Group hỗ trợ & Thảo luận: NHÓM Facebook

Ngự Thú Bắt Đầu [...] – Chương 20

Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!

Chương 20: Cửa xe mở

Xe buýt hơi nghiêng đi một chút.

Tài xế cố gắng trấn định để lái xe, nhưng mồ hôi chảy ròng ròng trên trán đã bán đứng hắn.

“Trạm tiếp theo còn bao lâu nữa?” Một giọng nói vang lên, phá vỡ bầu không khí yên tĩnh.

“Còn khoảng 5 phút nữa.” Có người đáp.

Bên trong xe buýt lại trở nên lặng ngắt như tờ.

“Ngươi có thể để Hỏa Nha Cẩu ngửi thử mùi trên người ngươi không? Có lẽ Hỏa Nha Cẩu có thể ngửi ra thứ đó đang ở đâu.” Ngay trong tình cảnh tĩnh lặng, Kiều Tang đột nhiên lên tiếng.

Nữ học sinh chưa kịp đáp lời, người đàn ông mặt chữ điền đứng bên cạnh nàng đã cười lạnh: “Cho dù thật sự có U Linh hệ siêu phàm sinh vật trên xe, ngươi xác định muốn tìm nó ngay lúc đang lái xe sao? Vạn nhất chọc giận nó gây ra chuyện gì, ngươi chịu trách nhiệm nổi không?”

“Đúng vậy, đợi xe tới trạm tiếp theo dừng lại rồi hãy tính.”

“Việc này phải liên hệ Tuần Sát Bộ tới giải quyết, chúng ta đừng có rước thêm phiền phức.”

“Phải rồi, số điện thoại Tuần Sát Bộ là bao nhiêu nhỉ? Để ta gọi.”

“Hình như là 669.”

“…… Đó là Quản Khống Bộ.”

Mọi người trên xe buýt ngươi một câu ta một câu thảo luận.

“Không phải U Linh hệ.” Kiều Tang nói.

“Sao ngươi biết không phải?” Có người hỏi.

“Nói phát hiện có động tĩnh là ngươi, nói không phải cũng là ngươi, ngươi đang đùa bọn ta đấy à?” Người đàn ông mặt chữ điền quát lên.

Kiều Tang nhìn qua, mỉm cười nói: “Đại thúc, ta cảm thấy từ lúc bắt đầu ngươi đã rất nhắm vào ta.”

Người đàn ông mặt chữ điền mở to mắt, quát: “Ta mới 24 tuổi!”

“Đại thúc, giọng ngươi hơi lớn đấy.” Kiều Tang ngoáy ngoáy lỗ tai nói.

Người đàn ông mặt chữ điền hung ác trừng mắt nhìn Kiều Tang, vẻ mặt dữ tợn, nếu không phải kiêng dè con Hỏa Nha Cẩu trước mặt nàng, e rằng giây tiếp theo hắn đã động thủ rồi.

“Tại sao không phải U Linh hệ?” Lúc này nữ học sinh hỏi.

“Sủng thú của dì ngồi ghế bên kia là Từ Hãn Thử, nếu xung quanh có U Linh hệ siêu phàm sinh vật xuất hiện, đuôi của nó sẽ dựng lên hình tia chớp, nhưng hiện tại đuôi nó đang rủ xuống vuông góc.” Kiều Tang chỉ vào sủng thú trên vai người dì ngồi ghế bên giải thích.

Nữ học sinh ngẩn ra một chút, hồi tưởng lại, hình như đúng là có chuyện như vậy……

Từ Hãn Thử có phản ứng từ trường, có thể cảm nhận được những động tĩnh từ trường đặc thù.

Những sinh vật như U Linh hệ siêu phàm vốn có từ trường khác người, sẽ khiến Từ Hãn Thử vô thức kích thích thùy đỉnh đại não, khiến đuôi nó dựng lên hình tia chớp.

Nhưng sách giáo khoa là sách giáo khoa, việc áp dụng nội dung chuyên môn này vào thực tế ngay lập tức là điều nàng không ngờ tới……

“Đúng đúng, Từ Hãn Thử nhà ta đúng là như vậy.” Người dì ngồi ghế bên phản ứng lại, gật đầu nói.

Nữ học sinh nghe vậy không còn do dự nữa, nói: “Ngươi ngửi đi.”

Kiều Tang gật đầu với Hỏa Nha Cẩu.

Hỏa Nha Cẩu ngoan ngoãn tiến lại gần nữ học sinh ngửi ngửi.

Kiều Tang chú ý tới, cơ mặt của người đàn ông mặt chữ điền đứng bên cạnh lập tức căng cứng lại.

Hỏa Nha Cẩu ngửi một hồi, lại ngửi ngửi không khí xung quanh, rồi quay sang sủa về phía người đàn ông mặt chữ điền.

“Sủa cái gì mà sủa, con chó chết!” Người đàn ông mặt chữ điền dữ tợn nói.

“Nha!”

Lông Hỏa Nha Cẩu dựng đứng cả lên, tứ chi dùng sức, bộ răng sắc nhọn lộ ra rõ rệt, hiển nhiên đã bị người đàn ông trước mắt chọc giận.

Người đàn ông mặt chữ điền hoảng sợ, nhưng vẫn cố chống cự không lùi bước.

Hắn nhìn về phía thiếu nữ đang ôm Hỏa Nha Cẩu, muốn nàng quản giáo sủng thú của mình cho tốt, kết quả phát hiện thiếu nữ đang nhìn mình với vẻ mặt vô cảm, ánh mắt lạnh băng, cảm giác còn đáng sợ hơn cả Hỏa Nha Cẩu……

Kiều Tang cảm thấy mình lúc này vô cùng bình tĩnh, nàng chậm rãi vuốt ve lưng Hỏa Nha Cẩu, ý đồ trấn an để nó không xù lông.

Không được ra tay tấn công trước, Liên Minh đã quy định rõ Ngự Thú Sư cấm sử dụng sủng thú tấn công dân thường, dù có muốn tấn công cũng không thể lộ liễu như vậy, nơi này còn cả một xe người.

Người đàn ông này rõ ràng có vấn đề, lúc trước nàng nói Hỏa Nha Cẩu cảm ứng được thứ gì đó phản ứng kịch liệt nhất chính là hắn, Hỏa Nha Cẩu cũng ngửi thấy trên người hắn có mùi giống hệt trên người nữ học sinh.

Nếu nói có thứ gì đó đột nhiên xuất hiện trên người người khác rồi lại biến mất thì không thể nào là do chính chủ làm được.

Kẻ này đang giở trò trên xe buýt, hoặc là vì tiền hoặc là vì sắc.

Thứ đó khiến Hỏa Nha Cẩu không thể cảm ứng được ngay lập tức, nữ học sinh cũng không hề hay biết, nếu bị đụng chạm cơ thể chắc chắn phải có phản ứng.

Không phải vì sắc.

Vậy thì là vì tiền.

“Ngươi có bị mất đồ gì không?” Kiều Tang quay đầu hỏi nữ học sinh.

Nữ học sinh ngẩn người, phản ứng lại liền kiểm tra túi xách và túi áo, qua hai giây.

“Mẹ kiếp, điện thoại của ta đâu rồi!”

Quả nhiên, Kiều Tang thầm nghĩ.

Mọi người trên xe thấy vậy cũng bắt đầu kiểm tra tư trang.

“Điện thoại của ta cũng mất rồi!”

“Ví tiền của ta cũng thế!”

“Còn cả sợi dây chuyền ta mua cho bạn gái cũng không thấy đâu!”

“Đế giày tăng chiều cao của ta đâu rồi!!!”

“Sủng thú Sàn Sạt Quả của ta nữa, á á á!”

Chỉ một hồi kiểm tra, một phần ba người trên xe buýt phát hiện đồ đạc của mình đã không cánh mà bay.

Kiều Tang nhạy bén nhận ra những người bị mất đồ đều tập trung ở khu vực giữa xe buýt.

Kiều Tang nhìn người đàn ông mặt chữ điền, càng thêm khẳng định suy đoán của mình.

Người đàn ông mặt chữ điền thấy Kiều Tang nhìn mình, sắc mặt khó coi đến cực điểm, nghiến răng nói: “Điện thoại của ta cũng mất rồi!”

Kiều Tang: “……”

“Ai da…… Ta với sủng thú của ta một khắc cũng không thể rời xa……”

Đúng lúc này, một tiếng chuông điện thoại vang dội phát ra từ người đàn ông mặt chữ điền.

Người đàn ông: “……”

Ánh mắt mọi người đồng loạt đổ dồn về phía hắn.

Người đàn ông mặt chữ điền cười gượng gạo: “Hóa ra vẫn ở trên người ta, vừa nãy tìm không thấy.”

Kiều Tang hỏi: “Ngươi là Ngự Thú Sư đúng không?”

Sắc mặt người đàn ông mặt chữ điền trầm xuống, chưa kịp nghĩ cách trả lời.

“Hắn đúng là Ngự Thú Sư, trên người hắn còn đeo huy chương Ngự Thú Sư kìa!” Nữ học sinh nhận ra sự bất thường của hắn, kích động nói.

Những Ngự Thú Sư đã đăng ký với Liên Minh đều sẽ được cấp huy chương tương ứng, ví dụ như Ngự Thú Sư cấp F sẽ có nền màu trắng, phía trên là huy hiệu Ngự Thú Liên Minh kèm theo chữ F.

Có người thích đeo, có người không, những người không thích đeo cơ bản đều là Ngự Thú Sư cấp thấp.

Trước ngực người đàn ông mặt chữ điền này đang đeo một chiếc huy chương Ngự Thú Sư cấp E nền màu xám.

Điều này chứng tỏ hắn ít nhất có hai con sủng thú trung cấp.

“Ngươi có phiền nếu cho mọi người xem sủng thú của ngươi là gì không?” Kiều Tang hiền lành hỏi.

Người đàn ông mặt chữ điền muốn từ chối, nhưng ánh mắt cả xe đều đổ dồn vào hắn.

“Ngươi cho bọn ta xem sủng thú của ngươi đi!”

“Đúng đấy, sợ cái gì.”

“Vừa nãy chẳng phải còn hung hăng lắm sao, nói gì đi chứ.”

“Hay là có sủng thú gì không thể cho ai thấy à?”

Sắc mặt người đàn ông mặt chữ điền ngày càng khó coi, ngũ quan vốn đã nhăn nhúm giờ càng co rúm lại, mồ hôi trên lưng khiến chiếc áo ba lỗ màu xám dính chặt vào người.

Đúng lúc hắn không biết phải làm sao.

“Trạm Vĩnh Lâm đã tới, hành khách vui lòng mang theo hành lý tư trang xuống xe từ cửa sau.”

Tiếng loa thông báo điện tử vang lên.

Cửa xe mở.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...