Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
Chương 39: Ngày cuối cùng
Ánh chiều tà màu cam nhạt xuyên qua pha lê hắt xuống sàn nhà, cũng chiếu lên người thiếu nữ và Hỏa Nha Cẩu.
Mọi thứ đều yên tĩnh và mỹ lệ……
“Ngươi nói xem ngươi, sao mà không cẩn thận thế, giờ thì hay rồi, cả hai cùng bị phạt đứng.” Kiều Tang giơ hai tay lên theo tư thế đầu hàng, dựa lưng vào tường đứng.
Hỏa Nha Cẩu cũng đứng ở ven tường với tư thế y hệt.
“Nha, bập bẹ.”
Ngự thú sư nhà mình thật là hay thay đổi, rõ ràng vừa nãy còn nói chỉ cần nó không sao là tốt rồi.
“Hai đứa im lặng cho ta!” Mẫu thân quát lớn xong, quay đầu lại đầy xót xa thu dọn những mảnh vỡ sứ thanh hoa trên mặt đất.
“Mẹ, con giúp mẹ.” Kiều Tang cố gắng thể hiện mặt ngoan ngoãn của mình.
Mẫu thân lạnh lùng vô tình đáp: “Đứng im đó.”
Kiều Tang thở dài trong lòng, tình cảnh này thì làm sao mở lời chuyện mấy ngày trước nàng không ở trường học được đây.
Xem ra hôm nay không nên thổ lộ chân tướng……
Lão Ban chắc sẽ không nhân lúc mấu chốt này mà gọi điện thoại đâu nhỉ……
Mẫu thân cẩn thận nhặt lấy mảnh vỡ phần đáy bình, nhìn thấy chỗ có chữ ký cũng đã vỡ thành ba mảnh, vành mắt bà gần như đỏ hoe.
Kiều Tang không đành lòng nhìn bà như vậy, liền nói: “Mẹ, chẳng qua là một chữ ký thôi mà? Sau này con gặp Vương Điển Áo sẽ xin cho mẹ cái khác.”
Nàng nhớ rõ thần tượng ngự thú sư của mẫu thân tên là Vương Điển Áo, khoảng thời gian trước khi xem TV cùng Hỏa Nha Cẩu, nàng còn thấy hắn cùng một nữ ngự thú sư tên La Đường thể hiện tình cảm trên đó.
Tuy nhiên mẫu thân dường như chẳng bị ảnh hưởng gì, vẫn ăn uống bình thường, lúc xem TV thấy Vương Điển Áo lên sân khấu triệu hồi sủng thú vương bài là Giáp Đạp Tiêm Hùng, bà vẫn kích động như cũ.
Kiều Tang đoán mẫu thân hẳn là fan sự nghiệp của hắn.
Mẫu thân dùng đôi mắt đỏ hoe trừng mắt nhìn qua, quát: “Cái gì mà Vương Điển Áo! Đây là chữ ký của Tiêm Nhọn Hùng! Đã không còn xuất bản nữa! Không còn nữa rồi! Nó đã tiến hóa thành Giáp Đạp Tiêm Hùng rồi!”
Kiều Tang: “……”
Nàng vẫn nên ngậm miệng đứng im thì hơn.
……
Kiều Tang cảm thấy mẫu thân là một người phụ nữ kiên cường, dù đau lòng vì mất đi chữ ký của Tiêm Nhọn Hùng đã ngừng xuất bản, lúc ăn cơm vẫn gọi nàng và Hỏa Nha Cẩu ra ăn.
Dẫu cho sắc mặt chẳng mấy dễ chịu……
Buổi tối Kiều Tang làm bài tập, Hỏa Nha Cẩu thì được Béo Gia Cưu đi cùng xuống dưới lầu khu chung cư để huấn luyện.
Đây là yêu cầu của chính Hỏa Nha Cẩu.
Trải qua mấy ngày huấn luyện, Hỏa Nha Cẩu đã cảm nhận rõ sự tiến bộ của bản thân, nó không muốn cứ thế mà dừng lại.
Kiều Tang đương nhiên vui mừng khi thấy Hỏa Nha Cẩu cầu tiến như vậy, chỉ là buổi tối không thích hợp để đọc sách dưới lầu, nên nàng để Béo Gia Cưu đi cùng Hỏa Nha Cẩu.
Có Béo Gia Cưu – vị gia trưởng này đi cùng Hỏa Nha Cẩu, nàng cũng yên tâm hơn.
Trước khi đi, Kiều Tang còn bắt Hỏa Nha Cẩu đeo thêm vòng trọng lực 15kg, vòng 10kg đã không còn ảnh hưởng gì đến nó nữa, không đạt được hiệu quả huấn luyện.
Ngày tháng cứ thế lặp lại, chớp mắt đã đến ngày 15 tháng 6.
Hai ngày trước kỳ thi Trung khảo, cũng là ngày cuối cùng đi học tại Trường Trung học Văn Thành.
Lớp 3-7.
Các bạn học trong lớp đều đang tranh thủ thời gian cuối cùng để thắt chặt tình cảm.
Dẫu sao sau hôm nay, lần gặp lại chính là ngày công bố kết quả, sau khi rời khỏi Trường Trung học Văn Thành, trừ những bạn cùng đỗ vào một trường cao trung, thì dù quan hệ hiện tại có tốt đến đâu cũng khó mà thường xuyên gặp mặt.
“Kiều Tang, cậu đã nghĩ kỹ xem sẽ vào trường nào chưa?” Phương Tư Tư hỏi.
“Trường Trung học Thánh Thủy.” Kiều Tang nói thật.
“Ha ha ha, cậu hài hước thật đấy.” Phương Tư Tư vỗ bàn cười nói.
Kiều Tang: “……”
“Hay là chúng ta cùng thi vào Trường Trung học Ngự thú Hạo Mộc đi, đến lúc đó cũng dễ bề chiếu cố lẫn nhau.” Nữ sinh ngồi hàng ghế phía trước Phương Tư Tư quay đầu nói.
Trường Trung học Ngự thú Hạo Mộc là trường tư thục, kết quả Trung khảo không quan trọng, chỉ cần tiền đủ là vào được.
“Học phí một học kỳ bao nhiêu?” Phương Tư Tư tỏ vẻ hứng thú.
Nếu mọi người đều có thể học cùng một trường cao trung thì nàng đương nhiên muốn, nhưng nàng chỉ biết học phí của Trường Trung học Ngự thú Hạo Mộc rất đắt, cụ thể bao nhiêu thì không rõ.
“50 vạn.” Nữ sinh hàng trước giơ bàn tay lên.
Phương Tư Tư nhìn bàn tay cô bạn rồi quay sang chỗ Kiều Tang: “Kiều Tang, chúng ta vừa nói đến đâu rồi nhỉ?”
“Nói là tớ hài hước.” Kiều Tang đáp.
Nữ sinh hàng trước: “……”
Phương Tư Tư vừa định tiếp tục câu chuyện thì phía bên kia lớp đột nhiên truyền đến tiếng kinh hô của nam sinh: “Cái gì? Ba cậu thực sự gửi cho cậu một con Kéo Âu Tư sao?”
Tiếng kêu này khiến cả lớp đổ dồn ánh mắt hâm mộ, bao gồm cả Kiều Tang.
Kéo Âu Tư, sủng thú hệ Siêu năng lực, nếu chỉ là vậy thì chưa đủ khiến người ta hâm mộ đến thế.
Kéo Âu Tư không phải sủng thú bản địa của Long Quốc.
Mỗi khu vực đều có sủng thú đặc hữu, như Hỏa Nha Cẩu, Tiểu Béo Cưu, Mạc Đuôi Hồ... là những sủng thú đặc hữu của khu vực Kiều Tang đang sống – khu vực Dự Hoa.
Sủng thú của khu vực khác ở khu vực Dự Hoa không phải không có, nhưng chủng loại và số lượng không nhiều. Một số ngự thú sư mỗi lần ngự thú điển thức tỉnh lại sẽ đến các khu vực khác nhau để khế ước sủng thú, nhưng phần lớn vẫn ở trong phạm vi Hoa Quốc.
Giống như loại sủng thú hệ Siêu năng lực được vận chuyển bằng đường hàng không trực tiếp từ quốc gia khác như thế này, Kiều Tang ước chừng cả khóa này ở Hồng Kông chỉ có mỗi một con.
“Ba tớ nhất quyết gửi đến, tớ đã bảo bỏ đi rồi mà ông ấy vẫn gửi, tớ cũng hết cách.” Người nói chuyện là Tần Thủ.
Đúng là cầm thú, loại lời này mà hắn cũng nói ra được.
Kiều Tang nắm chặt tay, nhưng không thể không thừa nhận có tư bản thì thật tốt, có tiền là có thể khế ước được sủng thú quý hiếm cường đại, lại còn có tài nguyên cuồn cuộn không ngừng để sử dụng.
Mà người không có tiền thì chỉ có thể khế ước sủng thú phù hợp trong phạm vi nhỏ, tài nguyên bồi dưỡng sau này cũng không cung cấp nổi.
Cho nên ngự thú sư cường đại trong xã hội hiện nay cơ bản đều có bối cảnh hùng hậu, còn ngự thú sư xuất thân thảo căn thì rất khó quật khởi.
May mà mình có bàn tay vàng!
“Chẳng phải vẫn chưa bắt đầu thức tỉnh não vực sao? Nếu đến lúc đó không thức tỉnh được, mất mặt thì đừng có mà khóc.” Quách Lâm Tắc ở hàng ghế sau nói giọng chua lè.
“Cậu nghĩ có khả năng đó sao?” Phương Tư Tư quay đầu hỏi ngược lại.
Không thể nào.
Nếu người đứng thứ hai toàn trường mà còn không thức tỉnh được, thì loại học sinh đứng áp chót như hắn cũng đừng mong thức tỉnh làm gì.
Quách Lâm Tắc chọn cách im lặng không đáp.
Tiết học cuối cùng hôm nay là của Lão Ban.
Kiều Tang nhìn Lão Ban, trong lòng thoáng chút luyến tiếc.
Lão Ban quá tử tế, bao nhiêu ngày nay chưa từng gọi điện cho mẫu thân kể chuyện nàng xin nghỉ học, một chủ nhiệm lớp tốt như vậy biết tìm đâu ra?
Lão Ban dõng dạc nói về cảm nghĩ chia tay: “Các bạn học, ngày kia 17 tháng 6 chính là ngày chúng ta Trung khảo, còn 20 tháng 6 là ngày chúng ta thức tỉnh não vực.”
“Các em sắp trải qua bước ngoặt đầu tiên của cuộc đời, sắp kết thúc ba năm cuộc sống học sinh trung học, bước tới những học phủ cao hơn để học tập.”
“Ba năm nuôi chí khổ tâm, ba năm chăm chỉ khổ đọc, ba năm mài giũa mới tạo nên các em ngày hôm nay, thầy nghĩ giờ phút này trong lòng mỗi một bạn học……”
“Đều nghẹn một bầu nhiệt huyết.” Kiều Tang khẽ nói tiếp.
“Đều nghẹn một bầu nhiệt huyết.”
Phương Tư Tư kinh ngạc hỏi: “Sao cậu biết Lão Ban định nói gì tiếp theo?”
Kiều Tang dừng một chút, đáp: “Tớ đoán thôi.”
Những gì Lão Ban nói đều là kịch bản quen thuộc của các giáo viên khi chia tay, trên mạng đều tra được cả, Kiều Tang quyết định giữ chút thể diện cho Lão Ban.
“Thầy tin rằng vài ngày sau, các em sẽ dùng thành tích huy hoàng để vẽ nên một dấu chấm câu hoàn mỹ cho cuộc sống trung học của mình.”
“Cuối cùng, chúc các em cưỡi gió rẽ sóng! Tiến tới ngôi trường lý tưởng! Viên mãn giấc mơ tháng Sáu!”
Tiếng vỗ tay như sấm dậy vang lên khắp lớp, Kiều Tang cũng điên cuồng vỗ tay.
Giờ khắc này, Kiều Tang chẳng còn bận tâm đến kịch bản hay không kịch bản nữa.
Bầu không khí là thật, trái tim đang đập rộn ràng cũng là thật.
Bạn thấy sao?