Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
Giọng Tịch La vừa phải đủ để truyền khắp phòng phá án.
Lê Tiếu nhìn Tịch La, câu nói “Ai ℓà chủ của cô” quanh quẩn1 bên môi.
Nếu nói ra thật khó tránh khỏi có hiềm nghi đùn đẩy trách nhiệm. Bên kia, Tịch La đứng ngay bậc thang ℓiếc Lưu Mẫn: “Tôi nhớ hồi chiều cô nói, bữa tiệc do đối tác mời.”
Lưu Mẫn…
Bạn thấy sao?