Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
Chương 84: Phóng sinh
“Ta muốn nhờ ngươi giúp ta trộm một thứ.” Diệp Tĩnh Mân đáp.
Ồ, không phải vay tiền à, vậy thì không sao.
Nhưng mà trộm đồ vật……
Kiều Tang nhìn Diệp Tĩnh Mân với vẻ mặt kỳ quặc, hóa ra ngươi là loại người này……
Diệp Tĩnh Mân hiển nhiên nhìn ra ý tứ trong biểu cảm của Kiều Tang.
“Không phải như ngươi nghĩ đâu, ta chỉ muốn nhờ ngươi giúp ta trộm một con Từ Hãn Thử ra ngoài thôi.” Diệp Tĩnh Mân vội vàng giải thích.
Kiều Tang sửng sốt một chút, đoạn ngạc nhiên nói: “Trộm sủng thú? Ngươi tìm được hang ổ của Từ Hãn Thử hoang dã sao?”
Ở các hương trấn, việc kiểm soát siêu phàm sinh vật hoang dã không nghiêm ngặt như trong thành phố.
Hơn nữa, Kỳ Đường Trấn dựa gần sông nước, thường xuyên có một vài siêu phàm sinh vật hoang dã lui tới.
Trong điều kiện không có tài nguyên và Ngự Thú Sư dẫn dắt, những siêu phàm sinh vật này cơ bản đều bị kẹt ở sơ cấp hình thái, rất khó tiến thêm một bước.
Chính quyền ở hương trấn thấy chúng không có tính nguy hiểm gì nên cũng chẳng buồn quản.
Nếu có quần chúng báo cáo thì họ sẽ xuất động, còn không thì cũng chẳng ai rảnh rỗi đi tăng thêm khối lượng công việc cho bản thân bằng cách tuần tra làm gì.
Điều này khiến một số người đánh hơi được thương cơ.
Bản thân việc bắt giữ sủng thú hoang dã chủ yếu diễn ra trong bí cảnh.
Ngự Thú Sư bắt giữ sủng thú hoang dã không nhất định là vì khế ước, mà cũng có thể là vì giao dịch kiếm lời.
Nếu Diệp Tĩnh Mân tìm được hang ổ của Từ Hãn Thử và muốn nhờ Kiều Tang bắt vài con ra bán thì còn dễ hiểu.
Bởi vì liên minh quy định, chỉ cho phép Ngự Thú Sư buôn bán sủng thú hoang dã.
Chưa nói đến việc người thường có thể bắt giữ sủng thú hoang dã bằng phương pháp khác hay không, ngay cả khi bắt được, chỉ cần không chú ý là dễ dàng để chúng thoát mất, hoàn toàn không có sự đảm bảo về an toàn.
Tuy nhiên, vẫn có vài điểm Kiều Tang không hiểu.
Tìm được hang ổ sủng thú hoang dã rồi tiến hành bắt giữ thì sao có thể gọi là trộm được?
Việc này có thể hiểu được tại sao Diệp Tĩnh Mân không tìm Diệp Từ Từ giúp đỡ, bởi vì nhân viên chính phủ không được phép tham gia vào các sự kiện giao dịch sủng thú như thế này.
Nhưng nàng chẳng phải còn có một người cha là Ngự Thú Sư sao?
Không có lý nào chuyện kiếm tiền mà không nghĩ đến cha mình trước.
Chưa đợi Kiều Tang nghĩ thông suốt, Diệp Tĩnh Mân đã giải thích: “Ngươi đang nghĩ cái gì thế, không phải bảo ngươi đi trộm ở hang ổ Từ Hãn Thử, mà là bạn của ta bắt được một con Từ Hãn Thử trên núi, ta muốn ngươi trộm nó ra rồi thả nó về.”
Kiều Tang: “……”
Diệp Tĩnh Mân nói tiếp: “Mấy ngày trước ta lên núi tìm xem có Tam Giác Thảo hay không, kết quả đụng phải một con Nhung Triền Chu, là Từ Hãn Thử đã ra tay cứu ta, nếu không có nó, ta e là giờ này đang nằm trong bệnh viện rồi.”
Kiều Tang nhướng mày, ý bảo nàng nói tiếp.
“Sau đó trở về ta có kể chuyện này với bạn của ta, hắn nói sẽ mua ít đồ Từ Hãn Thử thích ăn rồi lên núi cảm tạ nó, kết quả đúng ngày đó, chính là hai ngày trước, hắn lại dẫn theo cha hắn đi cùng.”
Nói tới đây, Diệp Tĩnh Mân rõ ràng có chút tức giận: “Hắn lừa ta! Nói cái gì mà cảm tạ Từ Hãn Thử, kết quả là vì muốn đi bắt nó.”
Lời này không giống như lời oán trách bạn bè bình thường, ngược lại có cảm giác như đang căm hận một gã tra nam.
Diệp Tĩnh Mân đổi giọng, tự trách nói: “Nếu Từ Hãn Thử không phải còn nhận ra ta, tuyệt đối sẽ không dễ dàng bị chút đồ ăn lừa ra mặt như vậy.”
Nàng bây giờ vẫn còn nhớ rõ ánh mắt của Từ Hãn Thử nhìn nàng lúc đó.
Kiều Tang trầm mặc một chút, hỏi: “Người bạn này của ngươi không phải là bạn trai ngươi đấy chứ?”
Diệp Tĩnh Mân: “!!!”
Nhìn vẻ mặt khiếp sợ của Diệp Tĩnh Mân, Kiều Tang còn gì không hiểu nữa, nàng khuyên nhủ: “Yêu sớm không tốt đâu.”
Nàng cứ tưởng Diệp Tĩnh Mân toàn tâm toàn ý cho việc học, không ngờ lại vừa học vừa yêu……
“Hắn đã không còn là bạn trai ta nữa rồi.” Diệp Tĩnh Mân phản bác.
Câu này cũng gián tiếp thừa nhận mối quan hệ trước đó của hai người.
Tiểu Tầm Bảo Quỷ vẫn luôn nghe hai người đối thoại, ngay lúc Diệp Tĩnh Mân nói xong câu đó, nó lấy từ trong vòng tròn ra một hộp sữa bò đưa qua.
“Tầm ~”
Diệp Tĩnh Mân sửng sốt.
Nàng nhìn dòng chữ "dành riêng cho ấu sủng" trên hộp sữa, từ chối: “Cảm ơn, ta không khát.”
Sau khi từ chối Tiểu Tầm Bảo Quỷ, Diệp Tĩnh Mân nghiêm túc nói: “Kiều Tang, ngươi có thể giúp ta trộm Từ Hãn Thử ra ngoài không? Ngoài ngươi ra, ta không nghĩ ra được ai khác.”
Nói xong, nàng lặng lẽ nhìn Tiểu Tầm Bảo Quỷ vừa thu hộp sữa vào vòng tròn.
“Bập bẹ!”
“Nha!”
Hỏa Nha Cẩu tay trái cầm sữa, tay phải vỗ ngực, vẻ mặt như thể mọi việc cứ để nó lo.
Kiều Tang nghiêm mặt nói: “Trộm cái gì mà trộm.”
Diệp Tĩnh Mân thoáng chốc thất vọng.
Thực ra nàng còn một số chuyện chưa kể.
Nếu Trương Hoài có thể tìm một Ngự Thú Sư khế ước cho Từ Hãn Thử theo con đường bình thường thì cũng thôi.
Nhưng hắn nói với nàng, cha hắn đã tìm được khách hàng tiếp theo, chuẩn bị bán Từ Hãn Thử cho một tên mỹ thực gia.
Từ Hãn Thử rơi vào tay một tên mỹ thực gia, kết cục thế nào không cần nói cũng biết.
Đây mới là điều khiến nàng không thể chấp nhận được.
Bản thân vốn đã chuẩn bị nhận mệnh, kết quả biểu muội lại đúng lúc này trở về quê quán.
Nếu biểu muội chỉ có một con Hỏa Nha Cẩu thì nàng đã không nhắc đến chuyện này, nhưng không ngờ biểu muội còn khế ước thêm một con Tầm Bảo Quỷ.
Sự tồn tại của Tầm Bảo Quỷ khiến nàng nghĩ đến biện pháp trộm này.
“Đây không gọi là trộm, đây gọi là phóng sinh.” Kiều Tang nói tiếp.
Ánh mắt Diệp Tĩnh Mân sáng lên, tức thì phấn khích, vội vàng gật đầu phụ họa: “Đúng, không phải trộm! Là phóng sinh!”
Kiều Tang không phải là người quá đa sầu đa cảm, chỉ là sự việc xảy ra với người trong nhà, góc độ suy xét vấn đề chắc chắn sẽ nghiêng về phía người nhà.
Chỉ là chuyện này nói thì nhẹ nhàng, nhưng thực sự bắt tay vào làm lại không đơn giản như vậy.
Đầu tiên, dựa vào Hỏa Nha Cẩu là không thể, bởi vì nó chỉ biết đối đầu trực diện.
Chuyện phóng sinh chỉ có thể để Tiểu Tầm Bảo Quỷ làm.
Mà Tiểu Tầm Bảo Quỷ mới sinh được ba ngày, kỹ năng gì cũng chưa dùng qua, để nó rời xa mình hành động một mình, luôn cảm thấy có chút không yên tâm……
……
11 giờ 20 phút tối.
Kiều Tang và Diệp Tĩnh Mân đạp xe đi đến dưới lầu một khu chung cư trong trấn.
Hỏa Nha Cẩu đã ngủ từ lâu, bị Kiều Tang thu vào Ngự Thú Điển.
Tiểu Tầm Bảo Quỷ vì là sủng thú hệ U Linh nên ban đêm đặc biệt tinh thần, không hề buồn ngủ.
“Là ở đây sao?” Kiều Tang hỏi.
“Phải.” Diệp Tĩnh Mân gật đầu.
“Tầm ~”
Tiểu Tầm Bảo Quỷ kêu một tiếng, nhưng xung quanh lại không nhìn thấy bóng dáng nó đâu.
Chỉ có Kiều Tang, người đã khế ước với nó, mới chuẩn xác gật đầu về một hướng.
Bên kia.
Trong căn phòng tối tăm, tiếng gặm nhấm không ngừng vang lên, thỉnh thoảng còn xen lẫn tiếng điện xẹt xẹt.
Từ Hãn Thử nhìn cái lồng giam không hề thay đổi, tràn đầy tuyệt vọng.
Nó ủ rũ nhìn bóng đêm ngoài cửa sổ, không biết người bạn thân thiết có biết nó đã mất tích hay không, liệu có thay lòng đổi dạ hay không……
Quả trên núi kia mấy ngày nữa là chín rồi, không biết sau này còn có cơ hội ăn nữa không……
Nhân loại, đều là nhân loại!
Lúc trước đồ ăn dụ dỗ nó ra ngoài, nó còn chưa kịp nếm thử miếng nào, thật quá đáng!
Từ Hãn Thử càng nghĩ càng đói, nó giận dữ đứng dậy, cắn mạnh vào lồng sắt, biến bi phẫn thành sức mạnh.
Đột nhiên, một hộp sữa bò lơ lửng xuất hiện ngay trước mắt nó.
Từ Hãn Thử vẫn duy trì tư thế gặm nhấm, nhất thời sững sờ tại chỗ.
Nó chợt nhận ra điều gì đó, đột ngột quay đầu nhìn về phía cái đuôi của mình.
Chỉ thấy cái đuôi của nó không biết từ lúc nào đã biến thành hình dạng tia chớp.
Mẹ ơi!
Là sinh vật hệ U Linh!
Ngượng ngùng, càng chậm……
Bạn thấy sao?