Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
Chấn bay những bụi bặm bám trên người, Diệp Trần vươn người đứng dậy, con mắt mở ra, hư không liền run rẩy, như là có một thanh bảo kiếm đã phủ bụi trăm năm giờ được xuất vỏ vậy, khiếp sợ thiên hạ.Kiếm Ý dần dần thu liễm, Diệp Trần phun ra một ngụm khí tức bén nhọn, tự nhủ: “Kiếm Ý mình lĩnh ngộ…
Bạn thấy sao?