Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
Diệp Thiếu Dương lúng ta lúng túng vươn tay, bắt với cô một cái. “Anh phải tốt đó, tạm biệt, một trăm năm sau, chúng ta gặp lại.” Ngô Đồng nói xong, trở về đến trước phòng của mình, lau khô nước mắt, sau đó mở cửa đi vào. Diệp Thiếu Dương ngây ngốc đứng ở cửa, qua thật lâu mới về phòng của mình.…
Bạn thấy sao?