Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
Chương 141: Nước Mắt Không biết kêu bao lần, ngẩng đầu nhìn trăng, trái tim lạnh lẽo, hắn nếm được tư vị vừa đắng vừa chát, là nước mắt. Bao lâu rồi hắn chưa khóc? Không nhớ rõ nữa, nhưng cảm giác bây giờ rất rõ, ba tháng qua đã đả thương đến tận tim gan của hắn, giống như bị người ta…
Bạn thấy sao?