Group hỗ trợ & Thảo luận: NHÓM Facebook

Ngũ Tiên Môn – Chương 45

Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!

Đồng Chương sư nhìn Lý Ngôn đang nằm gục dưới đất, vừa lồm cồm bò dậy vừa nhìn mình, lão âm hiểm cười lớn: “Ha ha, ngươi có thể chạy thoát sao? Dù thế nào đi nữa, kết cục của ngươi cũng chỉ có vậy thôi.”

Thấy Lý Ngôn không nói một lời, ánh mắt lạnh nhạt, lão hơi cân nhắc rồi lại nói: “Chỉ là ta không rõ, ngươi làm sao phát hiện ta muốn bất lợi với ngươi? Mà ngươi lại làm sao có thể thoát khỏi tay Hồng Lâm Anh?”

Lý Ngôn nhìn lão, kéo lê một chân, lúc này nơi đó máu chảy như xối, chỉ một lát sau đã nhuộm đỏ cả vạt quần và mặt đất. Hắn gian nan vịnh vào thân cây bên cạnh, chậm rãi chống đỡ đứng lên, vạt áo đen rách rưới cũng dính đầy vết máu đen kịt.

Hắn lộ ra hàm răng trắng nhởn, nhe răng cười với Đồng Chương sư: “Hắc hắc, đương nhiên là bút tích sư huynh để lại đã nói cho ta biết; Hồng nguyên soái không bỏ ta thì làm gì? Mục tiêu của hắn là ngươi chứ không phải ta!”

Đồng Chương sư ngẩn người, lão đột nhiên nghe không hiểu lắm, cảm thấy trong lời nói của Lý Ngôn có vấn đề, chỉ là trong nhất thời lão lại không nghĩ ra vấn đề nằm ở đâu.

Trong khoảnh khắc Đồng Chương sư ngẩn người ấy, Lý Ngôn chợt vỗ mạnh lên thân cây mình đang vịnh, trong miệng gầm nhẹ một tiếng: “Vậy thì cùng chết đi!”

Tư duy của Đồng Chương sư còn đang dừng lại ở câu nói trước của Lý Ngôn, chợt thấy vẻ mặt Lý Ngôn dữ tợn, bàn tay đột nhiên vỗ mạnh vào thân cây, còn chưa rõ hắn định làm gì thì đã cảm thấy sau gáy có gió lạnh rít gào, tức khắc thầm kêu một tiếng không ổn. Lão vạn lần không ngờ tới Lý Ngôn thế mà ở đây vẫn còn mai phục, nơi này cách chỗ mai phục vừa rồi chừng một dặm đường, đây là điều lão chưa từng nghĩ đến.

Lập tức, lão không kịp xoay người, toàn thân linh quang đại thịnh, đôi tay không ngừng liên tục chém ra phía sau, nhưng ngay sau đó liền nghe tiếng “ào ào, phập phập” vang động, tiếp theo một tiếng rên rỉ phát ra, khiến đám chim chóc vừa mới đậu lại trên ngọn cây lại một lần nữa kinh hãi bay vút lên bầu trời đêm.??

Lý Ngôn sau khi vỗ mạnh vào thân cây, lại mượn lực lăn sang một bên, tai nghe thấy một trận tiếng động hỗn loạn cùng một tiếng rên rỉ trầm đục, đến khi hắn xoay người ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy một màn khiến hắn lạnh lòng.

Lúc này Đồng Chương sư vô cùng chật vật, có thể nói là thê thảm, áo đen trên người bị xé rách mười mấy chỗ, cánh tay trái bị hai căn gỗ nhọn to cỡ ngón tay đâm xuyên qua, trên đầu mũi gỗ nhọn còn mang theo một ít thứ màu đen ngoằn ngoèo, đó chính là gân mạch của con người. Nhưng điều làm Lý Ngôn lạnh lòng chính là Đồng Chương sư thế mà vẫn còn sống sờ sờ, lồng ngực không ngừng phập phồng, dùng ánh mắt muốn ăn tươi nuốt sống nhìn chằm chằm Lý Ngôn, khuôn mặt đen bóng ánh lên sắc tím thỉnh thoảng lại run rẩy một cái, sau đó từng bước một tiến về phía Lý Ngôn.

“Ngươi thật giỏi, thật sự rất giỏi, thế mà có thể liên tiếp hai ba lần tính kế ta.” Lão vừa đi vừa nghiến răng nói từng chữ, chỗ khuỷu tay máu phun ra như suối, phía sau là một mảnh vụn gỗ và cành cây gãy nát. Nguyên bản bảy tám dãy cọc gỗ nhọn buộc chặt vào nhau bắn tới lão, lại bị những đạo Phong Nhận lão chém ra phía sau vừa rồi đánh cho tan tác, nhưng lão chỉ kịp bảo vệ được tim và sau gáy, không thể đánh tan hoàn toàn, vẫn có hai căn gỗ nhọn đâm xuyên qua cánh tay trái, lôi cả gân xanh ra ngoài, không biết có thương tổn đến xương cốt hay không, nhưng ít nhất hiện tại cánh tay trái rất khó sử dụng, cho dù sau này dưỡng tốt, với pháp lực hiện tại của lão cũng chưa chắc có thể khôi phục hoàn hảo như ban đầu.

Đây là một loại bẫy rập mà thợ săn thường dùng để bắt giữ yêu thú cỡ lớn gọi là “Mộc Thứ Bè”, lợi dụng cành cây khô cứng vót thành từng căn gỗ nhọn, phần gốc to bằng ngón tay, phần đầu nhọn hoắt như mũi dùi, sau đó đóng những mũi gỗ nhọn này vào một thanh gỗ thô, tạo thành một thứ giống như Lang Nha Bổng, rồi đem bảy tám căn Lang Nha Bổng như vậy buộc vào một cái giá gỗ lớn, treo giữa hai thân cây, một đầu dùng dây thừng xoắn chặt vào thân cây, đầu kia của dây thừng kết thành một nút thắt rút buộc vào một nơi nào đó. Khi dây thừng bị ngoại lực chạm vào, nút thắt lập tức tuột ra, Mộc Thứ Bè sẽ gào thét lao ra, bởi vì diện tích lớn, lực đạo đủ, quán tính mạnh, thông thường trong phạm vi hai ba trượng phía trước đều nằm trong tầm tấn công của nó. Nhưng nó cũng có khuyết điểm, chính là để không ảnh hưởng đến lối đi và tăng thêm quán tính, thông thường nó được treo lơ lửng, cách mặt đất khoảng một hai thước, cho nên nếu là động vật nhỏ bé, chỉ cần nằm rạp xuống đất là nó sẽ lướt qua đỉnh đầu.

Thế nhưng Đồng Chương sư trước hết là bị lời nói của Lý Ngôn làm mê hoặc, không hiểu ý tứ trong đó, đang lúc suy tư nên không kịp đề phòng; thứ hai là lão trước kia đều ở thâm sơn tìm tiên, nơi đó đào đâu ra thợ săn, hoặc là yêu thú, hoặc là người tu tiên, thợ săn phàm nhân có đi vào, đừng nói là đặt bẫy, còn chưa vào sâu bao nhiêu đã làm mồi cho thú dữ hoặc làm quỷ dưới kiếm; thứ ba là thần thức đối với loại cơ quan vật lý này hoàn toàn không có tác dụng; thứ tư chính là lão vạn lần không ngờ Lý Ngôn có thể liên tục mai phục ở những địa điểm khác nhau. Đáng thương cho một cao thủ võ lâm trong thế tục, một người tu tiên mới bước chân vào cửa đạo, lại vì thế mà mắc mưu.

Lý Ngôn dùng khuỷu tay chống thân thể, nửa nằm nửa ngồi: “Ha ha, thật đúng là đáng tiếc.”

“Không nhìn ra một đứa trẻ choai choai như ngươi lại quỷ kế đa đoan như vậy, không biết còn bao nhiêu thủ đoạn nữa, để vi sư kiến thức một chút.” Đồng Chương sư đi tới trước mặt Lý Ngôn cách khoảng hai ba bước thì dừng lại, lúc này mới giơ tay phải nhanh chóng điểm vài cái vào khuỷu tay và cánh tay trái, tức khắc máu không còn chảy xuống nữa.

“Cái này, thật sự hết rồi.” Lý Ngôn nửa chống thân thể, lúc này hắn đã bình tĩnh trở lại, thế mà còn cười khẽ.

Đồng Chương sư nhìn quanh quất, lại vận dụng thị lực nhìn kỹ xung quanh Lý Ngôn, một lát sau mới chậm rãi tiến lại gần. Vừa đi đến trước mặt Lý Ngôn, lão chợt động, trong lúc hoa mắt tay phải liên tục điểm ra, sau khi lão dừng động tác, Lý Ngôn đã ngửa mặt ngã xuống.

“Như vậy, mới là thật sự hết rồi.” Đồng Chương sư đứng trong rừng cây, nhìn Lý Ngôn đang nằm ngửa dưới chân mình mà nói.

Lý Ngôn không nói một lời, chỉ có đôi mắt thỉnh thoảng cử động một chút, ngay cả vết thương trên chân cũng đã ngừng chảy máu.

Hóa ra vừa rồi Đồng Chương sư đã trong nháy mắt chế trụ Lý Ngôn, hơn nữa còn phong tỏa các đại huyệt gần vết thương trên chân hắn, khiến máu không chảy ra nữa, lão hiện tại chưa muốn để Lý Ngôn mất máu quá nhiều mà chết.

Đồng Chương sư lại ngẩng đầu nhìn quanh, rừng cây rậm rạp đứng sừng sững xa gần, chỉ có ánh trăng từ kẽ lá lọt xuống từng vệt thanh quang. Lão cẩn thận lấy Lý Ngôn làm trung tâm kiểm tra xung quanh một lượt, quả nhiên không phát hiện thêm cái bẫy nào khác, lúc này mới yên tâm. Sau đó lão liếc nhìn Lý Ngôn dưới đất, xác định hắn đã bị chế trụ không thể chạy trốn, thân hình liền lóe lên lao về phía mỏm đá giữa sườn núi.

Mấy hơi thở sau, lão đã tới mỏm đá nơi Lý Ngôn mai phục vừa rồi, tảng đá lớn trên mặt đất đã biến mất, chỉ để lại một cái hố rãnh và mấy cái túi nước, một đoạn ngắn của hai cột đá thô bằng cánh tay trẻ con, cùng với một mẩu gân yêu thú. Lão nhặt mẩu gân yêu thú lên xem, sau đó lại cầm mấy cái túi nước lên lắc lắc, đứng tại chỗ suy tư một hồi, kế tiếp lại bước nhanh đến chỗ vách đá sau cây tùng cổ thụ nhìn xuống, chỉ thấy trong đêm tối đen ngòm sâu không thấy đáy, như cái miệng khổng lồ đầy răng nanh của quái thú, không khỏi cảm thấy lạnh lẽo trong lòng. Thân thể lão hiện tại cũng chỉ mạnh khỏe hơn phàm nhân một chút, nhưng chung quy vẫn là thân xác phàm thai, nếu rơi xuống đây chắc chắn sẽ thành một đống thịt nát hoặc bị đá nhọn dưới đáy vực đâm thành mấy đoạn.

Xem xong, trong lòng lão cơ bản đã hiểu Lý Ngôn mai phục như thế nào. Tuy lão không phải thợ săn trong núi, nhưng vừa rồi lão chính là con mồi trong bẫy, đã biết quá trình trúng phục kích, lại nhìn thấy những thứ này, cộng thêm lão là một tay già đời trên giang hồ, nên cũng đoán ra được đại khái.

Mấy cái lắc mình, lão đã biến mất khỏi mỏm đá, tiến vào trong rừng dưới chân núi.

Đồng Chương sư đi tới gần chỗ Lý Ngôn đang nằm, trên mặt đột nhiên hiện ra một tia thống khổ, khóe miệng lại có máu đen tràn ra. Lão vội vàng khoanh chân ngồi xuống, tay phải gấp gáp từ trong ngực lấy ra một khối tinh thạch bán trong suốt, chậm rãi nhắm mắt lại, tay cầm tinh thạch bắt đầu thổ nạp. Lão mấy ngày nay luôn chưa từng nghỉ ngơi, hơn nữa vừa rồi lại bị trọng thương, thân thể đã vô cùng bất ổn.

Hơn một canh giờ sau, Đồng Chương sư chậm rãi mở mắt, giờ phút này linh lực trong cơ thể lão đã khôi phục được bảy tám phần. Nhìn khối tinh thạch trong tay từ bán trong suốt đã trở nên vẩn đục, trên mặt lão hiện ra một tia đau xót.

Nơi này không có linh khí, lão chỉ có thể dựa vào khối tinh thạch này để khôi phục, mà khối tinh thạch này chính là chưởng môn đời trước của “Tìm Tiên nhất mạch” để lại cho lão, nói với lão: “Nếu sau này có thể bước lên tiên đồ, thì khối tinh thạch này nhất định sẽ giúp ngươi một tay.” Bao nhiêu năm nay, lão tuy đã bước lên tiên đồ nhưng vẫn không nỡ dùng, hôm nay lại phải sử dụng trong tình huống này.

Đây chính là Linh Thạch trong Tu Tiên giới, chứa đựng linh khí, có thể trợ giúp người tu hành, những điều này cũng là Đồng Chương sư nghe tiền bối trong môn phái nói lại, môn phái của lão chỉ có duy nhất một khối tinh thạch này, truyền lại đã mười mấy đời.

Lão vốn có thể trở lại trong mật thất quân sư phủ, nhờ vào linh khí tỏa ra từ hồ nước để khôi phục, nhưng trước đó linh khí trong cơ thể lão đã tiêu hao gần một nửa, đó đều là kết quả của việc cưỡng ép sử dụng Phong Nhận thuật. Vốn dĩ với cảnh giới hiện tại, lão toàn lực thi triển mười một mười hai đạo Phong Nhận thuật vẫn được, nhưng vừa rồi để đối phó Lý Ngôn, cắt đứt tảng đá trên chân, phá giải “Mộc Thứ Bè”, lão đã phát ra tổng cộng sáu đạo Phong Nhận thuật, nếu vừa rồi lão còn mang theo Lý Ngôn đi thêm bảy tám mươi dặm đường núi thì vạn lần không thể.

Ngay khi lão từ vách núi quay lại, hỏa độc trong cơ thể đã phát tác, nếu không áp chế tất nhiên sẽ chết trước Lý Ngôn, mà một nửa linh lực còn lại đã không đủ để áp chế hỏa độc, trong lúc cấp bách chỉ đành dùng đến trọng bảo của môn phái.

Nhìn khối linh thạch vẩn đục trong tay, ngẩn người ra một lúc, lão mới cất khối linh thạch vào lại trong ngực.

Tay phải giơ lên, nhấn mạnh vào khuỷu tay và bắp tay trái, chỉ nghe hai tiếng “xuy xuy”, lão lại rên lên một tiếng, hai căn gỗ nhọn to bằng ngón tay từ trong thịt bắn mạnh ra ngoài, găm sâu vào phía xa, kéo theo một chuỗi huyết châu. Sau đó tay phải lão nhanh chóng điểm vào vết thương để cầm máu, nhìn cánh tay trái với những sợi gân xanh đen hoặc rũ xuống hoặc đứt lìa lộ ra ngoài, lão không khỏi cau mày.

Sau đó đứng dậy, thân hình liên tục lóe lên, nhanh chóng bay vút trong rừng, nửa tuần trà sau, bóng dáng chớp động lại hiện thân tại chỗ cũ. Nhìn Lý Ngôn đang nhắm chặt mắt dưới đất, Đồng Chương sư búng tay một cái, một luồng chỉ phong bay ra, đi vào đầu Lý Ngôn.

“Ta biết ngươi không ngủ, ta hiện tại cũng không muốn biết làm sao ngươi biết được mục đích của ta, biết hay không đều cùng một kết quả. Chỉ là không ngờ một đứa trẻ mười lăm mười sáu tuổi như ngươi lại ác độc như thế, mỗi một kế đều là thủ đoạn âm hiểm, thật sự khiến ta nhìn lầm đồ nhi của mình.” Đồng Chương sư nhìn Lý Ngôn, trong mắt lóe lên tia oán hận.

Nguyên bản kế hoạch của lão là cưỡng ép áp chế hỏa độc thêm nửa năm nữa, khi đó Lý Ngôn phỏng chừng ít nhất cũng tu luyện tới Ngưng Khí kỳ tầng thứ nhất trung kỳ, lão đột phá tầng thứ tư vẫn có hơn một nửa nắm chắc. Nhưng hiện tại, chẳng những thời gian bị đẩy sớm lên, pháp lực của Lý Ngôn so với yêu cầu thấp nhất của lão còn kém không ít, hơn nữa lão còn bị tổn thương căn bản, hiện tại hỏa độc trong cơ thể đã vì lão vận động linh lực quá mức mà phát tác, khí huyết cũng tổn hao nhiều. Nhưng lúc này đã không còn đường lui, khí huyết có thể từ từ bồi bổ, nhưng chẳng lẽ Lý Ngôn còn có thể chờ lão thêm nửa năm sao? Hỏa độc đã phát tác trong cơ thể lão còn có thể khôi phục lại như trước sao?

Nghĩ đến đây, trong lòng Đồng Chương sư căm hận cực kỳ, kế hoạch mấy năm trời đều vì kẻ này mà cuối cùng rơi vào kết cục như thế.

“Ta ác độc sao? Chẳng lẽ ngươi không phải muốn dùng mạng của ta để đổi lấy mạng của ngươi?” Một lát sau, Lý Ngôn nằm dưới đất đột nhiên khàn giọng lên tiếng.

“Ồ? Xem ra ngươi đã biết, ta thật sự rất muốn biết rõ làm sao ngươi biết được, nhưng hiện tại ta lại không muốn lãng phí thời gian. Với tâm tính như ngươi, trong tình huống ngay cả ta cũng không nhìn ra sơ hở mà vẫn có thể kiên trì không ngừng đá đổ túi nước để tưới lên gân yêu thú kia, nếu ta không thân trúng kịch độc, thật sự sẽ thu ngươi làm đệ tử chân chính.”

Lý Ngôn nằm dưới đất, trong mắt hiện lên một tia dị sắc. Nếu nói vừa rồi Đồng Chương sư lên mỏm đá xem xét mà nhìn ra cách bố trí bẫy rập thì hắn không thấy lạ, nhưng Đồng Chương sư có thể suy đoán ra việc hắn đá túi nước là làm nhiều lần, quả thật khiến hắn có chút ngoài ý muốn.

“Nga, ngay cả điều này ngươi cũng nhìn ra, lão sư thật sự rất lợi hại.” Lý Ngôn nhàn nhạt nói, đồng thời thầm nghĩ ngươi vẫn chưa nhìn ra một vấn đề khác.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...