Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
Chương 10: Xem TV
Đúng lúc Kiều Tang đang ngây ngô cười thì điện thoại chấn động một chút, là Phương Tư Tư gửi tới.
Kiều Tang thu lại biểu cảm, nhấn vào xem mới chú ý tới cô bạn cùng bàn đã gửi liên tiếp tám chín tin nhắn từ ngày hôm qua đến giờ.
【 Sao hôm nay cậu không đến lớp? 】
【 Tớ vừa nghe người ta nói hôm qua lão chủ nhiệm gọi mẹ cậu đến trường, là thật sao!!! 】
【 Cậu bị điểm 0 nên mẹ cậu biết rồi à? 】
【 Sao cậu không trả lời tớ 】
【 Có đó không? Có đó không? 】
【 Sao hôm nay cậu vẫn không đến lớp! 】
【 Sao mẹ cậu lại đến trường lần nữa, cậu không xảy ra chuyện gì chứ! 】
Tin nhắn cuối cùng là vừa gửi tới.
【 Cậu bốc hơi khỏi nhân gian rồi à? 】
Kiều Tang gõ phím trên điện thoại.
【 Còn sống 】
Rất nhanh đã nhận được phản hồi.
【 Oa oa, hóa ra cậu vẫn còn sống 】
【 Hai ngày nay sao không thấy đến trường, cậu không biết mặt lão chủ nhiệm đen như đít nồi đâu 】
Kiều Tang suy nghĩ một chút.
【 Hiện tại là mùa hè, cậu chắc là ông ấy không phải bị phơi nắng đen đi không? 】
……
Trò chuyện vài câu, Kiều Tang kể lý do xin nghỉ cho Phương Tư Tư.
Phương Tư Tư căn bản không tin.
Không phải cô coi thường Kiều Tang, mà là chuyện tự chủ thức tỉnh từ trước đến nay chỉ xảy ra trên người những kẻ thiên phú dị bẩm.
Cơ bản đều là nhóm người có thành tích tốt nhất trường, cho dù có vài cá biệt không ham học, cũng sẽ đặc biệt xuất sắc ở phương diện khác.
Còn như Kiều Tang, thành tích còn kém hơn cả cô, tuyệt đối không thể nào.
Kiều Tang cũng không biện giải, chỉ vào phòng chụp lại tờ giấy chứng nhận tự chủ thức tỉnh gửi qua.
Phía bên kia im lặng không động tĩnh.
Hơn mười phút sau, Phương Tư Tư mới gửi tin nhắn tới.
Kiều Tang cúi đầu nhìn, khóe miệng giật giật.
【 Giàu sang chớ quên nhau 】
……
……
Kiều Tang không quên Béo Gia Cưu, cô đi đến tủ bếp lấy thức ăn chuyên dụng cho nó đặt trước mặt rồi mới nghĩ đến bản thân.
Đơn giản làm một bát cơm chiên trứng giải quyết vấn đề no bụng, thời gian đã là 14 giờ 07 phút chiều.
Có lẽ do cả buổi sáng bận rộn, Hỏa Nha Cẩu cuộn tròn trên ghế sofa ngủ say sưa.
Kiều Tang không quấy rầy nó.
Vốn dĩ cô định chiều nay mang theo chứng nhận đến Ngự Thú Trung Tâm một chuyến, nhưng thấy Hỏa Nha Cẩu ngủ ngon như vậy, cô bèn thay đổi ý định.
Kiều Tang nhẹ bước vào phòng, cầm cuốn 《 Phân tích Siêu phàm Sinh vật - Lớp 9 học kỳ 2 》 tựa vào giường đọc.
Vừa rồi lúc tra cứu Ngự Thú Điển và chuyện về người tự chủ thức tỉnh trên điện thoại, cô mới biết kỳ thi trung khảo không hề đơn giản như lời bạn cùng bàn nói.
Trung khảo chỉ thi những kiến thức trên giấy, đợi đến khi sóng kích thích thức tỉnh rồi sẽ cộng thêm một phần điểm khai phá não vực, khai phá 1% là 20 điểm, 2% là 40 điểm.
Trong tổng điểm 650, phần này thực sự không tính là bao nhiêu.
Bộ Giáo dục rất coi trọng người tự chủ thức tỉnh, mỗi năm đều đưa ra một loạt chính sách tuyển sinh, nhưng không có chính sách nào cho phép thi điểm 0 mà vẫn được vào trường trung học Ngự Thú.
Trường trung học nghề thì có thể vào, nhưng Kiều Tang không muốn.
Người tự chủ thức tỉnh có thể thông qua hai con đường là cử tuyển và đặc chiêu để vào trường trung học Ngự Thú.
Cử tuyển ngoài danh ngạch đề cử còn phải xem thành tích ba năm sơ trung, từ trường học chuyển hồ sơ học sinh có liên quan đến trường trung học Ngự Thú muốn cử tuyển để xét duyệt tư cách nhập học.
Với thành tích đứng thứ ba từ dưới đếm lên mỗi năm của Kiều Tang, dù cô có là người tự chủ thức tỉnh, nhà trường e là cũng chẳng còn mặt mũi nào để đề cử.
Còn lại đặc chiêu là lựa chọn của Kiều Tang.
108 trường trung học Ngự Thú tại Hàng Hồng Kông mỗi năm đều đưa ra chính sách đặc chiêu, mỗi người được đăng ký tối đa hai trường, chờ hồ sơ xét duyệt thông qua là có thể tham gia kỳ thi tương ứng.
Người vượt qua kỳ thi đặc chiêu vẫn phải tham gia trung khảo.
Thành tích trung khảo đạt tới điểm chỉ định mới có thể vào trường trung học Ngự Thú.
Tuy điểm chỉ định của mỗi trường khác nhau, nhưng có một điểm chung —— trung khảo.
Kiều Tang có chút bất đắc dĩ, kết quả cuối cùng vẫn là phải thi.
……
……
Hoàng hôn buông xuống, trong phòng khách truyền đến tiếng kêu của Hỏa Nha Cẩu.
Kiều Tang buông sách ra khỏi phòng.
“Nha!”
Hỏa Nha Cẩu phóng người nhảy vào lòng Kiều Tang.
Kiều Tang vuốt ve đầu Hỏa Nha Cẩu, lòng mềm nhũn.
Chẳng còn cách nào khác mới chọn Hỏa Nha Cẩu vì thấy thuận mắt, không ngờ lại ngoan ngoãn đến thế, đây chắc hẳn chính là duyên phận.
Một người một thú ngồi trên ghế sofa xem TV.
Béo Gia Cưu với thân hình to lớn ngồi dưới đất.
Hỏa Nha Cẩu chưa từng thấy vật gì mới lạ như vậy, đôi mắt lộ vẻ phấn khích.
Nếu không phải Kiều Tang đang ôm trong lòng, e là nó đã sớm chạy đến dán mặt vào màn hình TV xem rồi.
Trong TV đang phát dự báo thời tiết.
Một nữ nhân mặc tây trang giỏi giang dùng giọng phổ thông tiêu chuẩn nói: “Theo hiện tượng thiên văn oa oa thí nghiệm, ngày mai Bàn Đài thị trời trong chuyển nhiều mây, nhiệt độ từ 30℃ đến 36℃, khuyến nghị mặc…”
Mắt chó của Hỏa Nha trợn to, tại sao bên trong lại có người?
Kiều Tang đổi kênh.
Trong xã hội ngự thú muốn có tỉ lệ người xem cao, ngự thú sư và siêu phàm sinh vật mới là mã lưu lượng chính xác.
Các đài truyền hình lớn rõ ràng nắm giữ tinh túy này, tùy tiện đổi đài nào cũng là các bản tin liên quan đến ngự thú sư.
“Vương Điển Áo tiên sinh, chuyện tình cảm giữa ngài và La Đường nữ sĩ là thật sao?” Phóng viên dí micro suýt nữa chạm vào mặt thanh niên.
“Là thật.” Thanh niên hào phóng thừa nhận.
“Sắp tới hai người đều tham gia đại tái khu vực Dự Hoa, nếu thi đấu gặp nhau, ngài có nhường không?” Một phóng viên khác hỏi tiếp.
“Sẽ không, La Đường là một ngự thú sư ưu tú, nếu đối đầu với cô ấy, tôi không có trăm phần trăm nắm chắc.” Thanh niên cười trả lời.
“Xin hỏi ngài Giáp Đạp Tiêm Hùng……”
Kiều Tang đổi kênh, hình ảnh chuyển đổi, một con Lôi Giác Tê màu xanh đen xuất hiện trước mắt Hỏa Nha Cẩu.
Ánh mắt nó hung mãnh, hai chân sau thô tráng không ngừng cày xới mặt đất, hồ quang màu tím lan tràn khắp người, phát ra tiếng kêu “chi chi”, như thể giây tiếp theo sẽ lao ra khỏi TV.
Cơ thể Hỏa Nha Cẩu cứng đờ, lông tóc chậm rãi dựng đứng.
“Lôi Giác Tê đã kiên trì dưới cơn gió lốc của Hắc Phong Lang! Nó không hề lùi bước! Nhìn dáng vẻ nó như muốn tung ra tuyệt chiêu, không biết tuyển thủ Hứa Thuyền tiếp theo sẽ làm gì!” Bình luận viên kích động thuyết minh.
Đây là chương trình phát lại, các khu vực mỗi năm đều tổ chức nhiều cuộc thi khác nhau, kênh thi đấu mà Kiều Tang đang xem là kênh chuyên phát sóng các cuộc thi ngự thú sư tại Hàng Hồng Kông.
Màn ảnh cắt sang con Hắc Phong Lang toàn thân màu đen.
Trong đôi mắt màu lam của Hắc Phong Lang mang theo sát khí, trên người chảy máu, mũi thở hổn hển, vì lông màu đen nên vết thương không rõ ràng, chỉ có vài giọt máu rơi trên mặt đất mới thấy được nó đã bị thương.
Hỏa Nha Cẩu thả lỏng người lại.
“Hắc Phong Lang sau khi sử dụng gió lốc, thể lực rõ ràng đã giảm sút……”
Bình luận viên chưa nói dứt lời, hình ảnh lại quay về phía Lôi Giác Tê.
Chỉ thấy hồ quang tím trên người nó càng lúc càng thịnh, khi lan tràn khắp toàn thân khoảng hai mét thì cuối cùng cũng bùng nổ.
“Ầm!”
TV phát ra tiếng nổ dữ dội, báo hỏng……
Không khí như đông cứng lại.
Kiều Tang máy móc nhìn về phía Hỏa Nha Cẩu, ánh mắt dại ra, há miệng định nói gì đó nhưng chưa kịp thốt nên lời.
“Nha!” Hỏa Nha Cẩu quay đầu vùi vào lòng Kiều Tang.
Cái thứ to xác trong cái hộp vừa nãy làm nó sợ chết khiếp!
Bạn thấy sao?