Group hỗ trợ & Thảo luận: NHÓM Facebook

Phàm Cốt – Chương 22

Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!

“Tỷ tỷ cố ý hiện thân nói với ta những lời này, chính là có việc muốn cầu cạnh ta?”

Hứa Thái Bình cũng đoán được tâm tư của nữ quỷ kia.

“Thiếu niên lang đoán không sai, tiểu nữ lần này hiện thân, đúng là có việc muốn nhờ.”

Nữ quỷ liên tục gật đầu.

“Tiểu nữ có một bào muội, tên là Liễu Tử Câm, ba năm trước cùng ta cùng lên núi. Chẳng qua nàng thiên tư trác tuyệt, trực tiếp được Đệ Ngũ Phong thu làm đệ tử. Nguyên bản hai người chúng ta đã ước định, chờ năm sau thông qua Ngũ Phong tuyển chọn, ta liền có thể cùng nàng cùng ở Đệ Ngũ Phong tu hành.”

“Nhưng ngay vào lúc này năm ngoái, có một vị đệ tử Đệ Ngũ Phong bỗng nhiên đi tới chỗ ở của ta. Hắn nói hắn là Tam sư huynh của tiểu muội, khi xuống núi rèn luyện tiện đường mang một phong thư của Tử Câm tới, lại giúp nàng xem ta có bình an hay không.”

“Vừa nghe là sư huynh của Tử Câm, tiểu nữ tự nhiên không dám chậm trễ, rượu ngon thức ăn quý chiêu đãi hắn hồi lâu.”

“Nhưng tên kia rượu quá ba tuần, cư nhiên phát cuồng, như loài súc sinh làm nhục sự trong trắng của ta. Xong việc hắn càng uy hiếp tiểu nữ không được đem chuyện này báo cho bất luận kẻ nào, lại còn muốn giam cầm tiểu nữ làm cấm luyến, lúc nào cũng cung phụng cho hắn vui lạc.”

“Tiểu nữ vốn muốn chết cho xong chuyện, nhưng hắn lại lấy muội muội Tử Câm ra uy hiếp. Nếu không thuận theo, hắn liền vu oan giá họa cho Tử Câm, khiến nàng bị trục xuất khỏi Ngũ Phong.”

“Bất đắc dĩ, tiểu nữ chỉ có thể ủy thân cho hắn, chỉ nghĩ chờ Tử Câm ở Ngũ Phong đứng vững gót chân, lại tìm cách đem hết thảy báo cho muội muội.”

“Thế nhưng mấy tháng trước, tiểu nữ trong lúc tên kia đại say vô ý nghe được, hắn cư nhiên tính toán lấy tiểu nữ để áp chế Tử Câm, khiến muội muội cũng trở thành vật chơi đùa của hắn.”

“Nếu chỉ là tiểu nữ chịu nhục, ta thế nào cũng có thể nhẫn nhịn, nhưng hắn cư nhiên dám đánh chủ ý lên đầu Tử Câm, ta tự nhiên liều chết cũng không thể để hắn đạt được mục đích.”

“Thế là tiểu nữ nhân lúc hắn đại say, lấy ra binh khí đã sớm giấu kỹ trong phòng, chuẩn bị kết liễu tính mạng kẻ vô sỉ đó.”

“Nhưng tiểu nữ chung quy đã xem nhẹ tu vi của đệ tử trên núi, mới vừa lộ ra một chút sát ý, đã bị hắn phản kích bắt giữ.”

“Tên vô sỉ kia thẹn quá thành giận, sau khi làm nhục tiểu nữ một phen, liền giết hại rồi ném xác vào núi sâu phụ cận chỗ ở. Không bao lâu sau, ta bị đầu Trành Quỷ kia bắt giữ, trở thành quỷ nô.”

Nghe xong lời kể dài dằng dặc của nữ quỷ, trong lòng Hứa Thái Bình phẫn nộ khó bình.

Hắn không ngờ rằng trên tiên sơn này cư nhiên còn có hạng ác nhân, ác hạnh như thế. So với tên đệ tử Đệ Ngũ Phong kia, đầu Trành Quỷ này xem ra còn lương thiện chán.

Đương nhiên, tiền đề là những lời nữ quỷ này nói đều là thật.

“Làm sao chứng minh lời ngươi nói đều là thật?”

Sau khi bình tĩnh lại, Hứa Thái Bình hỏi nữ quỷ.

“Vì tố giác tên vô sỉ đó, tiểu nữ đã dùng tới cây Tầm Trần Hương duy nhất trên người.”

Nữ quỷ vừa nói vừa chỉ cách không vào ống tay áo của thi thể bên dưới, sau đó tiếp tục:

“Tầm Trần Hương này gồm một mẫu ba tử, tổng cộng bốn cây. Bật lửa Mẫu Hương, liền có thể lưu lại ảnh tượng của tất cả những việc xảy ra trong phòng trước khi hương cháy hết.”

“Khi muốn quan sát, chỉ cần châm Tử Hương, chuyện cũ năm xưa liền có thể hiện ra toàn bộ.”

Nghe thấy lời này, Hứa Thái Bình thầm gật đầu.

Hắn trước đó từng thấy qua bảo vật này trong gương đồng.

“Cho nên tỷ tỷ muốn ta đem mấy nén Tử Hương còn lại giao cho muội muội Tử Câm của tỷ?”

Không đợi Liễu Thanh Mai mở miệng, Hứa Thái Bình trực tiếp hỏi.

“Đúng là như vậy!”

Liễu Thanh Mai dùng sức gật đầu, sau đó giọng nàng mang theo vài phần tuyệt vọng nói:

“Tam đệ tử Đệ Ngũ Phong kia tên là Lục Thần, nghe nói là cháu trai của một vị trưởng lão Ngũ Phong. Thanh Huyền Môn quả quyết sẽ không vì một kẻ đệ tử ngoại môn như ta mà trách phạt hắn, cho nên tiểu nữ không cầu trầm oan đắc tuyết, chỉ cầu muội muội Tử Câm không bị tên vô sỉ đó lừa gạt nữa!”

Lời nàng vừa dứt, cửa tiểu viện lại nổi lên một trận gió lạnh, theo sau đó thân hình nàng bắt đầu dần trở nên mờ nhạt.

“Thiếu niên lang, nếu có cơ hội lên tới Đệ Ngũ Phong, xin hãy đem Tầm Trần Hương giao cho muội muội ta!”

Thấy sắp hồn phi phách tán, ngữ khí của Liễu Thanh Mai lập tức trở nên cấp bách, ánh mắt mong chờ sự đáp lại của Hứa Thái Bình.

“Nếu những lời tỷ tỷ nói không phải là giả, nén Tầm Trần Hương này, ta nhất định sẽ thay tỷ giao tận tay Tử Câm tỷ tỷ.”

Hứa Thái Bình không chút do dự, ánh mắt kiên định hứa hẹn.

“Đa tạ thiếu niên lang!”

Có được lời hứa của Hứa Thái Bình, nữ quỷ Liễu Thanh Mai lập tức quỳ xuống, đầu nặng nề dập xuống đất.

“Thiếu niên lang, đầu Trành Quỷ kia hôm nay không đắc thủ tất nhiên sẽ không bỏ qua. Tuy nó rất khó đối phó, nhưng không phải là không có nhược điểm. Trong thời gian bị nó bắt giữ, ta vô tình biết được Trành Quỷ này khi còn sống là do say rượu mà chết, rượu đối với hồn phách của nó giống như kịch độc vậy. Có lẽ thiếu niên có thể nghĩ cách ép nó ra khỏi cơ thể đang bám vào, sau đó dùng rượu để đối phó nó.”

Liễu Thanh Mai bỗng ngẩng đầu lên, báo cho Hứa Thái Bình nhược điểm của đầu Trành Quỷ kia.

“Nhược điểm của Trành Quỷ cư nhiên là rượu? Đa tạ tỷ tỷ nhắc nhở!”

Hứa Thái Bình nghe vậy rất đỗi kinh hỉ mà lên tiếng cảm ơn. Tuy rằng chưa châm nén Tầm Trần Hương kia, nhưng trong lòng hắn đã tăng thêm vài phần tín nhiệm đối với Liễu Thanh Mai.

“Thiếu niên lang, nhất định phải giao Tầm Trần Hương cho muội muội ta.”

Nữ quỷ lắc đầu, một lần nữa đầy mặt khẩn cầu dặn dò một câu.

“Thanh Mai tỷ tỷ yên tâm, chỉ cần ta có thể lên núi, chắc chắn sẽ tìm cách giao Tầm Trần Hương này cho Tử Câm tỷ tỷ.”

Hứa Thái Bình trịnh trọng gật đầu.

Nghe được lời này, trên khuôn mặt chua xót của nữ quỷ Liễu Thanh Mai cuối cùng cũng hiện ra một tia ý cười.

“Đúng rồi thiếu niên lang, sau lưng đầu Trành Quỷ kia còn có một đầu Hổ Tinh, thủ đoạn của nó vô cùng lợi hại, ngàn vạn lần đừng nên đối địch với nó!”

Ngay khoảnh khắc thân hình nữ quỷ sắp tiêu tán, nàng bỗng nhiên gấp gáp nhắc nhở Hứa Thái Bình một câu.

“Hổ yêu?”

Nhìn thi thể Liễu Thanh Mai bỗng chốc tan biến thành những đốm lửa xanh, Hứa Thái Bình có chút ngẩn ngơ lẩm bẩm một câu.

“Chuyện 'Vị Hổ Tác Trành' cư nhiên là thật.”

Nghe nói sau lưng Trành Quỷ còn có một đầu Hổ Tinh chống lưng, Hứa Thái Bình chấn kinh không thôi, bỗng nhiên hồi tưởng lại điển tích Vị Hổ Tác Trành.

“Tuy rằng đã biết nhược điểm của Trành Quỷ, nhưng theo lời của Tử Dương Chân Quân, trước khi chưa đột phá Khai Môn Cảnh, nếu gặp phải quỷ vật mà sơ suất một chút là có thể mất mạng tại chỗ. Cho nên tốt nhất không nên tự mình đối phó, mà phải báo lên tông môn, để tông môn phái người tới xử lý.”

Hứa Thái Bình vừa nghĩ như vậy, vừa từ trên tường viện nhảy xuống.

“Tóm lại cứ đem việc này báo cáo với tông môn một chút đi, đến lúc đó lại đem thi thể đầu Yêu Lang trong núi kia dọn tới, bọn họ không thể nào làm ngơ được chứ?”

Hắn vừa nhỏ giọng lẩm bẩm, vừa từ trong ống tay áo thi thể Liễu Thanh Mai lấy ra một chiếc hộp gỗ nhỏ.

Mở ra xem, bên trong hộp gỗ đúng là có ba nén hương.

“Còn về chuyện Tầm Trần Hương và Thanh Mai tỷ tỷ, hôm nay trước tiên châm một nén để kiểm chứng thật giả, ngày mai xem thái độ của người tông môn tới xử lý đầu Trành Quỷ kia thế nào. Nếu họ nguyện ý xử lý, ta sẽ báo cho họ về tao ngộ của Liễu Thanh Mai, sau đó đem ba nén hương này giao cho bọn họ.”

Hứa Thái Bình đứng dậy, cất kỹ chiếc hộp gỗ đựng Tầm Trần Hương vào người.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...