Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
Không có gì phải nói nữa, Miêu Nghị ôm Tần Vi Vi lên bước nhanh vào phòng ngủ. Nghẹn trong đất Luyện Ngục trăm năm cũng nên để hắn làm cho đã đi.Dưới ánh trăng thơ mộng, Dương Khánh cất tinh linh, ngước nhìn mặt trăng sáng ngời đã chếch đi, khe khẽ thở dài.Tần Tịch nhẹ ôm tay Dương Khánh, hỏi: Thế…
Bạn thấy sao?