Group hỗ trợ & Thảo luận: NHÓM Facebook

Ngự Thú Bắt Đầu [...] – Chương 86

Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!

Chương 86: Từ Hãn Thử Lịch Hiểm Ký

Kỳ nghỉ hè này, mục đích Kiều Tang trở về quê quán chính là để giúp Hỏa Nha Cẩu huấn luyện, từ đó thúc đẩy tiến hóa.

Việc tìm kiếm vài con siêu phàm sinh vật hoang dã tại quê quán để chiến đấu, vốn dĩ đã nằm trong kế hoạch huấn luyện.

Kỳ thực, nơi Kiều Tang ưng ý nhất chính là cánh rừng nhỏ bên phía Đàm An Hương.

Bởi vì đi lên núi rất phiền phức, mà cánh rừng nhỏ bên Đàm An Hương lại nằm trên mặt đất bằng phẳng, qua lại vô cùng thuận tiện.

Nhưng lần này nếu đã tới dưới chân núi Hoàng Minh, nàng liền nghĩ thuận đường đi lên tìm kiếm sủng thú hoang dã để huấn luyện một chút.

Trên núi Hoàng Minh.

Kiều Tang cảnh giác quan sát bốn phía.

Tuy nơi này không phải bí cảnh, đẳng cấp cao siêu phàm sinh vật không có khả năng xuất hiện, nhưng sự phòng bị an toàn cần thiết vẫn phải có.

Đối mặt với môi trường có sủng thú hoang dã, điều tối kỵ nhất chính là sự chủ quan.

Đường núi uốn lượn, Kiều Tang đi trên con đường nhỏ không mấy rộng rãi, Hỏa Nha Cẩu và Từ Hãn Thử đi phía trước mở đường.

Xung quanh tĩnh lặng một cách kỳ lạ, đi được mấy chục phút, vậy mà một con sủng thú hoang dã cũng không thấy.

Kiều Tang đặt tầm mắt lên người Từ Hãn Thử đang dẫn đường phía trước.

Cũng không phải là không có một con sủng thú hoang dã nào...

Thân thể Từ Hãn Thử run lên, không hiểu sao cảm thấy một luồng hơi lạnh.

Mười phút sau.

Kiều Tang cuối cùng cũng nhìn thấy sủng thú hoang dã đầu tiên —— An Nhung Trùng.

Cơ thể nó có màu nâu cùng lớp áo choàng màu hoàng lục, khiến nó trông như một cái yên ngựa, trên thân thể giống yên ngựa này phủ đầy lông nhung trắng cao cấp.

“Nha Bảo!” Kiều Tang lập tức hô một tiếng.

“Nha!”

Hỏa Nha Cẩu lập tức dừng bước, bày ra tư thế chiến đấu, Từ Hãn Thử sợ tới mức giật mình, cũng dừng lại theo.

Tiểu Tầm Bảo Quỷ thì đậu trên đầu Kiều Tang, tò mò nhìn ngó.

An Nhung Trùng nghe thấy động tĩnh, quay đầu nhìn về phía này một cái, sau đó chẳng chút bận tâm, chậm rãi bò ngang qua trước mặt Kiều Tang.

Kiều Tang đứng sững tại chỗ một lúc lâu.

Thật là xấu hổ quá đi...

Một số sủng thú hoang dã sơ cấp tương đối đơn thuần, không có tính công kích, chỉ cần không chủ động gây chuyện, cơ bản chúng sẽ không vô duyên vô cớ tấn công.

Mà An Nhung Trùng hiển nhiên thuộc loại này.

Đối với loại sủng thú hoang dã kiểu này, Kiều Tang có chút không nỡ ra tay.

“Nha?”

Hỏa Nha Cẩu mờ mịt nhìn về phía ngự thú sư nhà mình.

Kiều Tang ho khan một tiếng, nói: “Không có gì, chỉ là muốn nhắc ngươi đi đường cẩn thận chút thôi.”

“Nha.”

Hỏa Nha Cẩu ngượng ngùng.

Nó vậy mà lại hiểu sai ý của ngự thú sư nhà mình.

Đi thêm mười phút đường núi nữa.

Từ Hãn Thử dừng lại, chỉ vào một nơi nào đó rồi làm động tác mời mọc.

“Từ.”

“Từ từ.”

Chẳng cần Hỏa Nha Cẩu phiên dịch, nhìn động tác là Kiều Tang đã hiểu ý của Từ Hãn Thử.

Nàng vừa định mở miệng cự tuyệt, dư quang lại đột nhiên quét thấy một chỗ.

So với những bụi cỏ khác, bụi cỏ kia có động tĩnh lay động vô cùng rõ rệt.

“Nha Bảo!”

“Nha!”

Ánh mắt Hỏa Nha Cẩu thay đổi, lần nữa bày ra tư thế chiến đấu.

Giây tiếp theo, một con Từ Hãn Thử có thân hình lớn hơn đột nhiên từ trong bụi cỏ lao ra, không nói một lời liền phát động tấn công.

Dòng điện màu kim hoàng tràn ngập cơ thể nó, một đạo hồ quang trong chớp mắt lao thẳng về phía Kiều Tang.

Hỏa Nha Cẩu thấy thế, không hề nghĩ ngợi liền lao lên, định dùng thân thể chặn lại đạo hồ quang này.

Cũng may Kiều Tang tay mắt lanh lẹ, ôm chặt lấy Hỏa Nha Cẩu đang lao tới trước mặt mình rồi lăn sang một bên.

Hồ quang đánh trúng mặt đất, tia lửa văng tung tóe, để lại một cái hố nhỏ.

“Nha!”

“Bập bẹ!”

Hỏa Nha Cẩu quay đầu lại, lo lắng nhìn Kiều Tang một cái.

“Ta không sao.” Kiều Tang nhanh nhẹn đứng dậy, lắc đầu nói.

Nàng sợ nếu động tác chậm trễ, sẽ có thêm một đạo hồ quang nữa đánh tới.

Hỏa Nha Cẩu thấy ngự thú sư nhà mình không sao, trên thân bỗng bùng lên ngọn lửa đỏ rực, nó phẫn nộ nhìn về phía con Từ Hãn Thử đột nhiên xuất hiện kia, làm bộ muốn xông lên.

Nhưng ngay khi Hỏa Nha Cẩu sắp lao lên thì phát hiện con Từ Hãn Thử kia lại đằng không bay lên, lơ lửng giữa không trung.

“Từ!!!”

Từ Hãn Thử đang lơ lửng liều mạng giãy giụa, nó trợn mắt nhìn Kiều Tang, bộ dáng hận không thể xông lên cắn nàng một cái.

Kiều Tang cũng chú ý tới động tĩnh bên này, nàng sửng sốt một chút, quay đầu nhìn về phía Tiểu Tầm Bảo Quỷ bên cạnh.

Giờ phút này, trong ánh mắt Tiểu Tầm Bảo Quỷ không còn vẻ tò mò nữa.

Chỉ thấy trên người nó nổi lên lam quang, thân thể lơ lửng giữa không trung, tròng mắt màu vàng cũng đã chuyển thành màu lam.

Kiều Tang sững sờ hồi lâu.

Sử dụng Niệm Lực khống chế vật thể và khống chế sinh vật là hai khái niệm hoàn toàn khác biệt.

Năng lượng tiêu hao trong đó chênh lệch không phải là một chút.

Vậy mà Tiểu Tầm Bảo Quỷ lại có thể dùng Niệm Lực khống chế được người khác, hơn nữa còn là một con sủng thú hoang dã đang liều mạng giãy giụa.

Phải biết rằng Tiểu Tầm Bảo Quỷ mới chỉ sinh ra được bốn ngày...

Hỏa Nha Cẩu rất nhanh lấy lại tinh thần.

Hai chân sau nó đạp mạnh xuống đất, ngọn lửa trên người lại lần nữa bùng phát, trong chớp mắt đã lao ra ngoài.

Tốc độ cực nhanh khiến người ta chỉ cảm thấy như có một đạo hồng quang lướt qua.

Ngay khi Hỏa Nha Cẩu lấy đà nhảy lên muốn va vào con Từ Hãn Thử kia, một thân ảnh màu vàng bỗng chắn trước mặt nó.

Hỏa Nha Cẩu thi triển Hỏa Diễm Xung Phong đầy mạnh mẽ, trực tiếp húc bay cả đạo hoàng ảnh lẫn con Từ Hãn Thử đang bị che phía sau ra ngoài.

“Từ!”

“Từ!”

Hai tiếng kêu thảm thiết của hai con Từ Hãn Thử đồng thời vang lên.

Không lâu sau, cả hai con Từ Hãn Thử đều hôn mê bất tỉnh.

Kiều Tang nhìn con Từ Hãn Thử có thân hình nhỏ hơn vừa lao ra che chắn phía trước, còn gì mà không hiểu nữa.

Con Từ Hãn Thử đột nhiên xuất hiện tấn công kia rõ ràng là quen biết với con Từ Hãn Thử mà nàng mang về.

Chắc chắn là nó đã nhận định mình là người xấu nên mới chọn cách tấn công...

Kiều Tang đồng cảm nhìn về phía con Từ Hãn Thử mà nàng mang về đang nằm ngất trên mặt đất.

Đứa nhỏ này mấy ngày nay trải qua thật quá thảm thương.

Khó khăn lắm mới chạy thoát được, sắp về đến nhà rồi lại xảy ra chuyện sốt ruột thế này.

Nàng cảm thấy đoạn trải nghiệm này hoàn toàn có thể viết thành sách.

Tên sách nàng cũng đã nghĩ xong, liền gọi là 《 Từ Hãn Thử Lịch Hiểm Ký 》.

“Nha!”

“Nha!”

Hỏa Nha Cẩu phát hiện mình vừa húc ngất người bạn nhỏ vẫn luôn trò chuyện cùng mình, gấp gáp chạy đến bên cạnh Kiều Tang kêu lên.

“Không sao đâu, ngươi cũng không phải cố ý. Cho dù vừa rồi trên đường lao ra ngươi phát hiện kẻ chắn phía trước là nó, thì với khoảng cách ngắn như vậy, ngươi cũng không thể khống chế được Hỏa Diễm Xung Phong.” Kiều Tang xoa đầu Hỏa Nha Cẩu an ủi: “Ta có mang theo thuốc, vừa lúc có thể trị liệu cho nó một chút.”

Vì chưa khế ước được sủng thú có kỹ năng trị liệu, Kiều Tang đã mua sẵn một ít thuốc trị thương để phòng ngừa mọi tình huống.

Đối với loại thuốc này, sau khi khế ước Tiểu Tầm Bảo Quỷ, Kiều Tang đã tiện đường mua một ít tại căn cứ sủng thú.

Dù không đi bí cảnh, ngày thường mang theo bên người cũng không bao giờ thừa.

Quả nhiên, nhanh như vậy đã phát huy tác dụng.

“Tiểu Tầm Bảo, thuốc.” Kiều Tang quay đầu nhìn về phía Tiểu Tầm Bảo Quỷ.

Hỏa Nha Cẩu đã có tên, Kiều Tang không muốn bên trọng bên khinh, nhưng nhất thời lại không nghĩ ra cái tên nào hay, đơn giản bỏ chữ "Quỷ" đi, gọi là Tiểu Tầm Bảo.

Cái tên này gọi được hai ngày, Tiểu Tầm Bảo Quỷ cũng rất thích.

Tiểu Tầm Bảo Quỷ giờ phút này đang lơ lửng bên cạnh con Từ Hãn Thử lớn, vừa định dùng một chiêu "Thực Mộng" để hồi phục lại năng lượng đã tiêu hao của mình.

Bị Kiều Tang gọi một tiếng như vậy, thân thể Tiểu Tầm Bảo Quỷ cứng đờ, có cảm giác như làm chuyện xấu bị bắt quả tang.

“Tầm ~”

Tiểu Tầm Bảo Quỷ quyết đoán từ bỏ ý định vừa rồi.

Nó bay trở lại bên cạnh Kiều Tang, tháo vòng tròn trên người xuống, từ bên trong móc ra một lọ thuốc xịt y tế.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...