Group hỗ trợ & Thảo luận: NHÓM Facebook

Tận Thế Đại Hồng [...] – Chương 76

Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!

Lương Nguyên mở miệng nói: “Đây cũng là điều ta đang muốn nói.”

“Tiến trình biến dị tuyệt đối không phải là bất khả nghịch.”

“Tiến trình này dường như có thể bị ngoại giới cưỡng ép đánh gãy.”

“Lúc ta giết chết Liễu Nhị Long, hắn cũng đang trong quá trình biến dị.”

“Nhưng cuối cùng hắn vẫn không thể biến dị thức tỉnh mà bị ta cưỡng ép giết chết.”

“Ta cũng rút ra được kinh nghiệm từ trận chiến đó, lấy ngựa chết làm ngựa sống, phá hủy tiến trình biến dị của Đinh Yến, giúp nàng khôi phục thần trí.”

“Vì vậy... ta không đề nghị mọi người lập tức tìm cách thức tỉnh năng lực biến dị. Ít nhất, trước khi chúng ta tìm được cách khắc phục tệ đoan bị loại tâm tình này chi phối, không nên tùy tiện nếm thử biến dị thức tỉnh.”

Lời hắn nói khiến tất cả mọi người gật đầu tán đồng.

Dù ai nấy đều cảm thấy có chút đáng tiếc, nhưng thật sự không muốn mạo hiểm.

Chẳng ai muốn sau khi đạt được năng lực mạnh mẽ lại trở thành một kẻ điên chỉ biết giết chóc và phá hoại.

“Nói nhiều như vậy, ý ta là hiện tại bên phía chúng ta cũng đã có một vị cao thủ thức tỉnh năng lực biến dị rồi. Đối phó với Vương Diễm Mai, chúng ta không phải không có lấy một phần thắng.”

“Mọi người thấy sao?”

Lão Mã mở miệng nói: “Có thể chờ thêm mấy ngày nữa hãy động thủ không? Chờ mấy ngày nữa thương thế của ta tốt lên rồi cũng có thể giúp một tay.”

Triệu Khải cũng có chút chán nản, đạo: “Tay ta... trong thời gian ngắn không phục hồi được, bất quá ta còn tay trái. Lương ca, Đinh tỷ, cần dùng đến ta thì các vị cứ việc nói.”

Lương Nguyên cười cười: “Lão Mã, Triệu Khải, các vị an tâm dưỡng thương. Đối phó với Vương Diễm Mai không cần đông người.”

“Tốc độ của nàng cực nhanh, chúng ta đi đông người chỉ trở thành bia ngắm.”

“Tốt nhất tầm hai ba người là đủ rồi.”

“Chỉ cần ta, Huynh Thái và Đinh Yến là ổn.”

“Giải quyết xong Vương Diễm Mai, chúng ta còn cần loại bỏ xem trong tòa nhà có sinh vật biến dị hay không.”

“Các vị cũng có nhiệm vụ, tận khả năng tra rõ trong 6 đơn nguyên của tòa 76 này, nhà ai có nuôi thú cưng. Ngoài ra các đơn nguyên 3, 4, 5, 6 chúng ta chưa từng đi dò xét qua, bên kia có tình huống gì, có tiểu đoàn thể nào không, có kẻ bá đạo tương tự Liễu Nhị Long hay không, đều phải điều tra rõ ràng.”

“Giải quyết Vương Diễm Mai xong, chúng ta trở về còn cần đóng thuyền.”

“Còn nữa, chúng ta cần thu thập gỗ vụn, bình điện, quạt máy các loại.”

Lương Nguyên nói một hơi dài.

Phía trước mọi người còn hiểu được, đến đoạn sau không khỏi nảy sinh nghi ngờ.

Chỉ có Đinh Yến hiểu rõ hắn muốn làm gì, liền vội vàng hỏi: “Ngươi muốn chế tạo thuyền?”

Lương Nguyên trầm giọng: “Thuyền không phải dễ làm như vậy, chúng ta ở đây không có nhân tài chuyên môn về mảng này. Ý tưởng của ta là trước tiên chúng ta đóng một chiếc bè gỗ.”

“Chúng ta không thể mãi mãi đợi trong tòa nhà này.”

“Đồ ăn ở đây sớm muộn cũng sẽ cạn kiệt, chúng ta cũng không thể luôn chỉ ăn thịt cá.”

“Không có rau quả, không thể bổ sung vitamin, sớm muộn cũng sẽ sinh bệnh mà chết.”

“Chúng ta cần tận lực tìm kiếm đất liền có thể đặt chân thì mới có thể thực sự sống sót.”

“Trận đại vũ này không biết bao giờ mới dứt đây.”

Lương Nguyên thở dài một tiếng, khiến mọi người không khỏi kinh hãi.

Đúng vậy, nếu trận mưa lớn này cứ kéo dài không dứt, thế giới lại đang phát sinh biến dị.

Họ không thể nào vĩnh viễn trốn ở trong tòa nhà này được.

“Nhưng... tìm kiếm đất liền kiểu gì đây? Đại hồng thủy đã nhấn chìm đến tầng mười rồi, còn nơi nào có thể tìm thấy đất liền nữa?” Bà Lý lo lắng hỏi.

Lần này không cần Lương Nguyên trả lời, Triệu Khải đã lên tiếng: “Lương ca, huynh định đi núi Thái Dương hay núi Mai Sơn sao?”

Lời hắn nói khiến mắt mọi người sáng lên.

Lão Mã nhịn không được vỗ xuống nệm: “Phải rồi, toàn bộ thành phố Lâm Giang này, nơi có độ cao so với mặt nước biển tương đối lớn thì chỉ có mấy ngọn núi đó thôi.”

“Tuy đệ nhất cao sơn là núi Thương Khung ở phía bên kia, nhưng ở gần đây thì núi Thái Dương cũng không thấp. Ta nhớ dữ liệu của cơ quan chức năng, núi Thái Dương cao khoảng 340 mét so với mực nước biển thì phải? Chỉ đứng sau núi Thương Khung, được coi là ngọn núi cao thứ hai ở Lâm Giang.”

Thái Chí cũng không nhịn được nói: “Không sai, núi Thái Dương quả thực đủ cao. Ta nhớ trên đỉnh núi còn có cảnh điểm chùa miếu, khách sạn nghỉ dưỡng cho du khách. Nếu có thể tới đó, dù đại hồng thủy có hạ xuống liên tục thì trong thời gian ngắn hẳn là cũng không chìm tới nơi.”

Lương Nguyên gật đầu: “Không sai, nếu núi Thái Dương cũng bị nhấn chìm thì Lâm Giang coi như hoàn toàn bị dìm nghỉm rồi.”

“Bên kia không chỉ là vấn đề độ cao, chủ yếu là còn có đất đai.”

“Có đất đai, chúng ta mới không bị chết đói.”

Mọi người nghe vậy, trong lòng đều khẽ lay động.

Người Trung Quốc đối với đất đai có một sự chấp niệm đặc biệt.

Dù thành phố có tốt đến đâu cũng không bỏ được nông thôn.

Kiếm ăn từ đất là ý thức và quan niệm ăn sâu vào máu thịt của mỗi người.

Ngay cả ở thành phố, căn hộ tầng một có sân vườn bao giờ cũng đắt hơn những tầng lầu vàng thông thường.

Vì cái gì?

Chẳng phải vì có sân vườn là có một mảnh đất đó sao?

“Nói xa rồi, mọi người, đây chỉ là quy hoạch trước mắt của chúng ta. Việc cấp bách vẫn là phải thu thập tài nguyên.”

“Hôm nay mọi người tạm thời nghỉ ngơi một chút, ta mời khách, lát nữa đều qua chỗ ta ăn cơm trưa.”

“Mai tỷ, lát nữa có lẽ phải vất vả cho chị rồi.”

Dương Mai đang phát sầu, bản thân thoạt nhìn là người vô dụng nhất trong toàn đội.

Ngay cả Đinh Yến cũng đã thức tỉnh năng lực biến dị, bản thân lại chỉ có thể dựa vào sắc đẹp, phụ thuộc bên cạnh Lương Nguyên làm bình hoa.

Dù người ngoài không nói gì, chính nàng cũng thấy băn khoăn.

Nàng rất lo lắng bản thân lại một lần nữa trở thành gánh nặng của đội ngũ.

Vừa nghe Lương Nguyên phân công nhiệm vụ, trong lòng nàng đột nhiên vui mừng, chẳng những không khó chịu mà ngược lại tràn đầy hân hoan.

Được phân nhiệm vụ chứng tỏ mình còn hữu dụng, không phải là gánh nặng.

Nàng vội vàng gật đầu nói: “Ừ, trưa nay mọi người đều qua nhé, tôi làm món gì ngon ngon cho mọi người nếm thử.”

Ngô Thiến vội nói: “Đừng quá thịnh soạn, chúng ta còn phải tiết kiệm khẩu phần ăn nữa.”

Lương Nguyên ngắt lời nàng, cười nói: “Chuyện ăn uống cứ giao cho ta. Ngô tỷ, đừng suy nghĩ quá nhiều, ta không cần số lương thực thu được từ chỗ Liễu Nhị Long đâu.”

Ngô tỷ đột nhiên xấu hổ, vội vàng thanh minh: “Tôi không có ý đó...”

Lương Nguyên mỉm cười xua tay, không xoáy sâu vào đề tài này.

Chín mươi phần trăm vật tư của Liễu Nhị Long đều nằm trong không gian chứa đồ của hắn.

Đám người Ngô tỷ tổng cộng mới lấy được bao nhiêu chứ?

Sau khi thương lượng xong xuôi, Lương Nguyên cáo biệt mọi người ở phòng 3202, đưa Dương Mai trở về phòng 3201.

Đinh Yến nhìn bóng lưng hai người rời đi, khẽ mím môi.

Những người khác cũng lần lượt trở về phòng mình. Ngô Thiến đang dọn dẹp bát đũa, thấy Đinh Yến chưa về liền đi tới bên cạnh hỏi: “Đinh Yến, em nhìn gì thế?”

Đinh Yến khẽ lắc đầu: “Không có gì ạ.”

Ngô Thiến cười cười, nói: “Dương Mai hôm nay có vẻ khác nhỉ?”

“Cái gì cơ ạ?”

Đinh Yến sững sờ.

Ngô Thiến nói nhỏ: “Em không nhận ra sao? Trạng thái da dẻ của Dương Mai hôm nay tốt hơn trước rất nhiều, sắc mặt hồng hào, dáng vẻ đó cứ như có thể vắt ra nước được ấy.”

Đinh Yến dở khóc dở cười: “Chị Dương Mai quả thực rất đẹp, chị ấy đi theo Lương Nguyên, hắn chắc chắn sẽ không bạc đãi chị ấy, ăn uống có lẽ cũng không tệ.”

“Đồ ngốc, cái đó không phải do ăn uống mà ra đâu. Phụ nữ chúng ta, nếu không có đàn ông tưới nhuần thì sao có thể mơn mởn như vậy được?”

“Chị đoán chắc là cô ấy với Lương Nguyên đã...”

Ngô Thiến cười khẽ, thần sắc đầy vẻ trêu chọc.

Đinh Yến ngẩn người, không biết tại sao trong lòng bỗng thấy hơi chua xót.

Trong lúc trò chuyện, bà Lý cũng đi vào bếp, nghe thấy đề tài này liền lập tức gia nhập.

Phụ nữ vốn dĩ thích bát quái, nhất là những bà cô đã có tuổi.

“Ái chà, mẹ con bé Dao, cô cũng nhận ra rồi à?”

“Hì, đều là người từng trải cả, còn có thể giấu được mắt tôi sao?” Ngô Thiến cười nói.

Bà Lý cũng cười ha hả một tiếng, rồi chợt im bặt, cảm khái nói: “Dương Mai có phúc khí thật, theo được một người đàn ông đáng tin cậy.”

“Đúng vậy, đáng tiếc là cô ấy đã kết hôn rồi. Nếu chưa kết hôn, e rằng cô ấy đã là chính thất phu nhân của Lương Nguyên rồi.”

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...