Group hỗ trợ & Thảo luận: NHÓM Facebook

Phàm Cốt – Chương 94

Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!

Một ngoại môn đệ tử, một thiếu niên tư chất chỉ là bạch linh cốt.

Chỉ dựa vào một môn võ kỹ còn chưa được tính là thượng thừa, lại giết chết một người nắm giữ thuật pháp, có căn cốt không tầm thường, từng là đệ tử chính thức lên núi – Công Tôn Thắng, điều này khiến cho rất nhiều đệ tử lên núi tại đây nhất thời không cách nào tiếp nhận.

Trong mắt bọn họ, cảnh tượng này giống như một đứa trẻ, cầm một cành cây nhỏ, đâm chết một người trưởng thành.

“Sư huynh, phải tiêu tốn bao nhiêu tâm huyết, mới có thể chém ra một quyền kinh người như vậy?”

Trên Vân Lâu, Triệu Linh Lung ngơ ngẩn đứng tại chỗ, ngây ngốc lẩm bẩm một câu.

“Tất nhiên là gấp mười, thậm chí gấp trăm lần tâm huyết và nỗ lực của người thường. Rốt cuộc võ phu chiêu thức, thiên phú của ngươi có tốt đến đâu cũng không có lối tắt, cần phải ngày đêm không nghỉ, một quyền một quyền mà luyện.”

Độc Cô Thanh Tiêu cau mày đáp lại.

Khác với đám người đang khiếp sợ trước uy lực cường đại trong một quyền của Hứa Thái Bình, suy nghĩ trong lòng hai người này lại nghiêng nhiều hơn về tâm huyết mà Hứa Thái Bình đã bỏ ra sau quyền đó.

Mà ngồi trước hai người là Na Gì Biết, trong ánh mắt lại thoáng hiện lên một tia âm ngoan.

“Trận này, Hứa Thái Bình thắng!”

Đúng lúc này, đốc khảo hiện trường tuyên bố thắng lợi của Hứa Thái Bình.

“Sư ca, Thái Bình cũng chỉ còn lại trận cuối cùng!”

Nghe được câu này, Triệu Linh Lung vẻ mặt hưng phấn nhìn về phía Độc Cô Thanh Tiêu.

“Trừ trận cuối cùng này, còn cần phải hướng Thất Phong đệ tử hỏi kiếm.”

Thanh Tiêu sửa lại.

“Hỏi kiếm Thất Phong, chẳng phải là đi dạo một vòng sao? Đến lúc đó sư huynh xuống chỉ điểm Hứa Thái Bình một chút là được.”

Triệu Linh Lung rất lạc quan thầm nghĩ.

“Hỏi kiếm, là dựa theo thứ tự bài vị các phong mà chọn.”

Thanh Tiêu lắc đầu, sau đó lại nói:

“Hiện tại nói những điều này còn quá sớm, còn phải xem đối thủ tiếp theo của Thái Bình, rốt cuộc là Cơ Vô Ưu kia, hay là Thích Bách Lý.”

R> Dựa theo bảng đối trận trên thông báo, đối thủ tiếp theo của Hứa Thái Bình sẽ được chọn ra trong số những người này.

“Tốt nhất chớ có phải là Cơ Vô Ưu kia.”

Hắn thầm nghĩ trong lòng.

Dựa theo điều tra trước đó, Cơ Vô Ưu này tuy không phải người mạnh nhất trong đám người này, nhưng lại là kẻ nguy hiểm nhất.

……

“Hô……”

Trên lôi đài.

Hứa Thái Bình thở dài một hơi.

Trận này hắn thắng cũng chẳng dễ dàng.

Khi giao thủ với Công Tôn Thắng, hắn có thể cảm nhận rõ ràng đối phương vẫn còn lưu lại hậu chiêu.

Nếu không phải hắn ngay từ đầu đã lấy Bôn Ngưu Tạc Trận chiếm thế tiên cơ, ép Công Tôn Thắng chỉ có thể dùng Kim Chung Tráo ngạnh kháng; nếu không phải hắn nắm giữ một phần Thiên Trọng Kính cuối cùng phá vỡ Kim Chung Tráo, ép Công Tôn Thắng có chiêu mà không thể dùng, thì kẻ đang ngã trên mặt đất lúc này rất có khả năng chính là hắn.

“Trận này qua đi, Thái Bình, ngươi khó mà chiếm được tiên cơ nữa. Sau khi tỷ thí bắt đầu, bọn họ hẳn là sẽ phong tỏa quyền lộ của ngươi trước, không cho ngươi cơ hội thi triển Bôn Ngưu Tạc Trận.”

Lúc này, giọng nói của Linh Nguyệt Tiên Tử vang lên trong óc Hứa Thái Bình.

Hứa Thái Bình nhìn xuống đài, phát hiện những đệ tử sắp lên sân khấu, lúc này từng người đang ánh mắt cảnh giác nhìn mình, lập tức thầm gật đầu nói: “Rất giống với những gì chúng ta suy đoán trước khi tỷ thí.”

Rốt cuộc vì trận tỷ thí này đã chuẩn bị ba năm, hắn và Linh Nguyệt sớm đã đưa ra suy đoán về các khả năng có thể xảy ra khi đối đầu.

“Thật sự tới bước đó, ngươi có thể cân nhắc tháo những thứ trên người xuống trước.”

Linh Nguyệt Tiên Tử nhắc nhở Hứa Thái Bình.

Trận vừa rồi, Hứa Thái Bình ngoại trừ không dùng đến sức mạnh của Vọng U Cảnh, gần như đã phát huy uy lực của Thanh Ngưu Quyền đến cực hạn.

Thậm chí hắn còn vận dụng vài phần sức mạnh của Thiên Trọng Kính.

Đây gần như là hơn phân nửa vốn liếng của hắn rồi.

“Ta còn muốn thử lại, thử một lần cái gọi là ‘Cực Cảnh’ mà Linh Nguyệt tỷ nói, rốt cuộc nằm ở đâu.”

Hứa Thái Bình lắc đầu.

Khi chỉ điểm hắn luyện quyền, Linh Nguyệt Tiên Tử từng đề cập với hắn về “Cực Cảnh”.

Cái gọi là Cực Cảnh, xem tên đoán nghĩa, chính là đem một loại năng lực nào đó, phát huy đến giới hạn sức mạnh mà ngươi có thể thi triển trước mắt.

Mà theo lời Linh Nguyệt Tiên Tử, phàm cốt nhất định phải truy tìm Cực Cảnh, dù chỉ trải nghiệm một lần, đối với tu hành sau này cũng sẽ có lợi ích vô cùng lớn.

“Cho đến trận này, ta có thể thắng lợi, phần lớn là dựa vào đối thủ khinh địch, cùng với Thanh Ngưu Quyền và Thất Sát Đao xuất kỳ bất ý, từ đó mới có thể chiếm được tiên cơ ra quyền.”

“Cho nên trận tiếp theo, ta muốn vứt bỏ hai điểm này, xem thử bản thân có thể từ trong tỷ thí tìm được tiên cơ chế địch hay không, cũng xem thử có thể ép bản thân đến Cực Cảnh hay không.”

Hắn vô cùng nghiêm túc giải thích với Linh Nguyệt Tiên Tử.

“Cũng tốt.”

Linh Nguyệt Tiên Tử thấy Hứa Thái Bình không hề bị chiến thắng làm cho choáng váng đầu óc, vô cùng vui mừng.

“Lần tuyển chọn tại Thất Phong này, đối với ngươi mà nói đúng là một cơ hội mài giũa hiếm có. Chờ đến ngày nào đó, muốn tìm được đối thủ ngang tài ngang sức như hôm nay, khả năng sẽ có chút khó khăn.”

Nàng tỏ ý tán thành với đề nghị của Hứa Thái Bình.

“Thái Bình!……”

Đang lúc Hứa Thái Bình chuẩn bị xuống lôi đài, bên tai bỗng mơ hồ nghe được một tiếng gọi.

Ngay sau đó hắn quay đầu nhìn theo hướng phát ra âm thanh.

Chỉ thấy trên khán đài Vân Lâu cách đó không xa, Triệu Linh Lung đang cao hứng phấn chấn vẫy tay về phía hắn.

Thấy vậy, Hứa Thái Bình nhếch miệng cười, hướng về phía Triệu Linh Lung cùng những người khác, dùng sức vẫy tay vài cái.

Đúng lúc này, một thanh niên mặc bạch y đeo kiếm lướt qua Hứa Thái Bình.

“Tiểu gia hỏa, người của Vân Lâu Hội mà ngươi cũng dám sát, lau sạch cổ đi, hảo hảo ở đây đợi ta.”

Người nọ thậm chí không thèm liếc Hứa Thái Bình một cái, sau khi buông lời lạnh băng, thanh trường kiếm sau lưng “tranh” một tiếng bay ra khỏi vỏ, mang theo y bay xuống lôi đài.

Ngay sau đó, trên lôi đài truyền đến giọng của đốc khảo ——

“Trận này, Cơ Vô Ưu đối trận Thích Bách Lý.”

“Vân Lâu Hội, Cơ Vô Ưu……”

Hứa Thái Bình nhìn lên lôi đài một cái, sau đó lại nhìn tấm bảng thông báo thật lớn ở bên cạnh, liền thấy đối thủ trận tiếp theo của mình, chính là sinh ra giữa Cơ Vô Ưu và Thích Bách Lý này.

“Cơ Vô Ưu này và Công Tôn Thắng vừa rồi, hẳn đều là người của Vân Lâu Hội, khó trách một kẻ có thể có được công pháp Kim Chung Tráo, một kẻ có thể ngự kiếm.”

Hứa Thái Bình nhìn thanh phi kiếm đang lượn vòng bên cạnh Cơ Vô Ưu lẩm bẩm nói.

“Đây không tính là ngự kiếm, chỉ là thuật dùng khí ngự kiếm bình thường, nằm giữa võ kỹ và thuật pháp, uy lực xa không bằng thuật ngự kiếm chân chính.”

Linh Nguyệt Tiên Tử sửa lại cho Hứa Thái Bình.

Được Linh Nguyệt Tiên Tử nhắc nhở như vậy, Hứa Thái Bình quả nhiên nhìn thấy từng sợi chân khí lượn vòng quanh thân Cơ Vô Ưu.

Thanh trường kiếm kia chính là dưới sự kéo đẩy của những sợi chân khí lượn vòng này mà không ngừng xoay quanh Cơ Vô Ưu.

“Bất quá dù vậy, cũng không thể khinh thường, cho dù là dùng khí ngự kiếm, sát phạt chi lực này cũng vượt xa thuật pháp tầm thường.”

Linh Nguyệt Tiên Tử lại nhắc nhở Hứa Thái Bình lần nữa.

“Ân.”

Hứa Thái Bình thầm gật đầu, sau đó lẩm bẩm:

“Trận tỷ thí này, ta phải quan sát cho kỹ.”

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...