Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
Phục Bảo Sơ và Phong Vô Kỵ cũng ngẩng đầu nhìn lên. Chung Nhạc trên cành cây kia bình thản tự tại, mỉm cười nhìn bọn họ. Trong lòng Phong Vô Kỵ trầm xuống. Phục Bảo Sơ phun ra ngụm máu bầm đã xông lên cổ họng, mỉm cười nói: – Kẻ này chính là Dịch tiên sinh sao? Có thể trong lúc bất tri bất giác dẫn…
Bạn thấy sao?