Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
– Buông ta ra! Sở Ngọc Yên thân thể run lên, hít sâu một hơi quay đầu nhìn Mạnh Hạo, dường như dùng hết khí lực toàn thân nói từng chữ từng chữ. Mạnh Hạo nhíu mày. – Không buông sao, giống như ở đáy vách đá năm đó sao? Sở Ngọc Yên nói châm chọc. – Thân thể cô nương giờ này còn suy nhược, không cần…
Bạn thấy sao?