Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
Lập tức từ bàn tay truyền tới một cảm giác huyết mạch tương liên kỳ dị, rồi lan tràn khắp từng bộ phận thân thể. Lăng Thiên thức thứ nhất! Chu Hằng nhích động thân hình vung ra đoạn kiếm, linh khí thiên địa ở chung quanh lập tức tụ lại, không ngừng ngưng tụ ở trên thân kiếm, nhanh chóng tăng lên uy lực của kiếm pháp. Lăng Thiên thức thứ hai, thức thứ ba! Sau khi tiến vào Tụ Linh Cảnh, lực lượng của Chu Hằng cũng không biết tăng lên gấp bao nhiêu lần, giúp hắn có đầy đủ linh lực một hơi thi triển ra cả ba thức kiếm pháp. Lăng Thiên thức thứ tư! Như nước chảy thành sông, sau khi hoàn thành Lăng Thiên thức thứ ba, hắn thuận thế khai triển, chém ra Lăng Thiên thức thứ tư, thức thứ năm, thức thứ sáu! Hành văn lưu loát liền mạch! Lăng Thiên thức thứ bảy! Kiếm khí ngang dọc, vạch trên vách núi đá cách xa ba bốn trượng. Vang lên một tràng tiếng nổ “ầm… ầm…”, không ngờ lại tướt đi một lớp đá lớn chừng một gian phòng! – Thì ra là thế! Thì ra là thế! Chu Hằng cười ha hả, Lăng Thiên Cửu Thức này kỳ thật mà nói chỉ là một chiêu hoàn chỉnh, mỗi một thức đều là quá trình súc tích lực lượng. Chín thức hợp nhất, súc tích lực lượng sẽ vô cùng đáng sợ! Mà cũng chỉ có hắc kiếm mới có thể chịu đựng nổi lực lượng súc tích hoàn mỹ này, kiếm và kiếm pháp thiếu một thứ cũng không được! Khó trách trước kia khi hắn thi triển ra một chiêu một thức đều rơi vào tình trạng kiệt lực. Hiện tại muốn vận dụng kiếm pháp đáng sợ như vậy, đối với tiêu hao của bản thân hắn tự nhiên cũng cực kỳ khủng bố. Nhưng lúc này hắn cũng chỉ có thể thôi diễn Lăng Thiên Cửu Thức đến thức thứ bảy, có muốn tiếp thêm nữa, lực lượng của hắn cũng không thể tiếp tục. Có thể thấy được một khi muốn thi triển Lăng Thiên Cửu Thức đầy đủ, ít nhất với lực lượng của hắn hiện giờ còn chưa đủ! Thật đúng là nhà giàu ăn linh lực mà! Chu Hằng nhìn đoạn kiếm trong tay, thầm nghĩ thanh kiếm này ra ngoài, còn có thể trở về hay không đây? Tâm niệm vừa động, đoạn kiếm đen nhánh kia, “vù” một cái liền biến mất vô tung. “Ồ!” Hắn vội vàng nội thị đan điền, quả nhiên, đoạn kiếm màu đen đang chìm nổi ở trong đan điền, tràn đầy đại khí bàng bạc như chí tôn trên chín tầng trời. “Đi ra!” Chu Hằng lại động tâm niệm, đoạn kiếm màu đen lại lần nữa ra hiện ra lơ lửng ở trước mặt hắn, không thể giải thích nổi. “Đây là thần vật gì chăng!” Chu Hằng cầm hắc kiếm trong tay, đột nhiên nảy sinh tò mò: “Hắc kiếm này so với Sương Hàn Kiếm cái nào sắc bén hơn?” Nghĩ đến đây, hắn vội lấy ra Sương Hàn Kiếm, nhẹ nhàng cụng hai thanh kiếm vào nhau. “Keng” bắn ra một màn đốm lửa, hắc kiếm không nhúc nhích tí nào, mà trên mũi kiếm Sương Hàn Kiếm lại có thêm một vết nứt nhỏ. “Không phải chứ, ta còn không có dùng bao nhiêu khí lực mà!” Chu Hằng không khỏi sửng sốt, hắn đúng là chỉ cho hai thanh kiếm va chạm nhẹ một cái mà thôi. “Xoạt, xoạt, xoạt…” hắn liên tục cho va chạm mấy kiếm, Sương Hàn Kiếm giống như bùn đất làm ra, bị hắc kiếm chặt đứt thành 7, 8 đoạn! “Sương Hàn Kiếm thật đáng thương! Không biết khi Lâm Phức Hương biết được sẽ tức giận thành cái dạng gì nữa? Đây chính là bảo bối của nàng!” Chân chính thần khí, chém sắt như chém bùn! Chu Hằng không khỏi vô cùng mừng rỡ, với hắc kiếm tung hoành thiên hạ, thế gian người nào có thể ngăn chống?“Thử một lần nữa, để xem lần này ta có thể lặn xuống bao sâu!” Đối với hàn đàm thủy chung hắn không cam lòng, “bùm” một tiếng lại nhảy xuống đầm, hít một hơi dài rồi không ngừng lặn xuống, 30 trượng, 40 trượng, 50 trượng… Khi đạt tới chiều sâu 70 trượng, Chu Hằng ngừng lại, hắn đã không đủ sức tiếp tục lặn xuống, giá lạnh còn đáng sợ hơn so với tưởng tượng của hắn, cho dù hiện tại hắn đã đạt tới Tụ Linh Cảnh đều vô dụng. Hắn trồi lên mặt nước, về lại trên bờ, linh lực lưu chuyển một vòng, trong nháy mắt giá lạnh toàn bộ tiêu tan. Hàn đàm sâu không lường được, cho dù lặn xuống 70 trượng vẫn không có bất kỳ dấu hiệu gì cho thấy sắp tới đáy, mà với tu vi của Chu Hằng hiện giờ cũng chỉ có thể làm đến bước này thôi. “Cần phải trở về rồi!” Chu Hằng nhìn lên bầu trời, tuy rằng hắn mới vừa vào Tụ Linh Cảnh, nhưng đan điền to lớn gấp tám lần người bình thường, so lực lượng cùng cảnh giới hắn cơ hồ là vô địch! Cộng thêm Phi Vân Bộ quỷ dị, cho dù hắn đánh không lại tồn tại Tụ Linh nhị trọng thiên, tam trọng thiên, nhưng muốn thoát thân rời đi cũng không có gì trở ngại. Chỉ có điều từ một tháng trước hắc kiếm đã đình chỉ phóng ra năng lượng, hiện tại muốn tăng lên tu vi nhất định phải dựa vào cố gắng của bản thân hắn! Chu Hằng củng cố ổn định một chút cảnh giới, sau đó rời sơn cốc. Phi Vân Bộ vừa triển khai, hắn giống như một luồng gió thổi qua, tốc độ so với khi còn là Luyện Thể tầng mười hai ít nhất tăng cao gấp mười. Chỉ năm tiếng đồng hồ sau hắn đã ra ngoài dãy núi Bình Thiên, ngọn núi Cửu Linh Tông trú đóng đang ở trước mắt. “Trước về nhìn một chút đi!” Chu Hằng về tới dưới chân núi. Thật ra hắn cũng không có cảm tình gì với Cửu Linh Tông, tuy rằng nhập tông đã có hơn bốn tháng, nhưng thời gian hắn ở bên trong tông còn không hơn mười ngày. Tuy nhiên dù sao Chu Định Hải cũng là nhờ Cửu Linh Tông cứu, phần ân tình này hắn không thể quên, cũng không dám quên. Sau khi đạt tới Tụ Linh Cảnh, hắn trở lại nguyên trạng, nhìn theo khí tức hoàn toàn không khác gì với thường nhân, nếu không có cường giả cùng cảnh giới tuyệt đối không thể nhìn ra mức độ sâu cạn của hắn. Một đường hắn đi qua giống như thường nhân, không có dẫn tới chú ý của bất kỳ người nào. Ai có thể nghĩ đến, lại có một cái quái thai như thế, chỉ mới rời đi tông môn ba tháng liền từ Luyện Thể tầng chín đột phá mà vào Tụ Linh Cảnh! – Chu Hằng! Ngươi trở về thật đúng lúc, mau đi theo ta! Thường Khang từ bên đường đi ra, thời điểm nhìn thấy hắn không khỏi lộ ra sắc mặt vui mừng. – Chuyện gì vậy? Chu Hằng thuận miệng hỏi. – Phương Kiếm Vũ của Bạch Ngọc Cốc đang ở ngoài cửa khiêu chiến, đã đánh bại Mã Vân Long và Quách Cương, đang kiêu căng thét gào Cửu Linh Tông chúng ta không người! Thường Khang nói đầy vẻ tức giận: – Thật rất đáng hận! Ngươi rời tông môn hơn ba tháng, vị trí thứ nhất không có trận chiến nào, mà Tỉnh sư huynh thì trở thành đệ tử nội môn, nếu không sao có cơ hội cho tên khốn kia phách lối! – Đi xem! Chu Hằng lộ ra một tia sát khí. Cho dù người của Bạch Ngọc Cốc không phải họ Kim, hắn cũng không có một chút cảm tình. – Ừm! Ngươi nhất định phải hung hăng giáo huấn hắn một phen! Tên khốn kia không biết có bao nhiêu kiêu ngạo mà miệng lưỡi thô tục, chúng ta hận không thể cùng tiến lên đánh chết hắn! Thường Khang căm hận nói…
Bạn thấy sao?