Group hỗ trợ & Thảo luận: NHÓM Facebook

Phàm Cốt – Chương 68

Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!

“Phanh, phanh, phanh!”

Ngay sau đó, Linh Nguyệt tiên tử không hề nói nhảm, một quyền lại một quyền nện lên thân hình Khổng Tước Vương, đánh cho nó hơi thở thoi thóp.

Không phải Linh Nguyệt tiên tử có khuynh hướng ngược đãi, chỉ là thân thể này của Hứa Thái Bình thực sự quá yếu, chân nguyên cũng quá ít, căn bản không có cách nào chống đỡ nàng thi triển thuật pháp giai tầng cao hơn, cho nên chỉ có thể như hiện tại, dùng Ngàn Trọng Kình để tiêu hao chết con Khổng Tước Vương này.

“Phương nào ác đồ, dám can đảm phạm vào Thanh Huyền ta!”

Đúng lúc này, một đạo tiếng gầm như lôi đình từ chân trời truyền đến, theo đó Hứa Thái Bình liền thấy trên bầu trời phía tây, đang có một con Giao Long khổng lồ thân khoác lôi điện phá không lao tới.

“Đây chẳng lẽ là chân thân của Hắc Long trưởng lão?”

Hứa Thái Bình vẻ mặt kinh ngạc thầm nghĩ trong lòng.

“Đã sớm chờ con chạch nhỏ nhà ngươi rồi.”

Linh Nguyệt tiên tử dường như đã sớm dự liệu được Hắc Long trưởng lão sẽ ra tay, khóe miệng nhếch lên hừ lạnh một tiếng, sau đó ngay trước mặt Hắc Long trưởng lão ở phía xa, lại bồi thêm một quyền nện trên người Khổng Tước Vương.

“Làm càn!”

Hắc Long trưởng lão nộ hống một tiếng, thân hình bỗng nhiên phá vân mà ra, chỉ trong chớp mắt đã tới không trung Đan Hà Bình, sau đó bỗng nhiên há cái miệng khổng lồ, hướng về phía Hứa Thái Bình bên dưới phun ra một ngụm long tức như ngọn lửa màu đen.

“Oanh!”

Long tức như hỏa trụ, thẳng tắp bắn về phía mặt đất.

Mà Linh Nguyệt tiên tử lúc này lại chỉ khống chế thân thể Hứa Thái Bình nâng một cánh tay lên, sau đó vươn ba ngón tay bỗng nhiên chém mạnh về phía Hắc Long trưởng lão —— “Nứt Hải!”

Dứt lời, từ trong Thương Loan Giới bay ra một đạo khí nhận bàng bạc, tựa như một thanh trường đao vắt ngang toàn bộ Phong Lai Cốc, một đao hung hãn vô cùng đón lấy khẩu long tức kia mà chém tới.

“Oanh!”

Theo một tiếng nổ lớn, ngụm long tức mà Hắc Long trưởng lão phun ra trực tiếp bị Thương Loan Giới Tam Chỉ chém tan, mà bản thể Hắc Long trưởng lão sau khi dùng hai móng đỡ lấy một đao này, thân hình không chịu khống chế mà lùi lại mấy ngàn trượng trên không trung, đôi long trảo cứng rắn vô cùng kia thậm chí còn bị tước đi mất một chiếc móng.

“Đây mới là sức mạnh thực sự của Thương Loan Giới sao?”

Hứa Thái Bình xem tới ngây người.

“Muốn hoàn toàn phát huy sức mạnh bên trong pháp bảo, ngoài việc phải có đủ chân nguyên, thần hồn chi lực cũng rất quan trọng, thần nguyên của ta mạnh hơn ngươi rất nhiều, uy lực tự nhiên sẽ lớn hơn một chút.”

Linh Nguyệt tiên tử lúc này một bên chân đạp trận gió hướng về phía Khán Tinh Nhai phi độn đi, một bên giảng giải cho Hứa Thái Bình.

“Đây chỉ là lớn hơn một chút thôi sao?”

Hứa Thái Bình gật đầu, thầm cười khổ trong lòng.

Thương Loan Giới ở trong tay hắn so với trong tay Linh Nguyệt tiên tử, hoàn toàn là hai thứ bảo bối khác nhau.

“Hỏi một chút đôi mẫu tử kia thế nào, vừa rồi Tam Chỉ chỉ có thể ngăn cản Hắc Long trưởng lão một lát, chân nguyên của ngươi hiện giờ đã hao hết, không có cách nào thừa nhận thêm một kích của Hắc Long trưởng lão nữa, hơn nữa thời gian ta bám thân cũng sắp hết rồi.”

Linh Nguyệt tiên tử nói với Hứa Thái Bình.

“Được, để ta hỏi một chút.”

Hứa Thái Bình một lần nữa tiếp quản thân thể của mình, sau đó đáp xuống trước thân thể Dạ Tước.

Bất quá khi bước chân hắn chạm đất, đầu Dạ Tước vẫn rũ xuống mặt đất như cũ, trên người đã không còn hơi thở, Bạch Vũ thì đứng im không nhúc nhích bên cạnh đầu nàng.

“Bạch Vũ, chúng ta phải đi rồi.”

Hứa Thái Bình gọi Bạch Vũ một tiếng.

Hắn có thể đoán được chuyện gì đã xảy ra.

“Hứa Thái Bình.”

Bạch Vũ bỗng nhiên quay đầu, hốc mắt tràn đầy nước mắt nói: “Ta không còn mẫu thân nữa rồi.”

Trái tim Hứa Thái Bình run lên.

Bất quá ngay lập tức, ánh mắt hắn lại trở nên vô cùng kiên nghị, một tay chộp lấy Bạch Vũ, sau đó nói với Linh Nguyệt tiên tử:

“Tỷ tỷ, chúng ta đi.”

Linh Nguyệt tiên tử ngay sau đó lại lần nữa tiếp quản thân thể Hứa Thái Bình, thân hình tại chỗ chợt lóe, biến mất trên Đan Hà Bình.

“Phong sơn, phong sơn, cho ta phong sơn, đừng để hắn chạy thoát!”

Ngay sau đó, tiếng gầm gừ của Hắc Long trưởng lão vang vọng toàn bộ Phong Lai Cốc.

Bất quá lúc này Hứa Thái Bình đã mang theo Bạch Vũ tiến vào mật đạo.

……

Đêm nay.

Gió giục mưa sa.

Vô số linh thú cùng tu sĩ xuất động, khắp nơi tìm kiếm tung tích tên kiếp phạm đêm nay.

Những người này tự nhiên cũng tìm tới Thanh Trúc Cư, chẳng qua Hứa Thái Bình sớm đã thay đổi xiêm y, giấu kỹ Thanh Hồ Lô, khiến bọn họ không thu hoạch được gì.

……

“Kẽo kẹt.”

Tiễn đi thêm một nhóm tu sĩ đến sưu tầm, Hứa Thái Bình đóng cửa viện, trở về phòng ngủ của mình.

“Hứa Thái Bình, nương ta bảo ta giao cho ngươi một thứ.”

Trong Thanh Hồ Lô, giọng điệu Bạch Vũ có chút vô lực truyền âm nói với Hứa Thái Bình.

“Thứ gì vậy?”

Hứa Thái Bình mở Thanh Hồ Lô thả Bạch Vũ ra.

“Mẹ ta nói, thân thủ và thuật pháp ngươi thi triển không giống tu sĩ của đại lục này, có lẽ nửa khối Truyền Tống Lệnh Bài đến từ một đại lục khác này sẽ có ích với ngươi.”

Bạch Vũ ngậm một khối lệnh bài kim sắc tàn khuyết từ trong hồ lô đi ra.

“Truyền Tống Lệnh Bài?”

Hứa Thái Bình có chút khó hiểu tiếp nhận khối lệnh bài kim sắc kia, phát hiện bên trên khắc đầy những văn tự và phù văn cổ quái, quả thực không giống thứ nên có ở đại lục này.

“Di? Cứ nhiên là Truyền Tống Lệnh đi thông U Vân đại lục?”

Đang lúc Hứa Thái Bình nghi hoặc không biết đây rốt cuộc là thứ gì, giọng nói của Linh Nguyệt tiên tử bỗng nhiên vang lên trong đầu hắn.

“Truyền Tống Lệnh là thứ gì?”

Hứa Thái Bình thầm hỏi Linh Nguyệt tiên tử trong lòng.

“Truyền Tống Lệnh là lệnh bài kích hoạt Thượng Cổ Truyền Tống Trận, có thể khiến ngươi trong nháy mắt truyền tống đến một mảnh đại lục tu hành khác, đối với tu hành giới các ngươi mà nói thì vô cùng trân quý.”

Giọng điệu Linh Nguyệt tiên tử có chút kích động nói.

“U Vân đại lục…… Đó là nơi nào?”

Hứa Thái Bình có chút tò mò hỏi. “Phanh, phanh, phanh!”

Tiếp đó, Linh Nguyệt tiên tử không hề nói nhảm, một quyền lại một quyền nện trên người Khổng Tước Vương, đánh tới mức nó hơi thở thoi thóp.

Không phải Linh Nguyệt tiên tử có khuynh hướng ngược đãi, chỉ là thân thể này của Hứa Thái Bình thực sự quá yếu, chân nguyên cũng quá ít, căn bản không có cách nào chống đỡ nàng thi triển thuật pháp giai tầng cao hơn, cho nên chỉ có thể như hiện tại, dùng Ngàn Trọng Kình để tiêu hao chết con Khổng Tước Vương này.

“Phương nào ác đồ, dám can đảm phạm vào Thanh Huyền ta!”

Đúng lúc này, một đạo tiếng gầm như lôi đình từ chân trời truyền đến, theo đó Hứa Thái Bình liền thấy trên bầu trời phía tây, đang có một con Giao Long khổng lồ thân khoác lôi điện phá không lao tới.

“Đây chẳng lẽ là chân thân của Hắc Long trưởng lão?”

Hứa Thái Bình vẻ mặt kinh ngạc thầm nghĩ trong lòng.

“Đã sớm chờ con chạch nhỏ nhà ngươi rồi.”

Linh Nguyệt tiên tử dường như đã sớm dự liệu được Hắc Long trưởng lão sẽ ra tay, khóe miệng nhếch lên hừ lạnh một tiếng, sau đó ngay trước mặt Hắc Long trưởng lão ở phía xa, lại bồi thêm một quyền nện trên người Khổng Tước Vương.

“Làm càn!”

Hắc Long trưởng lão nộ hống một tiếng, thân hình bỗng nhiên phá vân mà ra, chỉ trong chớp mắt đã tới không trung Đan Hà Bình, sau đó bỗng nhiên há cái miệng khổng lồ, hướng về phía Hứa Thái Bình bên dưới phun ra một ngụm long tức như ngọn lửa màu đen.

“Oanh!”

Long tức như hỏa trụ, thẳng tắp bắn về phía mặt đất.

Mà Linh Nguyệt tiên tử lúc này lại chỉ khống chế thân thể Hứa Thái Bình nâng một cánh tay lên, sau đó vươn ba ngón tay bỗng nhiên chém mạnh về phía Hắc Long trưởng lão —— “Nứt Hải!”

Dứt lời, từ trong Thương Loan Giới bay ra một đạo khí nhận bàng bạc, tựa như một thanh trường đao vắt ngang toàn bộ Phong Lai Cốc, một đao hung hãn vô cùng đón lấy khẩu long tức kia mà chém tới.

“Oanh!”

Theo một tiếng nổ lớn, ngụm long tức mà Hắc Long trưởng lão phun ra trực tiếp bị Thương Loan Giới Tam Chỉ chém tan, mà bản thể Hắc Long trưởng lão sau khi dùng hai móng đỡ lấy một đao này, thân hình không chịu khống chế mà lùi lại mấy ngàn trượng trên không trung, đôi long trảo cứng rắn vô cùng kia thậm chí còn bị tước đi mất một chiếc móng.

“Đây mới là sức mạnh thực sự của Thương Loan Giới sao?”

Hứa Thái Bình xem tới ngây người.

“Muốn hoàn toàn phát huy sức mạnh bên trong pháp bảo, ngoài việc phải có đủ chân nguyên, thần hồn chi lực cũng rất quan trọng, thần nguyên của ta mạnh hơn ngươi rất nhiều, uy lực tự nhiên sẽ lớn hơn một chút.”

Linh Nguyệt tiên tử lúc này một bên chân đạp trận gió hướng về phía Khán Tinh Nhai phi độn đi, một bên giảng giải cho Hứa Thái Bình.

“Đây chỉ là lớn hơn một chút thôi sao?”

Hứa Thái Bình gật đầu, thầm cười khổ trong lòng.

Thương Loan Giới ở trong tay hắn so với trong tay Linh Nguyệt tiên tử, hoàn toàn là hai thứ bảo bối khác nhau.

“Hỏi một chút đôi mẫu tử kia thế nào, vừa rồi Tam Chỉ chỉ có thể ngăn cản Hắc Long trưởng lão một lát, chân nguyên của ngươi hiện giờ đã hao hết, không có cách nào thừa nhận thêm một kích của Hắc Long trưởng lão nữa, hơn nữa thời gian ta bám thân cũng sắp hết rồi.”

Linh Nguyệt tiên tử nói với Hứa Thái Bình.

“Được, để ta hỏi một chút.”

Hứa Thái Bình một lần nữa tiếp quản thân thể của mình, sau đó đáp xuống trước thân thể Dạ Tước.

Bất quá khi bước chân hắn chạm đất, đầu Dạ Tước vẫn rũ xuống mặt đất như cũ, trên người đã không còn hơi thở, Bạch Vũ thì đứng im không nhúc nhích bên cạnh đầu nàng.

“Bạch Vũ, chúng ta phải đi rồi.”

Hứa Thái Bình gọi Bạch Vũ một tiếng.

Hắn có thể đoán được chuyện gì đã xảy ra.

“Hứa Thái Bình.”

Bạch Vũ bỗng nhiên quay đầu, hốc mắt tràn đầy nước mắt nói: “Ta không còn mẫu thân nữa rồi.”

Trái tim Hứa Thái Bình run lên.

Bất quá ngay lập tức, ánh mắt hắn lại trở nên vô cùng kiên nghị, một tay chộp lấy Bạch Vũ, sau đó nói với Linh Nguyệt tiên tử:

“Tỷ tỷ, chúng ta đi.”

Linh Nguyệt tiên tử ngay sau đó lại lần nữa tiếp quản thân thể Hứa Thái Bình, thân hình tại chỗ chợt lóe, biến mất trên Đan Hà Bình.

“Phong sơn, phong sơn, cho ta phong sơn, đừng để hắn chạy thoát!”

Ngay sau đó, tiếng gầm gừ của Hắc Long trưởng lão vang vọng toàn bộ Phong Lai Cốc.

Bất quá lúc này Hứa Thái Bình đã mang theo Bạch Vũ tiến vào mật đạo.

……

Đêm nay.

Gió giục mưa sa.

Vô số linh thú cùng tu sĩ xuất động, khắp nơi tìm kiếm tung tích tên kiếp phạm đêm nay.

Những người này tự nhiên cũng tìm tới Thanh Trúc Cư, chẳng qua Hứa Thái Bình sớm đã thay đổi xiêm y, giấu kỹ Thanh Hồ Lô, khiến bọn họ không thu hoạch được gì.

……

“Kẽo kẹt.”

Tiễn đi thêm một nhóm tu sĩ đến sưu tầm, Hứa Thái Bình đóng cửa viện, trở về phòng ngủ của mình.

“Hứa Thái Bình, nương ta bảo ta giao cho ngươi một thứ.”

Trong Thanh Hồ Lô, giọng điệu Bạch Vũ có chút vô lực truyền âm nói với Hứa Thái Bình.

“Thứ gì vậy?”

Hứa Thái Bình mở Thanh Hồ Lô thả Bạch Vũ ra.

“Mẹ ta nói, thân thủ và thuật pháp ngươi thi triển không giống tu sĩ của đại lục này, có lẽ nửa khối Truyền Tống Lệnh Bài đến từ một đại lục khác này sẽ có ích với ngươi.”

Bạch Vũ ngậm một khối lệnh bài kim sắc tàn khuyết từ trong hồ lô đi ra.

“Truyền Tống Lệnh Bài?”

Hứa Thái Bình có chút khó hiểu tiếp nhận khối lệnh bài kim sắc kia, phát hiện bên trên khắc đầy những văn tự và phù văn cổ quái, quả thực không giống thứ nên có ở đại lục này.

“Di? Cứ nhiên là Truyền Tống Lệnh đi thông U Vân đại lục?”

Đang lúc Hứa Thái Bình nghi hoặc không biết đây rốt cuộc là thứ gì, giọng nói của Linh Nguyệt tiên tử bỗng nhiên vang lên trong đầu hắn.

“Truyền Tống Lệnh là thứ gì?”

Hứa Thái Bình thầm hỏi Linh Nguyệt tiên tử trong lòng.

“Truyền Tống Lệnh là lệnh bài kích hoạt Thượng Cổ Truyền Tống Trận, có thể khiến ngươi trong nháy mắt truyền tống đến một mảnh đại lục tu hành khác, đối với tu hành giới các ngươi mà nói thì vô cùng trân quý.”

Giọng điệu Linh Nguyệt tiên tử có chút kích động nói.

“U Vân đại lục…… Đó là nơi nào?”

Hứa Thái Bình có chút tò mò hỏi.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...