Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
Diệp Thiếu Dương cười ha hả, “Vậy con nợ người ân tình.” Thanh Vân Tử hừ một tiếng, “Không có tâm trạng giỡn với ngươi, hết việc rồi, ta đi đây. Tiểu súc sinh ngươi về sau đừng có gọi ta nữa, sự tình của nhân gian ta không quan tâm!” Nói xong cuốn lấy tấm “khăn trải bàn” bằng hoàng phù kia lại,…
Bạn thấy sao?