Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
Trần Trường An nhìn nam tử chặn ở trước mặt, trong lòng trầm xuống.
Quả nhiên!
Tên này!
Cơ Minh Nguyệt sửng sốt, “Vị công tử này, ngươi đây là......?”
Nam tử mặc cẩm y sắc mặt lộ vẻ kích động cùng kinh hỉ, giọng hắn hơi run rẩy nói: “Tiểu muội muội, nàng thật đẹp, nói cho ca ca nàng tên gì? Ca ca dẫn nàng đến Thánh địa được không?”
Khóe miệng nam tử mặc cẩm y nở nụ cười nhàn nhạt, tự cho là nho nhã tuấn mỹ, đặc biệt là lời hắn nói, phô bày ra việc hắn đến từ Thánh địa!
Trong mắt hắn, nữ tử trước mắt nhất định sẽ bị mị lực của hắn thuyết phục!
Nhìn kẻ ngả ngớn như vậy, Cơ Minh Nguyệt nhíu mày, “Không cần.”
Nói đoạn, nàng ôm lấy cánh tay Trần Trường An, thấp giọng nói, “Xin tránh ra.”
“Ồ?”
Nam tử mặc cẩm y nhướng mày, ánh mắt dừng trên người Trần Trường An.
Nháy mắt, sắc mặt hắn trở nên khó coi.
Bởi vì dù là ở Thánh địa, hắn cũng chưa từng thấy nam nhân nào vừa đẹp lại vừa mang theo vẻ lạnh lùng như vậy!
“Tiểu muội muội, không vội đi chứ?”
Nam tử mặc cẩm y khinh thường liếc nhìn Trần Trường An, trong lòng hắn, Trần Trường An ngoài vẻ đẹp ra thì còn có gì chứ?
Hắn trực tiếp làm lơ Trần Trường An, tiếp tục nhìn Cơ Minh Nguyệt nói, “Tiểu muội muội, tại hạ đến từ Quân gia ở Thánh địa!”
Hắn dừng một chút, thấy Trần Trường An và Cơ Minh Nguyệt đồng thời sửng sốt, liền đắc ý nói, “Mới tới nơi đây, lạ nước lạ cái...... nên muốn kết giao với nàng một phen, thế nào? Nàng yên tâm, ta tuyệt không có ý đồ khác!”
Thánh địa Quân gia?
Cơ Minh Nguyệt không khỏi nhìn về phía Trần Trường An.
Trần Trường An nheo mắt, cười cười, ôm lấy vai Cơ Minh Nguyệt, nhẹ nhàng phun ra hai chữ với nam tử mặc cẩm y, “Cút ngay!”
Nghe vậy, Cơ Minh Nguyệt sửng sốt, cảm nhận được cánh tay hữu lực, nàng lập tức ngượng ngùng cúi đầu, kéo tay áo Trần Trường An, thấp giọng nói, “Trường An ca ca, hắn là người của Quân gia...”
Trần Trường An trao cho nàng ánh mắt trấn an, rồi nhìn về phía nam tử mặc cẩm y, “Muốn kết giao, đầu đường bên kia rẽ phải có một nhà câu lan, bên trong các đại nương vẫn còn đẫy đà, rất thích hợp cho ngươi kết giao.”
Nam tử mặc cẩm y nheo mắt đánh giá Trần Trường An, khóe miệng khẽ nhếch, chẳng những không hề tức giận mà ngược lại còn mang theo vẻ nghiền ngẫm nhàn nhạt.
Trong mắt hắn, Trần Trường An chỉ là một gã vai hề nhảy nhót.
Ngay cả Quân gia cũng không biết?
Chẳng khác nào không biết chữ 『 chết 』 viết thế nào.
“Ngươi tính là thứ gì? Nói thêm một câu nữa, tin hay không bổn thiếu gia chặt đứt tay chân ngươi?”
Nam tử mặc cẩm y rũ mắt, khinh thường nhìn về phía Trần Trường An.
Theo lời hắn vừa dứt, vài tên hộ vệ xuất hiện phía sau hắn, mặt đầy hung ác nhìn chằm chằm Trần Trường An.
Cơ Minh Nguyệt lập tức lo lắng.
Người của Quân gia xuất hiện ở đây, chắc chắn không phải trùng hợp!
“A, ở chỗ này, còn chưa tới phiên ngươi kiêu ngạo!” Trần Trường An cười nhạo, một trảo chộp tới!
Trong lúc bất ngờ, tay Trần Trường An đã vững vàng nắm lấy cổ thanh niên mặc cẩm y, sau đó đột ngột siết chặt.
“Rắc ——”
Một tiếng xương cốt vỡ vụn vang lên, vẻ kinh ngạc và khó tin đồng thời hiện lên trên mặt hắn.
“Ách...... Khụ...... Ngươi...... Ngươi dám động thủ với ta? Ngươi muốn chết...... Sao?” Nam tử mặc cẩm y gắt gao nắm lấy cánh tay Trần Trường An, muốn hất ra, nhưng cánh tay Trần Trường An như vòng sắt, siết chặt lấy cổ hắn.
Nháy mắt thiếu oxy và nghẹt thở, cùng với cơn đau nhức trên cổ khiến sắc mặt hắn trắng bệch rồi chuyển sang tái xanh, “Ngươi......!!”
“Lớn mật, ngươi dám!!”
Đám hộ vệ bên cạnh lần lượt tiến lên, vây quanh Trần Trường An và Cơ Minh Nguyệt, nhưng lại không dám ra tay.
Dẫu sao nam tử mặc cẩm y vẫn đang bị Trần Trường An khống chế.
“Buông hắn ra, ngươi dám động thủ với người của Quân gia chúng ta, nhất định phải diệt cả nhà ngươi!”
Một tên hộ vệ dữ tợn nói.
“A, vậy sao?”
Trần Trường An cười lạnh, bàn tay lại tăng thêm lực.
Nháy mắt, thân hình nam tử mặc cẩm y run rẩy dữ dội, ngũ quan vặn vẹo điên cuồng, bắt đầu trợn trắng mắt.
“Buông hắn ra!”
Đúng lúc này, một bóng xám đột ngột xuất hiện bên cạnh nam tử mặc cẩm y, đang định ra tay.
“Ngươi dám nhúc nhích một chút, ta bóp gãy cổ hắn ngay!” Trần Trường An lạnh lùng nói.
Hôi bào nhân lập tức dừng tay, mặt đầy âm trầm nhìn Trần Trường An, đồng thời, uy áp khủng bố tuyệt luân ập tới phía Trần Trường An.
“Tấm tắc, Quân gia các ngươi thật đúng là tự tìm đường chết à?”
Đúng lúc này, một lão giả cõng kiếm chậm rãi đi tới.
Theo sự xuất hiện của lão, thiên địa bốn phương dường như lập tức lâm vào tĩnh mịch.
Lão giả áo xám nháy mắt tê dại da đầu, hắn nhìn người trước mắt, dường như có cảm giác quen thuộc nhàn nhạt, nhưng nhất thời lại không sao nhớ ra được.
Nhìn thấy người cõng kiếm, Trần Trường An cung kính lên tiếng, “Bát gia, hóa ra là người.”
Trần Bát khẽ mỉm cười, ánh mắt dừng trên người lão giả áo bào tro kia, nhàn nhạt nói, “Về nói với Quân Tâm Cuồn Cuộn, còn dám tới Đại Chu quốc, lão tử đánh gãy chân chó của hắn!”
“Cái...... Cái gì?”
Lão giả áo xám sửng sốt.
“Cứu...... Ta...... Cứu....... Ách......”
Nam tử mặc cẩm y bị Trần Trường An bóp cổ, phát ra âm thanh phẫn nộ khàn khàn, “Giết hắn...... Giết hắn!!”
“Rắc!”
Theo lời hắn vừa dứt, Trần Trường An trực tiếp bóp nát cổ hắn.
Hai mắt hắn lồi ra, đến chết cũng không hiểu, tại sao Trần Trường An lại dám giết hắn trực tiếp như vậy!
“Ngươi...... Ngươi dám giết thiếu gia nhà ta!?” Mắt lão giả áo xám trừng lớn, đang muốn động thủ, bỗng nhiên một đạo kiếm khí vô hình đã điểm ở giữa mày lão, khiến lão sắc mặt đại biến, không dám nhúc nhích dù chỉ một chút!
Lão đột nhiên nhìn về phía Trần Bát, vô cùng hoảng sợ nói, “Ngươi......! Ngươi rốt cuộc là ai?”
Trần Bát nhàn nhạt liếc nhìn lão, khinh thường nói, “Công tử nhà ngươi tuyên bố muốn giết thiếu chủ nhà ta, sau đó bị thiếu chủ nhà ta phản sát, thì cũng là hắn chết không đáng tiếc!”
“Mang thi thể hắn về, nói cho Quân Tâm Cuồn Cuộn kia, nếu Quân gia các ngươi còn phái người tới đây, tới một tên, lão phu giết một tên, tới hai tên, lão phu giết một đôi!”
“Nếu là tới tất cả, lão phu không ngại diệt Quân gia các ngươi!”
Oanh ——
Lời Trần Bát khí phách đến cực điểm, nổ vang không dứt trong óc lão giả áo xám.
Lão không thể tin nhìn Trần Bát, thật lâu không cách nào hoàn hồn!
“Bịch!”
Trần Trường An ném thi thể nam tử mặc cẩm y xuống đất, khinh thường nói, “Cút!”
Lão giả áo xám gắt gao nhìn chằm chằm Trần Bát một hồi lâu, lại không ngừng đánh giá Trần Trường An, sau đó không cam lòng bế thi thể nam tử mặc cẩm y lên, dẫn người chật vật rời đi.
Sau khi bọn họ đi xa, Trần Trường An cung kính hành lễ với Trần Bát, “Đa tạ Bát gia, Bát gia uy vũ!”
“Gặp qua Bát gia.”
Cơ Minh Nguyệt cũng ngoan ngoãn hành lễ, hoàn toàn không có cái giá của công chúa.
Trần Bát hài lòng gật đầu với Cơ Minh Nguyệt, rồi cười mắng Trần Trường An, “Ha ha, uy vũ cái rắm, lão Bát ta đây cũng chỉ là dọa dọa hắn thôi, ai biết hắn lại nhát gan như vậy chứ?”
“Nếu thật sự đánh nhau, lão phu cũng không phải đối thủ của hắn.”
Trần Bát bĩu môi nói, chỉ vào Trần Trường An cười mắng:
“Lại nói, tên tiểu tử thúi nhà ngươi, cuồng vọng như vậy, nếu lão phu không xuất hiện dọa hắn, chẳng phải là ngươi đã bị hắn làm chết rồi sao?”
“Hắc hắc.”
Trần Trường An cười nói, “Đây là ở Trường An thành, nếu ta bị lão già khốn kiếp kia bắt nạt, chẳng phải là vả mặt Bát gia sao? Đúng không?”
“Chậc, lại nịnh hót!” Trần Bát phẩy tay, tiếp tục nói, “Được rồi, đi hoàng cung gặp nhạc phụ ngươi đi, lão nhân ta đi đây.”
Nói xong, hắn lại khẽ gật đầu với Cơ Minh Nguyệt đang đỏ bừng mặt, rồi xoay người rời đi.
Trần Trường An sờ sờ cằm, nheo mắt lại, “Bát gia này, thế mà là một kiếm tu.”
Bảo Trần Bát không đánh lại lão giả áo xám lúc nãy, Trần Trường An đến một chữ cũng không tin.
Bạn thấy sao?