Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
Mấy phút sau, Diệp Thiếu Dương thở phào một cái, mở mắt ra. “Anh thành công rồi?” Đặng Tuệ tò mò hỏi. “Thành công.” Diệp Thiếu Dương cười với cô, “Cô nghỉ ngơi một chút đi, khi nào trở về tôi lại cám ơn cô.” “Nghỉ ngơi gì?” Vừa mới dứt lời thì trán bị dán linh phù, hồn phách được thu vào trong.…
Bạn thấy sao?