Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
“Ngươi nói như vậy, thật ra cũng có vài phần đạo lý.”
Bạch Vũ thu hồi ánh mắt không vui, ngược lại rất tán đồng gật gật đầu.
“Bất quá ta nếu mang ngươi cùng đi, ngươi phải cho ta mười cái công đức tệ. Ngươi chớ nên hiểu lầm, không phải ta keo kiệt, đây là giới luật của Thanh Huyền Tông, linh cầm khi chở người nhất định phải thu công đức tệ, nếu không sẽ phải chịu lời thề trách phạt.”
Nó nói tiếp, lại nhìn về phía Hứa Thái Bình.
“Không thành vấn đề, công đức tệ ta có!”
Hứa Thái Bình cười giơ giơ túi công đức tệ trong tay lên.
Đây chính là túi công đức tệ mà Tử Câm vừa tặng hắn lúc nãy.
“Vậy thì mau chuẩn bị một chút, ta mang ngươi cùng đi, đến lúc đó chúng ta săn thêm vài con nữa.”
Thấy Hứa Thái Bình sảng khoái như vậy, Bạch Vũ không còn kiêu căng như trước, ngữ khí cũng trở nên thân cận hơn nhiều.
“Được!”
Hứa Thái Bình dùng sức gật đầu một cái.
“Đúng rồi, ngươi tính đi đâu săn hoàng dương?”
Ngay khi Hứa Thái Bình chuẩn bị về phòng chuẩn bị, Bạch Vũ bỗng nhiên hỏi thêm một câu.
“Thanh Phong Hiệp!”
Hứa Thái Bình quay đầu trả lời.
“Thanh Phong Hiệp? Nơi đó cách đây ít nhất bốn trăm dặm, vì sao phải đi xa như vậy?”
Bạch Vũ nghiêng đầu, đôi mắt to tràn đầy vẻ hoang mang.
“Bởi vì hoàng dương ở Thanh Phong Hiệp là ngon nhất!”
Hứa Thái Bình cười trả lời.
Vừa nghe lời này, vẻ hoang mang trong mắt Bạch Vũ lập tức tan biến, ngược lại hóa thành hưng phấn:
“Vậy thì đi Thanh Phong Hiệp!”
……
Thanh Phong Hiệp, Bạch Mã Sườn Núi.
“Lục Thần, Tử Câm, hai người các ngươi sao đi lâu như vậy?”
Một thanh niên mặc pháp bào đệ tử Thanh Huyền Tông, lạnh mặt nhìn về phía Lục Thần và Tử Câm vừa mới xuống ngựa.
Thanh niên này mặt dài, đôi mắt hẹp dài, thân hình cao gầy, mày lộ ra một cổ khí chất lạnh lẽo.
“Thực xin lỗi sư huynh, chúng ta……”
“Đại sư huynh, Tử Câm tiểu sư muội nàng, con ngựa có chút không thoải mái, cho nên đến chậm một chút.”
Lục Thần nói dối với thanh niên kia.
Thanh niên được hắn gọi là đại sư huynh chính là Mặc Quân, đại đệ tử cùng thế hệ với Lục Thần tại đệ ngũ phong của Thanh Huyền Tông, tu vi thuộc hàng xuất sắc trong số các đệ tử đồng lứa.
“Thật sự là như thế?”
Ánh mắt Mặc Quân lạnh băng nhìn về phía Tử Câm.
“Đúng vậy sư huynh.”
Tuy rằng Tử Câm cảm thấy việc tìm kiếm tỷ tỷ không cần phải nói dối, nhưng nếu Lục Thần đã nói vậy, nàng cũng không tiện vạch trần.
“Mặc Quân sư đệ, nếu hai vị sư đệ đều tới rồi, vậy chúng ta nhích người thôi.”
Đúng lúc này, một nữ tử cưỡi trên linh mã cách đó không xa hô lên với Mặc Quân.
Bên cạnh nữ tử còn có một thiếu nữ áo trắng đang cưỡi trên một con linh mã màu trắng.
Dù cả hai đều mang lụa che mặt, nhưng vẫn khó lòng che giấu dung nhan khuynh thành.
“Đại sư huynh, hai vị này là?”
Lục Thần suýt nữa ngẩn người.
“Đó là Tử Yên sư tỷ của lục phong cùng với tiểu sư muội Bất Ngôn mới nhập môn không lâu. Khi tới đây vừa vặn gặp nàng mang theo tiểu sư muội tới Thanh Phong Hiệp rèn luyện. Con yêu hổ kia chém giết thì dễ, nhưng muốn bắt sống làm tọa kỵ thì không đơn giản như vậy, nên ta mới mời nàng cùng đến.”
Mặc Quân vừa xoay người lên ngựa vừa lạnh mặt giới thiệu với Lục Thần.
“Có Tử Yên sư tỷ tương trợ, lần này đại sư huynh tất nhiên có thể bắt giữ con yêu hổ kia làm tọa kỵ.”
Lục Thần đầy mặt tươi cười nịnh nọt.
Mặc Quân lạnh lùng nhìn Lục Thần một cái, ngay sau đó lại nhìn về phía Tử Câm nói:
“Tử Câm, lát nữa tới Thanh Phong Hiệp, ngươi và Bất Ngôn tiểu sư muội cứ đứng ngoài bàng quan là được, việc vây săn hổ yêu không cần nhúng tay.”
“Đại sư huynh có thể hay không……”
“Sư muội, muội cứ nghe đại sư huynh đi, mọi chuyện đợi bắt được hổ yêu rồi nói sau.”
Tử Câm nhịn không được muốn nhờ đại sư huynh hỏi xem con hổ yêu đó có từng gặp tỷ tỷ mình không, nhưng lời vừa ra khỏi miệng đã bị Lục Thần bên cạnh ngắt lời.
“Vâng.”
Tử Câm cuối cùng cũng gật đầu.
“Vậy đi thôi, cùng đến Thanh Phong Hiệp.”
Mặc Quân để lại một câu, hai chân kẹp chặt lưng ngựa, thân hình như gió lao đi.
Ngựa dưới thân đoàn người đều là linh mã, bôn tẩu trong núi nhanh như chớp, chỉ trong chốc lát đã tới nơi quanh năm không thấy ánh mặt trời: Thanh Phong Hiệp.
……
Thanh Phong Hiệp, Rừng Phong Đỏ.
“Huyệt động của hổ yêu nằm trong sâu thẳm rừng phong này, ta cùng Tử Yên sư tỷ sẽ đi trước ẩn nấp, Lục Thần, sau khi ngươi nhận được truyền âm của ta thì hãy dụ con hổ yêu đó đến vị trí mai phục của ta và Tử Yên sư tỷ.”
Trong một mảnh rừng phong đỏ, Mặc Quân vẻ mặt nghiêm túc dặn dò Lục Thần.
“Vậy còn đệ thì sao sư huynh?”
Tử Câm vội vàng hỏi Mặc Quân.
Nàng rất muốn vào huyệt động của hổ yêu xem thử, xem tỷ tỷ có bị nó bắt vào trong đó hay không.
“Tử Câm, muội cùng Bất Ngôn sư muội cứ ở lại đây, đừng đi đâu cả. Đợi ba người chúng ta dẫn dụ hổ yêu ra ngoài, hai người các muội hãy tiến lên viện trợ.”
Mặc Quân nhìn Tử Câm với vẻ mặt nghiêm túc.
“Tử Câm muội muội, phiền muội chiếu cố Bất Ngôn giúp ta, muội ấy mới nhập môn nửa năm, đây cũng là lần đầu tiên chính thức tiếp xúc với yêu vật.”
Tử Câm vừa định tranh thủ thêm, Tử Yên sư tỷ bỗng nhiên dắt Bất Ngôn đến trước mặt nàng, ngữ khí rất thành khẩn nhờ vả.
“Bất Ngôn ra mắt Tử Câm sư tỷ.”
Tiểu cô nương Bất Ngôn thần sắc đạm mạc chào Tử Câm.
“Vâng, Tử Yên sư tỷ yên tâm, muội nhất định sẽ chăm sóc tốt cho Bất Ngôn cô nương.”
Tử Câm cuối cùng cũng từ bỏ ý định cùng Lục Thần đi dụ hổ yêu, nàng nắm lấy tay Bất Ngôn, cùng đứng song song một chỗ.
“Hô!……”
Đúng lúc này, một trận gió núi thổi qua, khăn che mặt của Bất Ngôn bị gió nhấc lên, lộ ra khuôn mặt gần như không tì vết.
Không chỉ Lục Thần, ngay cả Tử Câm bên cạnh cũng ngẩn người.
Bất Ngôn dường như đã quen với những ánh mắt xung quanh, chỉ lặng lẽ ngẩng đầu, xuyên qua khe hở của cành lá nhìn lên bầu trời, nơi có một con ưng khổng lồ đang xoay quanh.
……
Trên không trung Thanh Phong Hiệp.
Lúc này Hứa Thái Bình đang ôm lấy cổ Bạch Vũ bay trên trời cao, từ trên cao nhìn xuống núi rừng phía dưới.
“Hứa Thái Bình, chỗ này chỉ có vài tên đệ tử Thanh Huyền Tông, làm gì có hoàng dương nào?”
Bạch Vũ cũng nhìn xuống dưới, lúc này có chút không vui nói.
“Bạch Vũ huynh, ngươi có thể nhìn rõ tình hình trong núi rừng phía dưới không?”
Hứa Thái Bình thu hồi ánh mắt, vẻ mặt ngạc nhiên nhìn Bạch Vũ.
Hắn vừa nhìn xuống dưới nửa ngày, kết quả chỉ mơ hồ thấy vài bóng người, mà đó đã là kết quả sau khi hắn đột phá Nhập Hải Cảnh, thị lực đã tăng lên.
“Đương nhiên!”
Nghe giọng điệu kinh ngạc của Hứa Thái Bình, Bạch Vũ vô cùng đắc ý.
“Thị lực của tộc Bạch Đầu Điêu lại khủng bố đến thế sao?”
Hứa Thái Bình đầy vẻ kinh ngạc và bội phục.
“Thị lực tộc Bạch Đầu Điêu chúng ta trong linh thú cũng thuộc hàng xuất sắc, đừng nói là vài người lớn như vậy, ngay cả vài con kiến cũng có thể nhìn thấy rõ ràng.”
Nghe Hứa Thái Bình khen ngợi, Bạch Vũ lập tức ném việc tìm hoàng dương ra sau đầu.
“Vậy Bạch Vũ huynh có thể giúp ta nhìn xem, trong mấy tên đệ tử phía dưới, có thiếu nữ nào mặc váy áo xanh biếc không?”
Hứa Thái Bình lập tức hỏi.
“Đúng là có một nữ tử mặc áo lục.”
Bạch Vũ đang vui vì được Hứa Thái Bình khen, lập tức liếc nhìn xuống dưới.
“Bất quá vị cô nương bên cạnh nàng dường như xinh đẹp hơn một chút.”
Nó nói thêm một câu.
Bạn thấy sao?