Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
Một đêm nghỉ ngơi.
Trời vừa hừng sáng, Thẩm Trường Thanh đã tỉnh giấc.
Ở Trấn Ma Tư một năm, hắn đã dưỡng thành thói quen ngủ muộn dậy sớm.
Đặc biệt là việc tu luyện Thuần Dương Công, đòi hỏi phải hấp thu tia tử khí đầu tiên trong ngày, cho nên định sẵn là không thể ngủ muộn.
Lệ thường tu luyện.
Cảm nhận Thuần Dương Công lớn mạnh thêm một phần, trên mặt Thẩm Trường Thanh lộ ra nụ cười nhàn nhạt.
Tuy rằng khoảng cách đột phá tầng thứ chín vẫn còn không nhỏ, nhưng dù sao cũng đã có tiến triển.
Đột nhiên.
Lỗ tai hắn khẽ nhúc nhích.
Sau đó, hắn đứng dậy, mở cửa phòng.
Cửa phòng vừa mở ra.
Vừa vặn nhìn thấy Trương Long đang giơ tay định gõ cửa.
“Thẩm đại nhân dậy sớm thật!” Cửa phòng đột ngột mở ra khiến sắc mặt Trương Long hơi ngẩn ra, nhưng rất nhanh đã khôi phục vẻ tự nhiên.
“Trương bộ đầu cũng dậy sớm đấy chứ.”
Thẩm Trường Thanh mỉm cười.
Trong lúc nói chuyện, hắn đã đi tới bên bàn trong phòng ngồi xuống.
“Trương bộ đầu, mời ngồi!”
“Đa tạ Thẩm đại nhân.”
Trương Long xách theo đồ vật trên tay, đặt lên bàn rồi ngồi xuống đối diện Thẩm Trường Thanh.
“Thẩm đại nhân chắc vẫn chưa dùng bữa sáng, đây là chút điểm tâm đặc sản của Lâm An Thành chúng ta, đại nhân ở kinh thành chưa chắc đã có cơ hội nếm thử.”
Vừa nói.
Trương Long vừa mở lớp giấy dầu ra, bên trong là mấy món điểm tâm trông rất tinh xảo, một làn hương thanh khiết tỏa ra khiến người ta không tự chủ được mà cảm thấy tâm thần thư thái.
“Trương bộ đầu thật có tâm.”
Nụ cười của Thẩm Trường Thanh rõ ràng hơn vài phần, khiến Trương Long cũng mỉm cười theo.
Hắn thuận tay cầm lấy một miếng điểm tâm, nhẹ nhàng cắn một miếng.
“Nói mới nhớ, về chuyện yêu tà tác loạn lần này, Trương bộ đầu có cái nhìn gì khác không?”
“Về yêu tà, ta không hiểu biết nhiều lắm, dù sao ta cũng chỉ là một bộ đầu nhỏ bé, không có tư cách tiếp xúc với những chuyện như vậy.”
Trương Long lắc đầu, khi nhắc đến yêu tà, sắc mặt y không có biến hóa quá lớn.
Sau đó.
Thẩm Trường Thanh lại hỏi thêm vài chuyện khác, Trương Long cơ bản đều đối đáp trôi chảy.
Trong thoáng chốc.
Hai người đã trò chuyện với nhau hồi lâu.
Buông miếng điểm tâm trong tay, Thẩm Trường Thanh đứng dậy.
“Nếu đã như vậy, Trương bộ đầu dẫn ta tới đó xem sao đi!”
“Thẩm đại nhân không ăn nữa sao?”
“Không ăn nữa, sáng sớm ăn quá nhiều không tốt cho tiêu hóa, đợi xử lý xong chuyện rồi tính sau.”
“Ách ——”
Trương Long không khỏi ngẩn ra, tiêu hóa? Thật là một danh từ xa lạ.
Nhưng y cũng không nghĩ nhiều.
Nếu Thẩm Trường Thanh muốn đi xem, vậy mình đương nhiên nên đi cùng.
Dù sao giải quyết được yêu tà, đám người bọn họ cũng có thể ngủ một giấc an ổn.
Đi trên đường cái.
Thẩm Trường Thanh nhìn cảnh tượng người qua kẻ lại, không khỏi cười nói: “Sự phồn hoa của Lâm An Thành tuy không bằng kinh thành, nhưng cũng có phong vị riêng, nếu có thể lưu lại nơi này lâu dài, hẳn cũng là một chuyện mỹ mãn.”
“Nếu Thẩm đại nhân thích, ngày sau có thể thường xuyên ghé thăm Lâm An Thành.”
Trương Long đi bên cạnh hắn, cười phụ họa.
——
Có Trương Long dẫn đường, Thẩm Trường Thanh cùng y ra khỏi thành.
Cách thành mười dặm.
Khoảng cách không quá xa xôi.
Chỉ là sau khi ra khỏi thành, không còn cảm giác phồn hoa như trong nội thành nữa, thay vào đó là sự hoang vắng thưa thớt bóng người.
“Trương bộ đầu, những thôn dân đã rời khỏi thôn hiện tại đang được an trí ở đâu?”
Khi Thẩm Trường Thanh nói chuyện, hắn nghiêng đầu nhìn Trương Long.
Nghe vậy.
Trương Long không chút do dự trả lời: “Thôn dân phần lớn đều được an trí ở các thôn lân cận, cũng có một số người có thân thích trong thành thì ở lại trong thành. Hiện tại, mục đích chính của chúng ta là phong tỏa cái thôn xuất hiện yêu tà kia, những việc khác cũng không có yêu cầu gì quá nhiều.”
“Triệu đại nhân thật là quan tâm bá tánh!”
“Triệu đại nhân làm tri huyện ở Lâm An Thành đã 20 năm, thật sự là một vị quan tốt. Nhiều năm qua, phàm là nơi nào có yêu tà làm hại, tri huyện đều thay đổi từng đợt từng đợt, chỉ có Triệu đại nhân là thủ vững cương vị, không sợ tai họa yêu tà.”
Nhắc đến Triệu Phương, trên mặt Trương Long lộ ra vẻ kính nể.
Thẩm Trường Thanh gật đầu.
Lời đối phương nói quả thật có đạo lý.
Yêu tà.
Là một cách gọi khác của yêu ma quái dị, bởi vì quái dị còn được gọi là tà ám, nên mới có danh hiệu yêu tà.
Không bao lâu sau.
Hai người đi tới trước một cánh đồng lúa, vẫn có thể nhìn thấy những cây lúa trên ruộng mọc tươi tốt, nhưng cảm giác mang lại lại thiếu đi một tia sinh khí.
“Thẩm đại nhân, phía trước chính là Cổ Nguyệt Thôn.”
Trương Long chỉ vào ngôi thôn phía trước, trầm giọng nói.
Cổ Nguyệt Thôn, chính là nơi ban đầu xảy ra chuyện yêu tà tác loạn.
Nhìn theo hướng ngón tay của Trương Long, Thẩm Trường Thanh có thể thấy những ngôi nhà tọa lạc phía xa, san sát bên nhau.
Rất nhanh.
Hai người lướt qua cánh đồng lúa, đi tới cổng thôn, nơi đó có một tấm bia đá khắc ba chữ Cổ Nguyệt Thôn.
Ngoài ra.
Còn có sáu người mặc phục sức nha dịch đang canh giữ bên ngoài thôn, thần sắc ai nấy đều vô cùng khẩn trương, thường xuyên nhìn về phía trong thôn, như thể yêu tà sẽ lao ra bất cứ lúc nào.
Cho dù hiện tại mặt trời đang đứng bóng, cũng không thể xoa dịu được sự lo âu của họ.
“Trương bộ đầu!”
“Trương bộ đầu tới rồi!”
Nhìn thấy Trương Long và Thẩm Trường Thanh đến, sắc mặt mấy tên nha dịch lập tức nhẹ nhõm hơn nhiều.
Trương Long vẻ mặt nghiêm nghị, giơ tay giới thiệu người bên cạnh với mấy tên nha dịch: “Vị này chính là Thẩm Trường Thanh Thẩm đại nhân của Trấn Ma Tư, lần này đặc biệt tới để tiêu diệt yêu tà.”
Trấn Ma Tư!
Quả nhiên.
Mấy tên nha dịch sau khi nghe danh hiệu Trấn Ma Tư, sắc mặt lập tức trở nên kính sợ, nhìn về phía Thẩm Trường Thanh chắp tay hành lễ: “Gặp qua Thẩm đại nhân!”
Mặc dù nhìn gương mặt Thẩm Trường Thanh rất trẻ tuổi.
Nhưng bọn họ không dám có chút thất lễ nào.
Ba chữ Trấn Ma Tư.
Ở Đại Tần chính là tấm biển hiệu đi lại.
Người có thể bước ra từ Trấn Ma Tư, tuyệt đối không phải nhân vật đơn giản.
“Ừm, từ trước đến nay, có ai ra vào thôn không?” Thẩm Trường Thanh nhìn cảnh tượng hoang vắng trong thôn trước mắt, nghiêng đầu hỏi một nha dịch.
Nghe vậy.
Tên nha dịch kia trong lòng bất giác sinh ra áp lực rất lớn.
“Khởi bẩm Thẩm đại nhân, từ khi yêu tà làm hại tới nay, không có bất kỳ ai ra vào thôn!”
“Được rồi, chuyện này ta và Thẩm đại nhân đã biết, các ngươi trở về phục mệnh đi, những việc còn lại cứ giao cho ta và Thẩm đại nhân là được.” Trương Long xua tay, trên mặt có chút không kiên nhẫn.
“Chúng ta cáo lui!”
Mấy tên nha dịch không dám nói thêm gì, chỉ có thể khom người lui ra.
Tại chỗ.
Chỉ còn lại Thẩm Trường Thanh và Trương Long.
“Thẩm đại nhân, ngài định bây giờ vào thôn, hay là đợi đến thời điểm nào mới vào?”
“Đã tới rồi, thì vào xem luôn đi!”
Thẩm Trường Thanh một tay buông thõng, tay kia ấn lên chuôi đao, cất bước tiến vào Cổ Nguyệt Thôn.
Trương Long thấy vậy.
Lập tức theo sát phía sau hắn vào thôn.
Vừa bước vào phạm vi Cổ Nguyệt Thôn, xung quanh lập tức có một luồng hơi lạnh thấu xương từ bốn phương tám hướng ùa tới.
Luồng hàn ý ập đến.
Lập tức kích khởi Thuần Dương Chân Khí hộ thể.
Bạn thấy sao?