Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
– Tiểu tử thúi, ta không tin ngươi có thể chống lại được mị lực của Tử Tinh tiểu thư! Bốn người Chư Chí Hòa đều không cam lòng nhìn Chu Hằng. Lòng dạ bốn người này không xấu! Dù chỉ là mới quen, nhưng có mấy người kết giao cả đời cũng khó hiểu rõ, nhưng có mấy người vừa gặp lại như quen lâu, bốn người Chư Chí Hòa là người hợp ý, làm cho Chu Hằng cảm thấy tràn đầy tình người. Võ giả dốc lòng võ đạo, dường như trong lòng chỉ còn lại một ý nghĩ mạnh lên, mọi thứ khác đều không hề quan tâm. Ở trong tông môn nội, tất cả đều hóa thành cạnh tranh kịch liệt, mọi người đều muốn đạp lên đầu đối phương bước lên trên, căn bản không có hữu tình gì mà nói. Buổi tối, bọn họ săn một con lợn rừng, ăn một bữa no, bốn người Chư Chí Hòa cố ý chơi xấu, nói những chuyện trăng gió hết sức tỉ mỉ cho Chu Hằng. Tuy nhiên, Chu Hằng còn chưa trải qua chuyện nam nữ, tự nhiên nghe không hiểu rõ, dù có một cỗ xao động không rõ chạy trong người, nhưng hắn đè xuống là tan. Ngược lại bốn người Chư Chí Hòa nói nói liền làm cho mình mặt đỏ mang tai, mỗi người lăn qua lộn lại làm sao cũng không ngủ được, hôm sau thức dậy đều đeo theo con mắt đỏ hồng hồng. Lại 2 ngày sau, bọn họ ra khỏi núi rừng, đặt chân lên đường lớn, Chu Hằng phân biệt phương hướng, dẫn bốn người đi tới Phong Vũ Thành. Đến được Phong Vũ Thành, bốn người Chư Chí Hòa làm sao cũng không chịu thả cho Chu Hằng đi, mạnh mẽ kéo hắn đi cùng, nói là không cần lo vấn đề tiền, bọn họ sẽ hỗ trợ giải quyết. Trước đó Chu Hằng chưa từng kết giao bè bạn, bốn người này thật lòng thật ý, hắn cũng không tiện từ chối, đành phải đáp ứng. Về phần nguyên nhân hắn vào dãy núi Bình Thiên, bốn người Chư Chí Hòa tự nhiên đã sớm hỏi, cho nên mới bảo không cần lo vấn đề tiền. Đương nhiên, Chu Hằng tuyệt đối sẽ không nói chuyện hàn đàm tuyệt cốc. Chỉ là sau khi bị bốn tên này kéo đến tửu lâu, Chu Hằng liền hối hận không kịp! – Công tử, ta mời ngài uống rượu! Trong bao sương,một thiếu nữ xinh đẹp mười tám đôi mươi, chu môi hồng xáp lại gần Chu Hằng, không biết đã là lần thứ mấy quấn lấy hắn. – Ha ha ha! Bốn người Chư Chí Hòa thì liền tục cười xấu xa, bên cạnh mỗi người đều ngồi một giai nhân xinh đẹp, thản nhiên hưởng thụ hầu hạ, hết sức phóng đãng. Đây không phải tửu lâu thông thường, mà là Hạnh Xuân Lâu nơi trăng gió đứng đầu Phong Vũ Thành, cô nương bên trong hầu rượu cũng hầu ngủ, chỉ là giá cao kinh người, người thường thu nhập một năm gom lại cũng không đủ đến đây chơi một bữa. Kết bạn vô ý mà! Chu Hằng lắc đầu liên tục, tuy nhiên bốn người Chư Chí Hòa cũng không làm quá mức, chỉ là chiếm chút tiện nghi nhỏ, cũng còn có phong độ. – Chu Hằng, vừa nãy ta đã nghe ngóng, thì ra Tử Tinh tiểu thư còn phải một ngày sau mới đến Phong Vũ Thành, hôm nay chúng ta ăn uống thỏa thích, sáng mai ca ca ta dẫn ngươi đi xem cái gì gọi là sắc nước hương trời! Chư Chí Hòa cười to. Cốc cốc cốc, lúc này, cửa phòng bị gõ, một tiểu nhị lập tức đẩy cửa vào, vẻ mặt cười nịnh nói: – Các vị đại gia, thật là ngại quá, có vị khách quý đến đây, điểm danh muốn mấy nha đầu Xuân hà đi qua! Tiểu nhân an bài mấy người khác cho các vị đại gia! – Cái gì! Lúc này Lưu Viêm liền nhảy dựng lên, chỉ vào mũi tiểu nhị mắng: – Mắt chó của ngươi mù hả, thấy chúng ta dễ ăn hiếp hay sao? – Không dám! Không dám!Tiểu nhị liên tục lắc đầu, hắn chỉ mới Luyện Thể tầng ba, làm sao chịu được khí tức Luyện Thể tầng chín đỉnh phongcủa Lưu Viêm, bị dọa đến nhũn cả chân. – Vị khách quý kia là Kim thiếu, thiếu chủ Bạch Ngọc Cốc, tiểu nhân không đắc tội nối – Vậy các ngươi đắc tội nổi chúng ta hay sao? Lưu Viêm lành lạnh nói, vào lúc này, khí hoàn khố tan hết, toát ra một cỗ khí tức người bề trên. – Không đắc tội nổi! Không đắc tội nổi! Tiểu nhị liền vội vàng lắc đầu không ngừng. – Cút! – Vâng! Vâng! Tiểu nhị vội xoay người bỏ chạy. – Tới đây tới đây, tiếp tục uống! Lưu Viêm ngồi xuống, nâng ly mời. Kim thiếu, chẳng lẽ là Kim Tu Minh? Trong lòng Chu Hằng thầm nghĩ, hắn đã sớm định nghĩa Bạch Ngọc Cốc là đối tượng phải xóa sổ, tự nhiên không sợ đối nghịch. Tuy nhiên nhìn bốn người Chư Chí Hòa không hề để ý, đó không phải là kiêu căng đến không biết trời cao đất rộng, mà là thật sự có nội tình thâm hậu, mới có thể không thèm để vào mắt. Có thể không để mắt tới Bạch Ngọc Cốc, sẽ có bối cảnh thế nào? Năm mỹ nữ hầu rượu thì lại sợ đến cả người phát run, các nàng chỉ là lục bình không rễ, sóng lớn một chút cũng có thể dìm các nàng tận đáy. Bùm! Tiếng nổ vang, cửa phòng lại mở, chỉ là lần trước bị đẩy ra, lần này là bị đá văng. Một thiếu niên áo gấm đi vào, đằng sau là bốn người hầu, mỗi người hận không thể nhếch mũi lên trời, vô cùng ngạo khí. – Chỉ mấy tên phế vật các ngươi dám giành nữ nhân với bổn thiếu gia? Thanh niên áo gầm tay phải cầm quát, chỉ qua mỗi bốn người Chư Chí Hòa, lúc chỉ đến Chu Hằng, hắn lại sửng sốt: – Là tên khốn nhà ngươi! Chu Hằng mỉm cười, thật sự là oan gia ngõ hẹp, thanh niên áo gấm này đúng là Kim Tu Minh! – Huynh đệ, ngươi quen hắn? Chư Chí Hòa tính cách ưa náo nhiệt, lập tức hỏi: – Không lẽ, lần trước ngươi cũng giật gái của hắn? Đúng là mèo mù vớ chuột chết mà! Sắc mặt Kim Tu Minh lập tức trở nên vô cùng dữ tợn, vung tay lên, nói: – Hôm nay bổn thiếu gia cho năm người các ngươi đi ngang ra ngoài!
Bạn vừa hoàn thànhchương 43của TruyệnKiếm Pháp Vương Giảtại – một bộ truyện hấp dẫn thuộc thể loạiKiếm Hiệp,Khác. Truyện sẽ tiếp tục được cập nhật ngay khi có chương mới, đừng quên nhấn theo dõi để không bỏ lỡ các diễn biến tiếp theo. Chúc bạn có những trải nghiệm đọc truyện thú vị và trọn vẹn!
Bạn thấy sao?