng chẳng còn."

Rất đơn giản, tầm mắt của đám người này quá nông cạn.

Chỉ lo lợi ích trước mắt mà quên mất việc chính mình cần làm.

Có thời gian ngồi đây uống rượu tán gẫu, ức hiếp người mới, mà không nghĩ cách làm sao để sống sót, giải quyết nguy cơ ác quỷ phục hồi của bản thân.

Cho nên câu lạc bộ này không thành tài được.

Sau khi đã tận mắt chứng kiến, cán cân trong lòng Dương Gian đã nghiêng về phía quốc tế hình cảnh.

Nếu bắt buộc phải chọn một bên, hắn sẽ chọn quốc tế hình cảnh.

Nhưng điều kiện tiên quyết là... ác quỷ phục hồi phải có cách giải quyết.

Bằng không gia nhập quốc tế hình cảnh, liên tục chấp hành nhiệm vụ, chỉ có chết nhanh hơn mà thôi.

Vương Tiểu Cường nhìn tấm danh thiếp dưới đất, nụ cười trên mặt dần biến mất.

"Nguyện vọng ban đầu khi ta thành lập câu lạc bộ là tập hợp các ngự quỷ nhân dân gian lại với nhau, cùng phát triển, lớn mạnh, có tiền cùng kiếm, có khó khăn cùng đối mặt, mọi người giúp đỡ lẫn nhau, hỗ trợ nhau. Ý định ban đầu rất tốt, điểm này mong ngươi đừng hiểu lầm, ma sát cá nhân không thể ảnh hưởng đến danh dự của toàn bộ câu lạc bộ."

"Ý ngươi là câu lạc bộ không cho phép bất cứ ai nói lời xấu?" Dương Gian nói.

"Câu lạc bộ chúng ta không bá đạo như vậy." Vương Tiểu Cường nghiêm túc nói.

"Nếu không bá đạo, vậy bây giờ ngươi không ngại tránh đường chứ? Ta tới đây là để bàn chuyện làm ăn." Dương Gian chỉ chỉ phía sau nói.

Hả?

Vương Tiểu Cường quay đầu nhìn lại.

Chỉ thấy Nghiêm Lực dẫn theo mấy người mặc âu phục, dáng vẻ như người trong giới tài chính đi tới.

Dẫn đầu là một trung niên nữ tử mặc áo choàng trắng, vẻ mặt nghiêm túc, già dặn lão luyện, phía sau như là kế toán, tài vụ các loại.

"Tôn tiểu thư, vị này chính là Dương Gian, trong tay cậu ấy có thứ các người cần." Nghiêm Lực vừa đi vừa nói.

"Chào cậu, Dương tiên sinh, tôi gọi Tôn Lệ Hồng, là người phụ trách chính của bộ phận thu mua tư nhân lần này." Trung niên nữ tử tên Tôn Lệ Hồng này lên tiếng.

"Dương Gian." Hắn cũng tự giới thiệu.

Nghiêm Lực nhìn cái xác đang vặn vẹo của Diệp Tuấn bên cạnh, sắc mặt khẽ biến: "Vừa nãy lúc ta rời đi, ở đây xảy ra chuyện gì thế?"

"Không có gì, người bạn tên Diệp Tuấn này uống say nên tự vấp chân mình, té lộn mèo một cái. Chắc là do dinh dưỡng không theo kịp, thân thể không tốt lắm nên không cẩn thận ngã thành cái dạng này. Ta thấy hơi đáng sợ, không dám đỡ, sợ bị ăn vạ." Dương Gian nói.

"Vậy thì đúng là bất cẩn thật, đã gọi xe cứu thương chưa?" Nghiêm Lực nói.

Dương Gian nói: "Nhìn không có chuyện gì, chỉ trầy chút da thôi, dán miếng băng cá nhân là được rồi, không cần gọi xe cứu thương đâu."

"Vậy thì ta an tâm rồi." Nghiêm Lực thở phào nhẹ nhõm.

". . ."

Tôn Lệ Hồng đứng bên cạnh nhìn súng ống trên bàn trà, cùng với chiếc gậy dính đầy da thịt kia.

Thế nào nhìn cũng không giống như là tự té lộn mèo một cái.

Hơn nữa... tình huống như thế mà vẫn chưa chết.

Ngự quỷ nhân quả nhiên là một đám ác quỷ, ở cạnh những kẻ này thêm một khắc thôi cũng khiến người ta cảm thấy sởn gai ốc.

Trong lòng tuy cảm thấy ghê tởm và hoảng sợ, nhưng cô ta không hề lộ ra chút biểu cảm nào.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...