Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
Chương 90: Chẳng lẽ đã đoán sai?
Nhưng giây tiếp theo, Kiều Tang lại lâm vào lưỡng nan.
Làm sao để mang 500 vạn đi đây?
Vừa rồi nhất thời xúc động mới trói 500 vạn lại, nhưng trói xong rồi, tựa như nàng lo lắng lúc trước, làm sao để xuống núi?
Dù nàng có kéo 500 vạn đi được một đoạn, nếu Thạch Khôi Linh cùng Bạc Đuôi Hải Xà phản ứng lại, phát hiện ngự thú sư của mình biến mất thì làm sao bây giờ?
Phải biết rằng, ngự thú sư và sủng thú có cảm ứng lẫn nhau, theo não vực khai phá càng nhiều, khoảng cách cảm ứng cũng càng xa.
Tên 500 vạn này có sủng thú là Bạc Đuôi Hải Xà, cấp bậc ngự thú sư tuyệt đối không thấp hơn D cấp, nói không chừng còn là một C cấp ngự thú sư đã thông qua khảo hạch của Liên Minh.
Nếu thật là C cấp ngự thú sư, bất kể sủng thú của hắn đang ở góc nào trên núi, chỉ cần hắn di chuyển, dù có xuống núi sợ là vẫn cảm ứng được.
Cứ thế trói 500 vạn xuống chân núi là điều không thể, hơn nữa Tiểu Tìm Bảo Quỷ vẫn chưa trở về.
Nàng cũng chẳng phải C cấp ngự thú sư gì, Tiểu Tìm Bảo Quỷ đi xa sợ là sẽ không tìm thấy nàng.
Kiều Tang có chút đau đầu, tính cách nàng trước kia không phải như vậy, cảm giác gần đây trở nên có chút xúc động, người ta thường nói gần mực thì đen, đây là gần ai cơ chứ?
“Nha!”
Tiếng kêu của Hỏa Nha Cẩu kéo suy nghĩ của Kiều Tang trở về.
“Bập bẹ.”
Hỏa Nha Cẩu vang dội kêu lên với ngự thú sư của mình.
Có cần phun một ngụm lửa lên người gã đàn ông này không?
Ánh mắt nó sáng rực, trông vô cùng nhiệt tình.
“Đừng! Tuy hắn không phải người tốt, nhưng trực tiếp thiêu chết thì không hay, vẫn nên giao cho cảnh sát.” Kiều Tang vội vàng ngăn lại, sợ Hỏa Nha Cẩu xúc động phun lửa.
Hỏa Nha Cẩu nghiêng đầu.
Hóa ra sẽ thiêu chết sao? Nó còn tưởng rằng cũng giống như đánh nhau, chỉ bị thương rồi ngất đi thôi.
“Từ?”
Lúc này, Từ Hãn Thử mẫu tử cũng đi theo lên, nhìn gã đàn ông bị trói như bánh chưng trên mặt đất với vẻ mặt khó hiểu.
Kiều Tang suy nghĩ một lát, nhất thời không nghĩ ra chủ ý nào tốt hơn, đành lấy điện thoại ra gọi cho Cục Cảnh Sát một lần nữa.
“Chào ngài, đây là tổng đài báo án 660, cuộc gọi của ngài sẽ được ghi âm.”
Thông!
Kiều Tang sửng sốt, nhanh chóng nói: “Đây là Hoàng Minh Sơn ở Kỳ Đường, Gia Tân, Chu Hiến, tên tội phạm truy nã cấp A đang ở đây, các người mau……”
“Đô đô đô……”
Lời còn chưa dứt, đầu dây bên kia đã vang lên tiếng bận.
Cái nóng oi ả của ngày hè cộng thêm sự kích thích của adrenaline khiến quần áo sau lưng Kiều Tang đã ướt đẫm, nhưng lúc này không khí lại đột nhiên trở nên râm mát, khiến nàng có cảm giác lạnh sống lưng.
Một cái bóng bao trùm lên đầu Kiều Tang, nàng vô thức siết chặt điện thoại vẫn còn đặt bên tai, chậm rãi ngẩng đầu lên.
……
Trấn Kỳ Đường.
Cục Cảnh Sát.
“Alo, đây là đồn công an trấn Kỳ Đường, thuộc Cục Công An huyện Gia Tân.” Nhân viên trực tổng đài cầm điện thoại nói.
“……”
Trấn Kỳ Đường phái ra tổng cộng hai tổ, mỗi ngày có một tổ trực ban.
Cảnh sát trực ban chia làm hai loại, một loại là cảnh sát làm việc trong tổ và khu phố, một loại là cảnh sát chuyên án.
Loại trước ban ngày xử lý án, xuất cảnh, loại sau 24/24 giờ nhận được án là phải tùy thời xuất cảnh.
Nhưng vì nhân viên công vụ có thể thi đỗ làm cảnh sát ở trấn Kỳ Đường đều là ngự thú sư, mà người thường ở trấn lại chiếm đa số, nên cảnh sát trực ban thường ngày xử lý án rất nhàn nhã, căn bản không bao giờ có cảnh hai tổ trực ban cùng xuất động.
Mà giờ phút này, cả hai tổ trực ban đều xuất động.
Bốn chiếc xe cảnh sát, ba con sủng thú hệ phi hành gồm một con Béo Gia Cưu, một con Phong Điêu, một con Liệt Rống Tước đồng loạt lao về một hướng.
Trên lưng Phong Điêu.
“Ngươi nói xem cái miệng của Quảng Lần là miệng gì thế? Nhắc gì được nấy, hàng cảng nhiều nơi như vậy, Chu Hiến lại cứ chọn đúng chỗ chúng ta, thật là xui xẻo.” Người phụ nữ trung niên thở dài nói.
“Chúng ta cứ thế qua đó bắt Chu Hiến sao? Trong tư liệu của hắn viết là C cấp ngự thú sư, có hai con sủng thú cấp D đấy.” Diệp Từ Từ lo lắng nói.
“Không bắt cũng phải bắt.” Người phụ nữ trung niên nói.
Diệp Từ Từ: “……”
Người phụ nữ trung niên dừng một chút, nói tiếp: “Đáng lẽ chúng ta nên theo dõi hành tung của Chu Hiến rồi đợi cấp trên tới, nhưng điện thoại của người báo án lại không gọi lại được.”
Trong không khí có một lát trầm mặc.
Một lúc sau, Diệp Từ Từ nói: “Tuy nói thế này hơi không đạo đức, nhưng biểu muội nhà ta mấy hôm trước vừa đi Hoàng Minh Sơn, may là không gặp phải kẻ đó, đã an toàn trở về.”
Người phụ nữ trung niên nói: “Đúng vậy, nghe nói người báo án là một cô gái, cũng không biết giờ thế nào rồi.”
……
Trên núi Hoàng Minh.
Kiều Tang ngẩng đầu, nhìn đôi mắt tròn màu tím đang nhìn chằm chằm mình, lòng thắt lại.
Thạch Khôi Linh?
Tiểu Tìm Bảo của nàng đâu?!
Kiều Tang nhìn quanh.
Chỉ thấy Tiểu Tìm Bảo Quỷ lảo đảo từ sau lưng Thạch Khôi Linh đi ra, gương mặt màu xám lộ ra vẻ đỏ ửng.
Nó chậm rì rì bay tới trên đầu Kiều Tang, tìm một tư thế thoải mái rồi nằm sấp xuống, nhắm mắt lại, trông như đang say rượu.
Không sao là tốt rồi……
Kiều Tang yên tâm lại, tay phải vung lên, lần đầu tiên thu Tiểu Tìm Bảo Quỷ vào Ngự Thú Điển.
Thạch Khôi Linh nheo đôi mắt tròn màu tím, nó nhìn gã chủ nhân đang nằm trên mặt đất.
Trên đầu có thêm một cái bướu lớn, đôi tay còn bị trói lại, trông còn thảm hơn lúc ban đầu.
“Thạch Khôi! Thạch Khôi!”
Thạch Khôi Linh phẫn nộ kêu lên.
Đồng tử màu tím của nó bỗng nhiên co rút, đôi mắt hiện lên quang mang màu tím.
Ngay sau đó, thân ảnh nó biến mất, lấy vị trí biến mất làm tâm điểm, mặt đất nhanh chóng chuyển sang màu đen và lan rộng ra ngoài, cho đến khi bán kính khoảng 4 mét mới dừng lại.
Lòng Kiều Tang chùng xuống.
Là Đêm Tối Linh Thực.
Khác với kỹ năng Thực Mộng giúp nuốt chửng giấc mơ của mục tiêu đang ngủ say để hồi phục năng lượng cho bản thân, Đêm Tối Linh Thực có thể kéo mục tiêu đang tỉnh táo vào trong bóng đêm, từ đó gây sát thương để hồi phục năng lượng cho chính mình.
Có thể coi là bản nâng cấp của kỹ năng Thực Mộng.
Sắc mặt Kiều Tang trở nên ngưng trọng.
Làm sao bây giờ?
Hỏa Nha Cẩu căn bản không đánh lại Thạch Khôi Linh, chẳng lẽ phải bỏ mạng ở đây?
Thạch Khôi Linh dễ lừa như vậy, giờ nàng đào bình sữa bò ra cho nó còn tác dụng không?
Nhưng mà, sữa bò đều ở trong vòng tròn của Tiểu Tìm Bảo Quỷ……
Đúng lúc Kiều Tang đang suy nghĩ lung tung, Hỏa Nha Cẩu lập tức nhảy lên người gã đàn ông, miệng há ra, hàm răng lợi hại bọc đầy lửa cháy.
“Nha!”
“Bập bẹ!”
Hỏa Nha Cẩu cúi đầu nhìn về phía cổ gã đàn ông, ánh mắt liếc nhìn xung quanh, trong tiếng kêu mang theo sự uy hiếp.
Kiều Tang nhìn hành động của Hỏa Nha Cẩu mà ngẩn người hồi lâu.
Mẹ kiếp!
Nha Bảo thuần khiết đáng yêu của nàng sao lại…… thông minh như thế!
Cái này là học từ lúc nào vậy?
Tổng cảm giác như đã từng thấy ở đâu đó……
Cùng lúc đó, Từ Hãn Thử mẫu tử ở bên cạnh cũng cảm thấy hình ảnh này rất quen mắt.
“Thạch Khôi!”
“Thạch Khôi!”
Thạch Khôi Linh vội vàng hiện hình, sợ chậm trễ một chút là chủ nhân của nó đi đời nhà ma mất.
“Nha Bảo, cứ giữ tư thế này đừng cử động!” Kiều Tang kích động nói.
“Nha!”
Hỏa Nha Cẩu vẫn duy trì tư thế cúi đầu lên tiếng.
Nó hiểu rồi, phải khiến sinh vật u linh này đầu hàng mới được, giống như ngự thú sư nhà mình vừa làm với Từ Hãn Thử vậy.
“Giải trừ kỹ năng đi.” Kiều Tang nhân cơ hội yêu cầu.
“Thạch Khôi.”
Thạch Khôi Linh gật đầu, giây tiếp theo, màu đen trên mặt đất dần dần tiêu tán.
“Lấy thứ chặn tín hiệu của ngươi ra đây.” Kiều Tang nói.
Vừa rồi nàng có thể gọi điện thoại, nhưng khi Thạch Khôi Linh xuất hiện thì tín hiệu lại mất đột ngột, nàng nghiêm trọng nghi ngờ việc này có liên quan đến Thạch Khôi Linh.
“Thạch Khôi?”
Thạch Khôi Linh nghiêng đầu, không hiểu ý gì.
Kiều Tang nhìn phản ứng của Thạch Khôi Linh thì kinh ngạc, chẳng lẽ đã đoán sai?
Đúng lúc này, một con sủng thú hệ phi hành bị trọc nửa cánh, lông màu vàng, đang khập khiễng xuất hiện trong tầm mắt Kiều Tang.
Bạn thấy sao?