Group hỗ trợ & Thảo luận: NHÓM Facebook

Khủng Bố Phục Tô [...] – Chương 86

Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!

Chương 86: Gà bay trứng vỡ

Tiếng gõ hộp âm thanh ngừng bặt.

Hơn nữa cũng không vang lên nữa.

Tình huống này, theo Dương Gian thấy chỉ có hai khả năng, một là con quỷ gõ mệt rồi... Tất nhiên điều này là không thể.

Khả năng thứ hai, chính là con quỷ không đầu trong hộp đã thoát ra.

Còn về khả năng thứ ba... Dương Gian căn bản không nghĩ ra được.

Giờ khắc này, bóng tối trong phòng lại khôi phục vẻ tĩnh mịch.

Không có tiếng đập, cũng chẳng có tiếng bước chân.

Không hề có một chút âm thanh nào.

Điểm khác thường so với trước kia là, sự tĩnh lặng lần này kéo dài rất lâu, vượt xa bất cứ lúc nào trước đó.

Hơn nữa... tiếng ho khan từ đầu đến cuối cũng không vang lên nữa.

Không biết đây có phải là một manh mối quan trọng hay không.

"Con quỷ kia bất động... Quỷ không đầu cũng dường như không xuất hiện, tất cả những thứ này tại sao lại quỷ dị như vậy."

Dương Gian trước đó đã chuẩn bị tâm lý sẽ chết ở chỗ này, nhưng bây giờ...

Hắn cảm thấy mình vẫn còn có thể cứu vãn một chút.

Bởi vì thời gian tê liệt sắp kết thúc.

Con quỷ nhãn trong thân thể hắn bắt đầu bình ổn lại, thân thể cũng dần dần khôi phục tri giác.

Chỉ cần Dương Gian khôi phục hành động, dù cho thực sự đối mặt với quỷ không đầu cũng không sợ.

Có lẽ con quỷ kia đã biết Dương Gian sắp khôi phục hành động, hoặc là do một thời điểm nào đó đã tới.

Tiếng bước chân lại vang lên.

Con quỷ kia bắt đầu rời xa hướng tủ quần áo, từ từ lùi về phía cửa phòng, sau đó đi ra khỏi phòng, chậm rãi bước xuống cầu thang, từng bước một, tiếng bước chân vang vọng rõ ràng trong hành lang... Nó muốn rời đi.

Hầu như ngay khoảnh khắc nó xuống lầu.

Dương Gian khôi phục hành động.

Hắn lập tức giành lại quyền kiểm soát cơ thể, thoắt cái đã bật dậy khỏi giường, đồng thời tay sờ soạng dọc theo vách tường, lập tức bật đèn phòng.

Ánh đèn trong nháy mắt sáng lên, xua tan bóng tối.

Mọi thứ xung quanh đều có thể nhìn thấy rõ ràng.

Dương Gian lập tức nhìn về phía tủ quần áo.

Giờ khắc này tủ quần áo mở ra, một chiếc hộp hoàng kim rơi trên mặt đất, nhưng đã bị biến dạng, một vết lõm xuất hiện ở giữa hộp, suýt chút nữa là đập vỡ hộp.

Nhưng hoàng kim có tính dẻo, hơn nữa lúc Nghiêm Lực làm riêng chiếc hộp này cũng không hề bớt xén nguyên liệu.

Chiếc hộp này cuối cùng vẫn không bị đập vỡ.

"Hô ~!"

Thấy vậy, Dương Gian khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Kết quả tốt nhất đã xuất hiện, chiếc hộp này vẫn chưa mở ra, quỷ không đầu bên trong cũng không chạy thoát. Còn về việc hộp bị biến dạng thì không đáng kể, hoàng kim chỉ là vật chứa, không yêu cầu khắt khe về hình dáng.

Nhưng điều quỷ dị là... phía trên chiếc hộp lại che phủ một tấm da người.

Đó là tấm da người giấy mà hắn mang ra từ trong trường học.

Trong lòng tuy nghi hoặc, nhưng hiện tại không phải lúc để nghĩ về điều này.

Dương Gian lập tức thu dọn đồ đạc, giấu hành lý đi, sau đó cầm vũ khí lao ra ngoài.

"Đây đối với ta mà nói vừa là nguy cơ, cũng là cơ hội... Ít nhất con quỷ kia đã xuất hiện, dù ta không đi đối phó nó, thì ít nhất cũng phải biết thân phận, vị trí, cùng bộ dáng của nó..."

"Nếu cứ để nó đi mất như vậy, lần sau e rằng sẽ không bao giờ tìm được cơ hội tốt như thế nữa."

Dù trong lòng hoảng sợ, bất an.

Nhưng hắn vẫn đuổi theo con quỷ vừa rời đi kia, dù sao lần này tới Hoàng Cương Thôn là để tranh thủ cơ hội sống sót cho chính mình, nếu sợ chết thì hắn đã không đến đây.

Cửa lớn lầu một đóng chặt.

Nhưng ngoài cửa lại vang lên tiếng bước chân đang xa dần.

Rất hiển nhiên, con quỷ kia đã rời khỏi nhà Lưu Căn Vinh, bắt đầu đi đến nơi khác.

"Đuổi theo ~!"

Dương Gian mở cửa lớn, lập tức đuổi theo, một con quỷ nhãn trên trán hắn đẩy mở da thịt nhô ra, ánh mắt đỏ thắm mang đến một tầm nhìn kỳ lạ.

Một thế giới bị bao phủ bởi hồng quang.

Không còn bóng tối.

Tầm nhìn của quỷ nhãn có thể nhìn thấu bóng tối và sự hư ảo của quỷ vực, tuy rằng trong tình huống không sử dụng quỷ vực thì khá vô dụng, nhưng ít nhất cũng coi như là một loại năng lực đặc biệt.

"Ở phía trước."

Dương Gian đuổi kịp, quỷ nhãn nhìn tới, nỗ lực nhìn rõ bộ dạng con quỷ kia.

Nhưng một khúc quanh đã che khuất tầm nhìn, tiếng bước chân vang vọng từ trong ngõ nhỏ.

"Vận dụng quỷ vực trong nháy mắt là có thể đuổi kịp con quỷ kia... Nhưng khi hoàn toàn không biết gì về con quỷ kia mà đã vận dụng quỷ vực thì hiển nhiên là cực kỳ ngu xuẩn."

Trong lòng tuy rất muốn biết diện mạo thật sự của con quỷ này.

Nhưng hậu quả mà quỷ vực mang lại khiến Dương Gian kìm nén sự kích động nhất thời này.

Dù sao, xông lên cũng chưa chắc có thể giam giữ được nó.

Tiếp tục đuổi theo.

Tiếng bước chân phía trước cách hắn ngày càng gần.

Ngay khúc quanh phía trước là có thể nhìn thấy.

Nhưng ngay sau đó.

Khi Dương Gian rẽ ngoặt chạy tới, hình ảnh trước mắt nhất thời khiến hắn ngẩn người.

Người trước mắt căn bản không phải quỷ, mà là thành viên của Tiểu Cường câu lạc bộ cùng đi Hoàng Cương Thôn vào ban ngày... Trương Hàn.

"Dương Gian? Tại sao lại là ngươi."

Trương Hàn khi gặp hắn cũng rõ ràng kinh hãi, còn sợ hãi hơn cả khi gặp quỷ, chủ động lên tiếng.

"Câu này phải là ta nói mới đúng, ta đuổi theo tiếng bước chân của một con quỷ đến đây, kết quả rẽ ngoặt lại thấy ngươi, ngươi thực sự là Trương Hàn?" Dương Gian nhíu mày, trong tay hắn cầm một khẩu súng màu vàng kim.

Viên đạn đã lên nòng.

Không phải để giết quỷ, chỉ là theo bản năng phòng thân mà thôi.

Trương Hàn có chút tức đến nổ phổi nói: "Ta đương nhiên là Trương Hàn, ngươi mới có vấn đề ấy, ta cũng là đuổi theo tiếng bước chân kia mà đến, cứ ngỡ ngươi chính là quỷ, may mà ta nhìn rõ dáng vẻ của ngươi, làm ta sợ muốn chết."

Nghe hắn nói như vậy,

Dương Gian trong lòng rùng mình: "Chúng ta bị đùa giỡn sao? Hay là nói, quỷ ở nơi này không chỉ một con... Con mà ngươi đuổi theo không phải con ta đã gặp."

"Không rõ lắm, nhưng tiếng bước chân thực sự đã biến mất không dấu vết ở gần đây." Trương Hàn cũng nghiêm mặt.

"Đạp, đạp đạp ~!"

Đột nhiên, có tiếng bước chân truyền đến từ một con hẻm nhỏ bên cạnh.

"Ầm ~!"

Ngay sau đó, Dương Gian gần như không chút nghĩ ngợi, một con mắt mọc ra trên trán, giơ tay bắn một phát về hướng phát ra âm thanh.

"A ~!"

Một tiếng gào thét đau đớn vang lên, quỷ nhãn của hắn nhìn thấy một người đang thống khổ ngã lăn trên mặt đất, máu tươi chảy ra từ cơ thể.

"Dương Gian, sao ngươi lại bắn loạn thế, ngươi bắn trúng người rồi." Trương Hàn sợ hãi nói.

Dương Gian cau mày nói: "Người trong thôn đã ngủ sớm, muộn thế này đến chó cũng không sủa, đột nhiên xuất hiện tiếng bước chân ai biết có phải là quỷ hay không, cứ bắn trước đã."

"May mà vừa nãy ngươi nhìn thấy ta trước, bằng không ngươi nhất định đã bắn ta rồi." Trương Hàn có chút nghĩ mà sợ nói.

Lúc này mới thấy, trong tay Dương Gian vẫn nắm khẩu súng lợi hại kia.

"Người kia dường như là người của câu lạc bộ, ngươi chắc là quen, bất quá phát súng vừa rồi không biết có bắn chết hắn không." Dương Gian nói.

Chỉ chốc lát sau.

Bên trong một căn biệt thự nhỏ được người của câu lạc bộ thuê tạm.

Một người đàn ông sắc mặt tái nhợt, ôm vết thương đang rỉ máu, bên cạnh Trương Hàn đang băng bó cho hắn.

Ngoài mấy người bọn họ ra, những ngự quỷ giả khác cũng đều có mặt.

Chuyện ma quái buổi tối dường như đã kinh động tất cả mọi người.

"Âu Dương Thiên, có một chuyện rất tệ phải nói cho ngươi, chim của ngươi bị bắn mất rồi." Trương Hàn tỏ vẻ ta hiểu, có chút thương cảm nói: "Gà bay trứng vỡ, gọn gàng nhanh chóng, ta nghi ngờ Dương Gian cố ý nhắm vào chỗ đó của ngươi."

Dương Gian liếc mắt một cái: "Đánh rắm, ta rõ ràng là nhắm vào đầu hắn, viên đạn bay vào chỗ đó của hắn sao có thể trách ta."

"Bất quá chuyện này đúng là ta không đúng, Âu Dương Thiên, ta phải xin lỗi ngươi, xin lỗi."

Nói đoạn, hắn lại lộ ra ánh mắt chân thành mà áy náy.

Âu Dương Thiên mang vẻ mặt âm lãnh giận dữ: "Ngươi bắn ta một phát, nói một câu xin lỗi là xong chuyện sao?"

"Ta đã nói xin lỗi rồi, ngươi còn muốn thế nào? Hay là muốn báo cảnh sát bắt ta?'"

Dương Gian nói: "Đêm khuya trong thôn có chuyện ma quái, ngươi đi lại trong thôn mà không bật đèn, ngộ thương cũng là chuyện hết sức bình thường."

"Phải cho ta bắn một phát, chuyện này mới coi như xong, ngươi thấy sao?'" Âu Dương Thiên xanh mặt, cũng lấy từ phía sau ra khẩu súng lợi hại kia chĩa vào hắn.

Dương Gian nói: "Coi như là vậy, thì cũng không cứu lại được chim của ngươi, oan oan tương báo đến bao giờ, hơn nữa ta còn là một đứa trẻ, ngươi không thể nhường ta một chút sao?"

"Ta nhường cái con khỉ ấy." Âu Dương Thiên không chút do dự bóp cò.

Hắn nhắm ngay đầu Dương Gian.

Chỉ là không có cảnh vỡ đầu như tưởng tượng, mà đầu Dương Gian đã sớm nghiêng đi, tránh được viên đạn.

"Hiện tại, hòa nhau rồi chứ?'" Dương Gian nhìn hắn bằng con quỷ nhãn trên trán.

"Ta nói hòa mới là hòa.'"

Âu Dương Thiên định bắn phát thứ hai.

Nhưng lúc này Dương Gian cũng chĩa súng vào đầu hắn: "Một phát đổi một phát, rất công bằng, nếu ngươi muốn tiếp tục, ta có thể chơi với ngươi cả đêm, xem xem ai chết trước."

"Được rồi, được rồi, gần như vậy đi, Âu Dương Thiên, ngươi bắn một phát là hòa rồi, tiếp tục đánh nhau làm gì, trong thôn này còn có một con quỷ, chúng ta nội đấu lúc này chẳng phải là tìm chết sao? Hơn nữa chim của ngươi chỉ là bị bắn mất, người không sao là được rồi, sau này điều động những con quỷ khác thì vết thương gì mà chẳng phục hồi được."

Trương Hàn vội vàng kéo Âu Dương Thiên lại làm hòa.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...