Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
“A…”Trương Tiểu Nhị hét rầm lên, tình cảnh Lưu Minh không sai biệt lắm với cô, hai người đều ngồi ở trên đất, bịt tai, thể hội một loại thống khổ như thần thức bị xé rách…“Tâm nhược băng thanh, thiên tháp bất kinh, nhĩ thanh mục minh, bách tà bất thanh!” Thanh âm Diệp Thiếu Dương như một dòng suối…
Bạn thấy sao?