Group hỗ trợ & Thảo luận: NHÓM Facebook

Mô Phỏng Thêm Chịu [...] – Chương 38

Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!

【 Đám binh sĩ này ít nhất đều có trình độ Tam Lưu Võ Giả, tại Khánh quốc đã có thể được xưng là tinh binh, nhưng ở trước mặt ngươi, chúng còn chẳng khó giết hơn những dân thường đang bị trói bên cạnh. 】

【 Trong chốc lát, đã có ba mươi bảy kẻ bỏ mạng dưới tay ngươi. Giờ khắc này, trong mắt đám quân sĩ này, ngươi chẳng khác nào Sát Thần. Chúng hoảng loạn kêu gào bỏ chạy, vì chúng chạy tán loạn khắp bốn phương tám hướng nên việc ngươi truy sát trở nên vô cùng khó khăn. 】

【 Mười phút sau, ngươi vung đao chém xuống đầu tên lính thứ sáu mươi bảy. Nhìn những tốp lính khác đang ở cách ngươi gần nhất cũng gần ngàn mét, ngươi thở dài dừng bước truy sát. 】

【 Bởi vì kình khí của ngươi đã chẳng còn lại bao nhiêu, chỉ chừng nửa thành. 】

【 Từ lúc bắt đầu lên đường, cho đến khi truy cầu tư thế chiến đấu nghiền ép, toàn lực vận chuyển khinh công, rồi lại liên tục truy sát binh lính... có thể kiên trì đến tận bây giờ, tổng lượng kình khí của ngươi đã thuộc hàng đứng đầu trong cùng cảnh giới rồi. 】

【 (Nếu không phải đám binh lính phía sau bắt đầu bỏ chạy, ngươi tiết kiệm một chút thì vẫn có thể giải quyết hết bọn chúng trước khi kình khí hao hết.) 】

【 Ngươi trở về Tiểu Hà thôn, dân làng đang tự giúp nhau tháo bỏ trói buộc, sau đó từng người dìu đỡ nhau. Hơn trăm người đã hoàn toàn tự do, họ nhìn ngươi với ánh mắt nửa là e ngại, nửa là cảm kích. 】

【 Một lão giả trong thôn bước ra, hỏi ngươi nên làm thế nào cho phải. Ngươi trầm mặc một chút, nói cho họ biết có hai con đường có thể đi. 】

【 Con đường thứ nhất, làm bộ như không nghe thấy lời quân quan nói “phụng Khánh quốc chi mệnh đồ thôn”, coi như là Chân Võ Quốc đột kích, may mắn được đại hiệp đi ngang qua cứu giúp, sau đó toàn thôn cầu xin thành chủ xung quanh thu lưu. 】

【 Con đường thứ hai, cái Khánh quốc cứt chó này không thể ở lại được nữa, chi bằng đi Võ Quốc, vừa hay đường cũng gần, đi chừng mười dặm là tới. 】

【 Chúng dân làng ý kiến khác nhau, một số người cho rằng cứ tha thứ cho Khánh quốc đi, chuyện đã qua thì cho nó qua, không lẽ lại đồ thôn chúng ta lần nữa? Nhưng trong tiếng khóc nức nở “nhà bị đốt rồi” của vài đứa trẻ, những người này lặng lẽ chuyển ý, cuối cùng nhất trí quyết định bỏ trốn sang Võ Quốc. 】

【 Khi ngươi rời khỏi Tiểu Hà thôn, để mặc cho họ thu dọn tài sản, không muốn quản thêm nữa thì sắc mặt bỗng biến đổi. Ở phương hướng cách đó hơn hai mươi dặm, lại có khói lửa bốc lên. 】

【 Ngươi vừa định hướng đó là Khoai Lang Thôn, thì đột nhiên, vị trí của Sườn Núi Thổ Thôn cũng dấy lên khói dày đặc! 】

【 “Ta thật ngốc, thật sự. Ta chỉ biết binh lính muốn đồ thôn, nên mới chạy đến Tiểu Hà thôn nơi xuất hiện binh lính; ta không biết những thôn khác cũng sẽ có...” 】

【 Ngươi biết bản thân không thể thay đổi được chiến tranh đã bùng nổ. Bây giờ nội lực của ngươi chẳng còn lại mấy, chỉ bằng vào thân thể thì ngay cả tên quân quan trước đó ngươi cũng không đánh lại —— nhiều nhất chỉ có thể đánh với hạng Nhất Lưu Võ Giả có tư chất trung bình mà thôi. 】

【 Dân thường ở hai ngôi làng kia bây giờ có thể vẫn còn sống, nhưng sinh mệnh của họ đã định sẵn sẽ kết thúc vào ngày hôm nay. Ngươi muốn thay đổi lịch sử, nhưng sức mạnh của Nhất Lưu Võ Giả vẫn quá yếu ớt... 】

【 Ngươi chọn rời đi. 】

【 Cùng năm đó, không chỉ chiến tranh bùng nổ, ngươi còn phát hiện mình đang gánh lệnh truy nã của cơ quan chức năng Khánh quốc! 】

【 Lý do truy nã là: Ngươi đại diện Võ Quốc ép buộc dân làng biên giới Khánh quốc bỏ trốn sang Võ Quốc, sát hại hơn mười quân sĩ đến ngăn cản. Đồng thời, quân đội Võ Quốc còn tàn nhẫn huyết tẩy hai ngôi làng khác không chịu bỏ trốn để trả thù... 】

【 Trong lệnh truy nã, ngươi bị mô tả là kẻ tội ác tày trời, là kẻ lén lút được ngụy trang tỉ mỉ. Tuy trong đó có nhiều lỗ hổng và điểm đáng ngờ, nhưng người thực sự đi thám hiểm chân tướng thì chẳng có lấy một ai. 】

【 Cũng như việc Khánh quốc chủ động khơi mào chiến tranh lần này, ai quan tâm chân tướng là bên nào đồ thôn chứ? Chân tướng thực sự chỉ có một: Khánh quốc muốn đánh nhau, vì vậy liền muốn khởi xướng chiến tranh! 】

【 Sau đợt giao chiến đầu tiên giữa quân đội hai nước, bầu không khí đã được đẩy lên cao, nguyên nhân gây ra chiến tranh đã chẳng còn ai để ý, thứ người ta quan tâm chỉ là trận chiến tranh này mà thôi! 】

【 Tại Khánh quốc, thanh danh ngươi rớt xuống ngàn trượng. Phát hiện mình bị truy nã, ngươi lập tức lên đường, chuẩn bị hướng tới Võ Quốc. 】

【 Trên đường đi, có kim bài danh bộ vượt qua một châu để đuổi bắt ngươi, có thiếu hiệp trẻ tuổi lòng mang chính nghĩa muốn cùng ngươi một trận chiến. Đối với những người này, ngươi không khách khí. 】

【 Ngươi biết họ không rõ chân tướng, vì vậy không hạ sát thủ —— nhưng ngươi không phải thánh hiền. Vì kẻ này không có mắt nhìn thấu chân tướng, vì thiếu hiệp này không phân tốt xấu đã vọng động với người tốt: Vậy thì không cần phải đi giang hồ nữa. 】

【 Ngươi không giết người, nhưng ngươi phế bỏ họ, phá hủy một phần kinh mạch, để họ tuy vẫn có thể sống như người thường, nhưng vĩnh viễn mất đi nội kình hoặc kình khí, không thể phục hồi hay tiến bộ được nữa. 】

【 Về phần sau khi họ mất đi công lực có bị kẻ thù trả thù hay không... Họ đã từng cân nhắc đến kết cục của ngươi sau khi bị bắt chưa? Bất quá là nợ máu trả máu, công bằng cả thôi. 】

【 Trong lòng ngươi tự có một thước đo, tiêu chuẩn kép cũng được, dối trá cũng được, ngươi chỉ thuận theo lòng mình mà làm việc. 】

【 Cuối năm, ngươi tránh được sự truy đuổi của một Võ sư, bước vào Võ Quốc: Trong kiếp này, ngươi còn chưa từng tới nơi đây! 】

【 Đại Khánh năm 286 (lười đổi lịch pháp), ngươi định cư tại Võ Quốc. Khác một quốc gia, phong bình của ngươi lại đảo ngược một trăm tám mươi độ. Dân chúng Khánh quốc không tin “chân tướng” của Võ Quốc, mà Võ Quốc có những người được ngươi cứu ở Tiểu Hà thôn, họ đều biết ngươi là một hiệp khách chính đạo. 】

【 Ngươi ở lại “Quá Chỉ Thành” thuộc Võ Quốc. Sau một thời gian ngắn, ngươi phát hiện Võ Quốc không hổ với quốc danh, thượng võ chi phong vô cùng nồng đậm, võ thuật lớp học khắp nơi đều có, thường xuyên tổ chức lôi đài thi đấu hoặc các đại hội luận võ. 】

【 Đại Khánh năm 287, ngươi nghe nói Tông Sư Hội sắp cử hành. Hội này do Đạo Môn khởi xướng, rộng mời tông sư các nước tụ họp tại Đạo Sơn của Khánh quốc, cùng luận võ đạo, trao đổi tâm đắc, đồng thời cũng luận bàn cao thấp. 】

【 Tuy Võ Quốc và Khánh quốc hiện đang trong tình trạng chiến tranh, nhưng giang hồ và chiến tranh vốn tách biệt. Nếu võ giả nhập ngũ kiến công lập nghiệp, thì họ đã thoát ly thân phận “hiệp khách” để chuyển thành võ tướng. 】

【 Mà các tông sư tiến đến Võ Quốc rõ ràng là với thân phận người trao đổi võ đạo, hai nước giao chiến còn không chém sứ, họ không lo lắng chút nào về sự an nguy tại nơi này. 】

【 Ngươi do dự một chút, quyết định vẫn là không đi nhắc nhở. Sống ở đây một năm, ngươi hiểu rõ lòng dạ người võ đạo nước này, ngay cả khi ngươi nói với họ có thể sẽ có phục kích, họ cũng sẽ cảm thấy là ngươi không phóng khoáng, đem Đạo Môn Khánh quốc xem thường rồi. 】

【 Dùng ví dụ việc Khánh quốc giết người của chính mình để khởi xướng chiến tranh, nói cho họ biết Tông Sư Hội cũng sẽ như vậy sao? 】

【 Đừng nói giỡn! Đạo Môn người ta là võ giả, sao có thể giống lũ quan viên hèn hạ kia được? 】

【 Vừa nghĩ tới sau chuyến này, tông sư Võ Quốc bị chôn giết, dẫn đến một đại tông sư giận dữ xuất thế, khiến Võ Quốc vốn chỉ chiến đấu với binh lính Khánh quốc bắt đầu đồ thành, ngươi liền cảm thấy một trận bất đắc dĩ. 】

【 Ai! Khánh quốc! 】

【 Cùng đám trùng trĩ này, không cách nào đồng tâm hiệp lực đánh lại lũ dị ma sẽ giáng lâm sau vài chục năm nữa (tuy đồng tâm hiệp lực cũng không đánh lại). 】

【 Tâm ngươi mệt mỏi rồi. 】

【 Đại Khánh năm 288, những gì nên xảy ra vẫn đúng hạn xảy ra. Ngươi đã tìm được cảm giác tạo dựng “kình lực tuần hoàn”, trong vòng hai năm tất nhập Võ sư. 】

【 Tại Võ Quốc, ngươi một lòng luyện võ. Nhất Lưu Võ Giả vẫn quá yếu, căn bản bất lực ngăn cản một trận chiến tranh, ngay cả kíp nổ chiến tranh cũng không bóp tắt nổi. 】

【 Đại Khánh năm 289, Nhật Diệu Quyết đại thành, thực lực ngươi đã có thể so với hạng Võ sư. Trên thực tế, mấy năm này các đối thủ ngươi khiêu chiến cũng đều là Võ sư, lúc đầu hầu như bại nhiều thắng ít, bây giờ tỷ lệ thắng càng ngày càng cao. 】

【 Đại Khánh năm 290, ngươi 35 tuổi, nền tảng tăng phúc 266%. Năm này, ngươi rốt cục hoàn thành kình lực tuần hoàn, bước vào cảnh giới Võ sư! 】

【 Võ sư, đem hết toàn lực có thể địch Thiên Quân, kình khí tại thể nội hình thành tuần hoàn lưu động, không chỉ tốc độ khôi phục là mấy lần Nhất Lưu Võ Giả, mà còn có thể tùy thời điều động, từ bất kỳ bộ vị nào trên cơ thể thuấn phát mà ra! 】

【 Kình khí của Nhất Lưu Võ Giả vẫn hiện ra một luồng hoặc một đoàn lưu động trong cơ thể, theo tâm ý biến động, có thể di chuyển nhanh chóng, giải phóng ra từ tay hoặc chân, mà Võ sư căn bản không cần quá trình “di động” này! 】

【 Ngày hôm nay, thành chủ Quá Chỉ Thành vì ngươi tổ chức khánh võ yến, khách lạ bát phương tụ họp. Trong yến hội, có ba vị Võ sư hướng ngươi khiêu chiến, họ không có ác ý, chỉ đơn thuần muốn thử xem tiêu chuẩn của vị tân tấn Võ sư là ngươi. 】

【 Trong ba người, hai tên chỉ có thể coi là Võ sư phổ thông, nhưng lại có một người khi giãn cơ thể, trên thân truyền đến từng đợt tiếng nổ như hạt đậu, hắn đã chạy tới giai đoạn “gân cốt tề minh”, hơn nữa còn không cạn! 】

【 Sau đó, ngươi ba trận chiến ba thắng, danh dương mười sáu thành vùng lân cận! 】

Bất nhập lưu: Cơ thể khỏe mạnh + biết chút thiên môn võ kỹ

Hạ lưu: → Cơ bắp → Khí huyết → Màng da

Nhị Lưu: → Nội kình tăng phúc → Khí lực hợp nhất → Thay máu ngưng thịt

Nhất lưu: → Kình lực ngoại phóng → Tạng phủ cực thắng → Kình lực tận xương

Võ sư: → Kình lực tuần hoàn → Gân cốt tề minh → Võ đạo ý chí

( Tinh khí thần hợp nhất ↓)

Võ đạo bước đầu tiên:

Tông Sư: → Khí xâu quanh thân → Kình lực rèn tủy → Liền thành một khối → Thần ý hiện hình

Đại tông sư: → Không Lọt Kim Thân → Thực cương hóa vật → Khí huyết lò luyện → Thiên Nhân giao cảm

(???↓)

Võ đạo bước thứ hai:

Thiên Nhân?:

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...