Lê Tiếu lắc đầu, mượn thế đặt cả gương mặt trong lòng bàn tay anh: "Không cần đâu, anh ta chuyện bé xé ra to thôi. Chuyện vặt vãnh như vậy không cần anh ra tay."
Cảnh Thụy An không có ác ý, chỉ là bao năm đắm chìm trong cái ân được cứu không thể kìm được. ...
Bạn thấy sao?