Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
“Tốt. Một lời đã định.” Thủy Thiên Nhu vươn một tay ra phát thệ.Lăng Thiên đưa tay phải ra. Nhẹ nhàng ấn tới. Bộp một tiếng nhỏ. Hai bàn tay chạm vào nhau. Lăng Thiên chỉ cảm thấy nơi tiếp xúc trong lòng bàn tay. Một mảnh nhu thuận. Hết sức nhẵn nhụi. Tựa như chạm vào một khối mỹ ngọc tuyệt thế.…
Bạn thấy sao?