Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
Chương 397: Đêm khuya gió lạnh. (2)Không được, không được chạy, Mộc Lâm Thâm tự vả cho mình tỉnh lại, không được chạy mình mà chạy không phải là càng giống phản đồ à, chạy một cái là bao nhiêu cứt đái úp hết lên đầu mình, chẳng phải là càng thảm hơn sao? Lúc đó cả đời sống thấp thỏm, không biết khi…
Bạn thấy sao?