Group hỗ trợ & Thảo luận: NHÓM Facebook

Ngự Thú Bắt Đầu [...] – Chương 68

Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!

Chương 68: Cửa hàng kính mắt Không Sợ

Một lát sau, thính phòng bộc phát ra tiếng hoan hô đinh tai nhức óc.

“Thế nào lại thắng rồi?!”

“Hỏa Nha Cẩu, ta yêu ngươi!”

“A a a a a!”

“Kiều Tang, đem Hỏa Nha Cẩu đưa cho ta đi!”

“Kiều Tang, ngươi quá soái!”

“Đại bạo lãnh! Niệm Lực Khống Chế bất ngờ ngã xuống! Người cuối cùng tiến vào trận chung kết chính là tuyển thủ Kiều Tang!” Người giải thích kích động nói: “Đây tuyệt đối là trận đấu đặc sắc nhất của Bách Tân Tái! Vào thời khắc cuối cùng, Hỏa Nha Cẩu vậy mà còn kích phát được đặc tính Mãnh Hỏa! Đáng tiếc Niệm Lực Khống Chế rơi xuống quá nhanh, không thể để chúng ta chiêm ngưỡng một chút Hỏa Nha Cẩu trong trạng thái Mãnh Hỏa!”

Hầu Hướng Vũ: “……”

Có phải hay không nên cân nhắc đến việc hắn cũng nghe được chứ!

Kiều Tang ngơ ngác nhìn Hỏa Nha Cẩu vết thương đầy mình trong sân, nhưng khí thế lại sâu sắc hơn so với dĩ vãng.

Dường như cảm nhận được ánh mắt của ngự thú sư nhà mình, Hỏa Nha Cẩu quay đầu lại, ánh mắt hung ác đối diện với nàng trong nháy mắt liền mềm xuống, cong thành hai đạo trăng non.

Sau đó ngọn lửa trên người tan đi, đôi mắt nhắm nghiền rồi đổ gục xuống.

“Hỏa Nha Cẩu!” Kiều Tang hoàn hồn, nhanh chóng chạy tới ôm lấy nó.

……

Sủng thú đấu trường.

Phòng y tế.

Một con sủng thú toàn thân màu xanh lục, trên đỉnh đầu có hai sợi râu, cuối râu là hình cầu, hai móng nắm chặt thành quyền, đang nghẹn một cổ kình.

Từ phần cầu ở cuối râu của nó phát ra ánh sáng màu xanh lục.

Từ trong ánh sáng này, một mảnh bột phấn oánh lục tràn ra, rơi xuống người Hỏa Nha Cẩu đang nằm.

Hai phút sau, Hỏa Nha Cẩu mở đôi mắt ướt dầm dề của nó ra.

“Hỏa Nha Cẩu đã không sao rồi, chỉ là nó vừa mới kích phát đặc tính Mãnh Hỏa, tốt nhất vẫn nên nghỉ ngơi một chút, mấy việc khởi động trước khi thi đấu thì đừng làm nữa.” Nữ bác sĩ sủng thú kiểm tra một chút rồi nói.

“Nha!”

Hỏa Nha Cẩu nhìn theo hướng nữ bác sĩ nói chuyện, lập tức vui vẻ nhảy tới.

Kiều Tang mở hai tay ra đón lấy nó, cảm kích nói: “Cảm ơn bác sĩ, ta đã biết.”

“Đây là chức trách của ta, trận đấu vừa rồi ta cũng xem, rất xuất sắc, trận chung kết cũng phải cố gắng lên nha.” Nữ bác sĩ nói.

“Chúng ta sẽ.” Kiều Tang cười nói.

“Nha!”

Hỏa Nha Cẩu cũng vang dội lên tiếng đáp lại.

Nhìn thấy Hỏa Nha Cẩu không sao, Kiều Tang mới có tâm trí hồi tưởng lại hình ảnh cuối cùng của trận đấu vừa rồi.

Mãnh Hỏa, đặc tính.

Mỗi con sủng thú đều có đặc tính tương ứng.

Đại bộ phận đặc tính đều có lợi cho sủng thú, nhưng một số ít cũng có những đặc tính bất lợi cho bản thân hoặc căn bản không có tác dụng gì.

Ví dụ như Nguyệt Cấp Thảo.

Nó chỉ cần gặp ngày mưa là sẽ ngủ.

Nếu thi đấu mà gặp phải nó, chỉ cần phái ra một con sủng thú có kỹ năng Cầu Mưa, trận đấu này có thể thắng mà không cần đánh.

Giống như khoảng thời gian trước gặp phải Bát Quản San Hô.

Đặc tính của nó là điều tiết các tinh thể nano trên bề mặt da để đạt được hiệu quả ẩn thân, bất quá loại này thuộc về đặc tính phụ trợ.

Mà đặc tính Mãnh Hỏa của Hỏa Nha Cẩu gia tăng về mặt lực công kích, lại thuộc về loại tuyệt đối có lợi cho bản thân.

Chỉ cần bị thương đến mức độ nhất định, thể lực không chống đỡ nổi nữa thì sẽ kích phát Mãnh Hỏa.

Từ đó, giống như uống thuốc tăng lực, uy lực kỹ năng hệ Hỏa và tốc độ công kích đều có thể tăng lên gấp mấy lần.

Đây tuyệt đối là đặc tính mà tất cả sủng thú hệ Hỏa đều muốn có.

Bất quá loại đặc tính này không phải lúc nào cũng kích phát được.

Giống như Nguyệt Cấp Thảo gặp mưa là ngủ thuộc về đặc tính cưỡng chế, còn đặc tính Mãnh Hỏa của Hỏa Nha Cẩu phải nắm giữ thuần thục mới có thể kích phát.

Nói cách khác, những con sủng thú hệ Hỏa có thể kích phát Mãnh Hỏa trăm phần trăm đều là những nhân vật tàn nhẫn.

Bởi vì nó phải bị thương cực kỳ nghiêm trọng mới có thể thử luyện tập kích phát.

Tuy rằng Hỏa Nha Cẩu sở hữu đặc tính Mãnh Hỏa.

Nhưng để nó thuần thục nắm giữ, Kiều Tang cảm thấy vẫn nên từ từ mới tốt.

Thời gian đến trận chung kết còn gần 50 phút.

Kiều Tang ôm Hỏa Nha Cẩu chuẩn bị đi tới thính phòng xem biểu diễn sủng thú.

Trên đường từ phòng y tế đến thính phòng, Hỏa Nha Cẩu nhìn thấy một tấm gương có thể soi được chính mình thì khựng lại một chút, sau đó liền nhảy xuống từ trong lòng Kiều Tang.

Nó đi tới trước gương soi một hồi, rồi sau đó trở nên nóng nảy.

“Nha?”

“Bập bẹ!”

“Nha!”

Kính râm của nó đâu!

Kiều Tang từ trong túi móc ra một chiếc kính râm hình tam giác màu đỏ đã bị hỏng, đưa đến trước mặt nó, đau lòng nói: “Vừa rồi thi đấu quá kịch liệt, nát rồi.”

Hỏa Nha Cẩu ngẩn ngơ tại chỗ, như sét đánh ngang tai, sau đó dùng móng vuốt nhận lấy chiếc kính râm hỏng, bi thống kêu một tiếng: “Nha!!!”

Âm thanh này còn thê thảm hơn cả lúc nó bị đối thủ dùng niệm lực khống chế từ trên không trung rơi xuống.

“Cũ không đi thì mới không tới, tối nay ta mua cho ngươi mấy cái, tùy ngươi chọn.” Kiều Tang an ủi.

Hỏa Nha Cẩu lập tức bình tĩnh lại, mang theo lệ quang gật gật đầu.

Đúng lúc này, một giọng nói từ không xa vang lên: “Ta bên này vừa vặn có mang theo một chiếc kính râm, có thể tặng cho Hỏa Nha Cẩu.”

Kiều Tang quay đầu lại.

Chỉ thấy một người phụ nữ khoảng 25, 26 tuổi, mái tóc đen mượt, ngũ quan thanh tú nhìn không có chút công kích nào đang tiến về phía nàng.

“Ngươi khỏe, ta tên là Tống Viện.”

“Ngươi khỏe.” Kiều Tang lễ phép đáp.

“Hôm qua ta có gọi điện thoại cho ngươi, nhưng hình như ngươi hiểu lầm là cuộc gọi quấy rối nên đã cúp máy của ta.” Tống Viện cười nói, chút nào không thấy vẻ lúng túng.

Kiều Tang suy nghĩ một chút rồi nói: “Chính là số đuôi 1772, gọi rất nhiều lần cuối cùng bị ta chặn đó sao?”

Tống Viện: “……”

“Là ta.”

“Xin lỗi, ta tưởng là điện thoại lừa đảo.” Kiều Tang ngượng ngùng nói.

“Không sao, giữ cảnh giác là chuyện tốt. Nếu là ta, ta cũng sẽ không tùy tiện nghe điện thoại của người lạ. Ta tìm ngươi là bởi vì……” Lời của Tống Viện bị tiếng chuông điện thoại cắt ngang.

“Ngại quá, ta nghe điện thoại một chút.”

“Không sao.” Kiều Tang nói.

Nàng tinh mắt, liếc mắt một cái liền nhìn thấy số điện thoại trên màn hình điện thoại của Tống Viện không hề được lưu tên.

“Alo, ngươi là vị nào?” Tống Viện bắt máy nói.

Kiều Tang: “……”

Một phút sau.

“Ngại quá, chúng ta nói tiếp thôi, vừa nãy nói đến đâu rồi?” Tống Viện cúp máy hỏi.

“Nói là ngươi cũng sẽ không tùy tiện nghe điện thoại của người lạ.” Kiều Tang trả lời.

Tống Viện lộ vẻ xấu hổ, ho khan một tiếng giải thích: “Chúng ta làm tiểu kinh doanh thì phải vậy, điện thoại nào cũng phải nghe, bằng không có thể sẽ bỏ lỡ cuộc gọi quan trọng.”

Kiều Tang gật đầu tỏ ý hiểu rõ.

“Ta tìm ngươi là vì muốn mời Hỏa Nha Cẩu làm đại diện cho cửa hàng kính mắt online của ta.” Tống Viện nói rõ mục đích: “Cảm giác Hỏa Nha Cẩu đeo kính râm chính là thứ ta muốn, tiền bạc thế nào cũng dễ nói. Nếu ngươi nguyện ý, chúng ta thêm phương thức liên lạc, đợi sau trận chung kết tìm một chỗ nói chuyện kỹ hơn.”

Vốn dĩ nàng chỉ muốn Hỏa Nha Cẩu livestream một lần.

Nhưng biểu hiện hôm nay của Kiều Tang và Hỏa Nha Cẩu làm nàng tin rằng, đây tuyệt đối là một cổ phiếu tiềm năng.

Kiều Tang trầm mặc một hồi rồi hỏi: “Ta muốn hỏi cửa hàng online của ngươi tên là gì?”

Tống Viện nhanh chóng trả lời: “Cửa hàng kính mắt Không Sợ.”

Kiều Tang lấy điện thoại ra tìm kiếm.

Đúng là có cửa hàng này.

Tên người đại diện pháp luật cũng khớp.

Số điện thoại mà hôm qua nàng chặn cũng khớp.

Xem ra không phải kẻ lừa đảo……

“Được, vậy sau trận chung kết chúng ta nói chuyện tiếp.” Kiều Tang buông điện thoại, nở một nụ cười rạng rỡ.

“Tốt tốt, vừa nãy đi tới ta nghe được lời ngươi nói với Hỏa Nha Cẩu, ta ở đây vừa vặn có mang theo một chiếc kính râm của cửa hàng, nếu được, trận chung kết có thể phiền Hỏa Nha Cẩu đeo nó lên không?” Tống Viện vui vẻ lấy từ trong túi ra một chiếc kính râm đưa tới.

Kiều Tang nhìn chiếc kính râm, rơi vào trầm mặc.

Hỏa Nha Cẩu nhìn thoáng qua, cái đầu lắc như trống bỏi.

Nó cũng là có thẩm mỹ được không nào!

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...