Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
Chương 100: Chiến thuật ăn gà
Trong khu rừng rậm mang sắc xanh đen u tối, Tiêu Viêm mặt mày ủ rũ trốn trong một hốc cây, dáng vẻ có phần thê lương.
Xung quanh đều là những đại thụ cổ thụ to bằng vòng tay người ôm, lá cây do bị mưa axit ăn mòn nên rụng lả tả khỏi cành. Dù không khô héo như đám cỏ dại, nhưng chúng cũng bị tổn thương nguyên khí nặng nề, chỉ còn lại những thân cây trơ trụi, giống như đang rơi vào cơn khủng hoảng hói đầu ở tuổi trung niên.
Thực tế, nếu rừng rậm vẫn rậm rạp như trước, Tiêu Viêm đã sớm mượn lá cây che chắn để tiến vào sâu trong rừng rồi, chứ không giống như hiện tại, dù đứng từ xa cũng có thể nhìn thấy bóng người, hoàn toàn không có cách nào ẩn nấp, chỉ có thể bất lực gửi tin nhắn riêng cho Lưu Ái Quốc.
Bỗng nhiên Tiêu Viêm ôm đầu thấp giọng rên rỉ: "A a a! Lưu đại thúc tuyệt đối đừng nói trong nhóm nhé, nếu không ta sẽ bị nhục nhã đến mức không còn mặt mũi nào sống tiếp mất!"
"Nhưng Lưu đại thúc đã nói là đến cứu ta từ sớm, sao mãi vẫn chưa thấy động tĩnh gì, không lẽ là đi vận động những người khác rồi chứ."
Nghĩ đến cảnh mọi người trong nhóm bàn mưu tính kế để giải cứu mình, hắn không nhịn được mà dựng tóc gáy, nổi hết cả da gà.
"Ta sẽ bị Lưu Dương cười nhạo đến chết mất!"
Một lát sau, thấy vẫn chưa có viện binh, hắn lại bắt đầu sợ hãi: "Lưu đại thúc sao vẫn chưa tới? Còn không đến là ta bị bao vây như gói sủi cảo luôn đấy."
Ngay khi hắn đang lo sợ bất an, đinh! Đinh! Hệ thống liên tiếp gửi tới hai thông báo nhắc nhở!
(Người cầu sinh Lưu Ái Quốc 8 yêu cầu truyền tống đến khu vực lân cận của ngươi, có đồng ý hay không?)
(Người cầu sinh Trần Từ 997 yêu cầu truyền tống đến khu vực lân cận của ngươi, có đồng ý hay không?)
(Xét thấy người cầu sinh lần đầu đối mặt với cuộn giấy truyền tống, đặc biệt đưa ra nhắc nhở.)
(1. Sau khi nhận được sự đồng ý của ngươi, người cầu sinh sẽ truyền tống đến gần ngươi, trừ khi hắn sử dụng cuộn giấy để kết thúc truyền tống sớm, nếu không phải sau 12 giờ mới có thể rời đi.
2. Sau khi nhận được sự đồng ý của ngươi, người cầu sinh sẽ truyền tống đến trong phạm vi 10 mét quanh ngươi.)
"A a a a! Còn có cả Trần ca nữa, Lưu đại thúc quả nhiên đã nói cho người khác biết rồi!"
Dù trong lòng gào thét không thôi, nhưng cơ thể hắn vẫn rất thành thật mà nhấn nút đồng ý.
Sau vài giây chờ đợi ngắn ngủi, Tiêu Viêm nhìn thấy cách đó không xa xuất hiện hai bóng người.
Một người dáng người thon dài, mặc quần áo bó sát, trên tay cầm hai cái túi vải. Sau khi xuất hiện, còn chưa đợi hắn nhìn rõ mặt mũi, người này đã lách mình trốn sau một gốc đại thụ, tốc độ nhanh nhẹn khiến người ta phải líu lưỡi.
Người còn lại lưng hùm vai gấu, mặc giáp da màu đen, đầu đội mũ sừng trâu, tay cầm một cây rìu lớn hai lưỡi, khuôn mặt đầy râu quai nón. Sau khi xuất hiện, lão lập tức cảnh giác quan sát xung quanh, nhìn thấy Tiêu Viêm liền hai mắt tỏa sáng, hạ giọng gọi: "Tiểu Hỏa!"
Tiêu Viêm thấy tráng hán sải bước đi tới, theo bản năng nép vào, môi mấp máy, cổ rụt lại giống như đứa trẻ làm sai chuyện, nhỏ giọng gọi: "Lưu đại thúc."
Bốp!
Bàn tay lớn đầy vết chai của Lưu Ái Quốc vỗ một phát giòn giã vào sau gáy Tiêu Viêm.
"Lớn tướng rồi mà người ta nói cái gì cũng tin à? Ngươi không có đầu óc sao? Đã nói bao nhiêu lần là không được dây dưa với bọn Huyết Sát minh nữa, ngươi coi lời ta nói như gió thoảng bên tai hả?"
Lưu Ái Quốc túm cổ áo sau của Tiêu Viêm mắng cho một trận tơi bời, Tiêu Viêm đỏ bừng mặt, rụt cổ lại không dám phản kháng một câu.
"Khụ khụ!"
Trần Từ lúc này đi tới bên cạnh hai người, nghe thấy lời giáo huấn của Lưu Ái Quốc, bỗng cảm thấy mình cũng bị "vạ lây", nhịn không được ho khan hai tiếng ngắt lời: "Lưu đại thúc, Tiêu Viêm chỉ là quá đơn thuần nên bị kẻ lừa đảo che mắt thôi, giờ hắn chắc chắn đã biết sai rồi."
Ngừng một chút, hắn nói tiếp: "Nơi này rất nguy hiểm, người của Huyết Sát minh có thể xuất hiện bất cứ lúc nào, chuyện giáo dục hắn cứ đợi đến khi an toàn rồi hãy nói."
Tiêu Viêm nghe vậy lập tức nhìn Trần Từ với ánh mắt đầy cảm kích. Lúc này hắn mới nhìn rõ tướng mạo của Trần Từ, đúng như ảnh đại diện trên hệ thống, hắn có một đôi mày kiếm, nhưng điều thu hút nhất chính là đôi mắt sáng quắc có thần kia, khi đối diện, hắn thậm chí cảm thấy tâm tư mình như bị nhìn thấu.
Trần Từ cũng là lần đầu tiên nhìn thấy bản thân Tiêu Viêm, so với ảnh chụp thì khác biệt rất lớn. Khuôn mặt vốn có chút nọng sữa giờ đã trở nên góc cạnh cứng cáp, khí chất học sinh trên người đã mờ nhạt đi nhiều, nổi bật nhất chính là mái tóc đỏ rực dày dặn, toát lên một luồng sinh khí hừng hực hướng thượng.
Bốp!
"Chào người ta đi chứ!"
Lưu Ái Quốc nhịn không được lại vỗ vào sau gáy Tiêu Viêm một cái nữa.
Tiêu Viêm đỏ mặt, ấp úng nói: "Trần... Trần ca, làm... làm phiền huynh rồi!"
Trần Từ không để tâm phẩy phẩy tay: "Không có gì, ngươi nên cảm ơn Lưu đại thúc nhất mới đúng, lần này ngươi làm Lưu đại thúc lo sốt vó lên rồi, lần sau không được tùy hứng như vậy nữa."
Hắn lại hỏi: "Bây giờ tình hình thế nào? Người của Huyết Sát minh cách đây bao xa?"
Ngay khi Tiêu Viêm định giới thiệu chi tiết, từ phía xa ẩn ẩn truyền đến tiếng la hét lớn.
"Ở bên kia! Ta nghe thấy bên đó có tiếng động!"
"Nhanh lên! Đừng để hắn chạy thoát."
"Mẹ kiếp, bắt được hắn ta phải xả giận trước đã, mệt chết ta nửa ngày nay rồi."
"Suỵt!"
Lưu Ái Quốc phản ứng cực nhanh, lập tức kéo Tiêu Viêm ngồi thụp xuống.
Trần Từ thì lách mình trốn sau thân cây, nhanh chóng mở một cái túi vải trong tay ra, trong tiếng vo ve kịch liệt, hai trăm con ong bắp cày bay ra, Ong Bắp Cày Vương vẫn đậu trên vai hắn như mọi khi.
Trước khi lên đường, Trần Từ cố ý tìm hai cái túi vải, lần lượt đựng hai trăm con ong bắp cày và năm mươi con ong dú.
Ong dú hiện tại không thể thả ra, nếu không đối tượng bị tấn công đầu tiên chính là Tiêu Viêm và Lưu Ái Quốc.
"Ong Bắp Cày Vương, đi thám thính phương vị và số lượng kẻ địch."
Nhận được mệnh lệnh, Ong Bắp Cày Vương lập tức dẫn đầu bầy ong bay về hướng phát ra âm thanh.
Lưu Ái Quốc nhìn thấy cảnh Trần Từ chỉ huy bầy ong, trong lòng lập tức khẽ động, kéo Tiêu Viêm lại gần rồi nhỏ giọng hỏi: "Trần Từ, bầy ong của ngươi có thể hiểu được tiếng người không?"
"Có thể, ong bắp cày có thể trinh sát số lượng và vị trí kẻ địch. Tiêu Viêm, trong đám Huyết Sát minh có nhân vật nào khó đối phó không?"
Tiêu Viêm cố gắng nhớ lại, ngượng ngùng nói: "Ta chỉ biết một người, lòng bàn tay hắn có thể phóng điện, vừa rồi ta trúng một chưởng, suýt nữa bị hắn đánh cho tê liệt toàn thân."
Nói xong, hắn chỉ vào một mảng đen kịt trên vai phải, trông như vết cháy sém.
Trần Từ thấy lớp giáp da đã bị cháy thủng, hơi kinh ngạc hỏi: "Uy lực lớn vậy sao? Ngươi không bị thương chứ?"
"Chỉ là vết thương nhỏ thôi, khả năng kháng hỏa hoạn của ta khá mạnh. Lúc đó da thịt có bị chín một chút, nhưng ta chỉ thấy đau chứ không ảnh hưởng đến hành động, vừa rồi uống một lọ Sinh Mệnh Chi Thủy nên đã đóng vảy rồi."
Trần Từ vỗ vỗ vai Tiêu Viêm, không tiếp tục đề tài này nữa, không ngờ thằng nhóc này sức chịu đựng cũng khá thật, thịt bị chín mà vẫn có thể không bị ảnh hưởng.
"Bầy ong quay lại rồi." Trần Từ vẫy tay gọi ong chúa, thông qua cảm quan của bầy ong để kiểm tra kết quả trinh sát: "Có 12 người, ở hướng phía trước bên trái khoảng 500 mét, chắc là đã phát hiện ra chúng ta nên đang cẩn thận áp sát."
Lưu Ái Quốc thấp giọng nói: "Trần Từ, ngươi nhiều thủ đoạn, đầu óc lại linh hoạt, ngươi nói xem chúng ta nên làm thế nào, hai chú cháu ta nghe theo ngươi chỉ huy!"
Tiêu Viêm đồng tình gật đầu, cả hai đều nhìn Trần Từ với vẻ mặt nghiêm trọng.
Thời gian gấp rút, Trần Từ cũng không từ chối, mở lời: "Chúng ta sẽ mai phục một trận ở đây, phải đánh cho chúng một vố thật đau. Ngòi độc của ong bắp cày có độc tố gây tê liệt, ta sẽ để bầy ong tấn công trước.
Hai người các ngươi lẻn sang hai bên sườn, khi nghe thấy tín hiệu thì lập tức ra tay, đánh cho chúng không kịp trở tay."
Sau đó hắn chỉ vào mấy con ong bắp cày rồi nói tiếp: "Ong bắp cày sẽ dẫn đường cho các ngươi để vòng qua tuyến đường tiến quân của chúng."
"Được, cứ quyết định vậy đi." "Vâng vâng!"
Hai người lập tức hành động, khom lưng lẻn về phía bên phải, nhưng chưa đi được mấy bước đã nảy sinh vấn đề, cơ thể Lưu Ái Quốc gây ra tiếng động quá lớn, hoàn toàn không thực hiện được những động tác tinh tế như đi vòng để phục kích.
Thế là kế hoạch tạm thời thay đổi, Tiêu Viêm vòng qua bên phải mai phục, còn Lưu Ái Quốc ở lại làm mồi nhử để thu hút hỏa lực.
Trần Từ không quan sát hai người nữa, hắn dựa theo chỉ dẫn của ong bắp cày để tìm một cây đại thụ có tán lá tương đối rậm rạp.
Đứng dưới gốc cây, hắn dùng cảm quan kích hoạt kỹ năng phun tơ của Găng Tay Tơ Nhện ở tay phải.
Phựt! Một luồng tơ nhện bắn ra, dính chặt vào một cành cây trên cao. Hắn dùng lực kéo thử, thấy rất chắc chắn, sau đó mượn lực tơ nhện dễ dàng leo lên trốn trên cây.
"Vị trí này không tệ, an toàn, tầm nhìn tốt, có thể thu hết chiến trường dự kiến vào tầm mắt!"
Trần Từ cúi đầu nhìn xuống, cách mặt đất khoảng bốn năm mét, ánh mắt xuyên qua những thân cây trơ trụi, từ xa có thể thấy bóng dáng Lưu Ái Quốc đang nấp sau một gốc cây.
"Quẻ bói của Mai Rùa Bí Ẩn nói có nguy hiểm nhỏ, thôi thì cứ 'cẩu' một chút cho an toàn là trên hết, địch sáng ta tối, rất thích hợp để dùng côn trùng đánh lén."
Bạn thấy sao?