Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
Lưu Tứ còn nhớ rõ lúc ấy ôm cô bé vào trong lòng, trêu cô bé bật cười loại vui sướng đó. Mặc kệ nói như thế nào, chung quy là con gái của mình… “Cha, đừng bỏ con, cha…” Tiểu cô nương đáng thương nhìn hắn, vươn hai tay, tựa như muốn cho hắn ôm một cái. Con gái… Lưu Tứ cũng vươn tay. Diệp Thiếu…
Bạn thấy sao?